Đọc Tâm

Khẩu giao (H)


trước sau

Tô Yểu không có kinh nghiêm ở phương diện này, lúc mới vừa ngậm một chút tiểu quy đầu liền thiếu chút nữa hạ hai hàm răng cắn xuống. Cũng may cô mau chóng buông miệng, dùng đầu lưỡi liếm liếm khe rãnh kia, giống như ăn kem ốc quế, nhẹ nhàng ma sát tầng nhòn nhọn kia, giống như lông chim quét qua, lại giống như gãi ngứa.

Trong chốc lát Lương Sở Uyên giống như ở dưới vực sâu, chốc lát lại như leo lên đám mây, trên trán đầu chảy ra mồ hôi nóng tinh mịn.

Trên côn th*t vốn dính một chút chất nhầy, Tô Yểu vươn đầu lưỡi liếm lên một chút lại một chút, hương vị cũng không khó ngửi, lại hoặc là nói chính mình trầm trong dục vọng nên khứu giác cũng trở nên không còn nhanh nhạy. Thấy Lương Sở Uyên lộ ra biểu tình thoải mái, cô lớn mật hơn một chút, đem côn th*t nuốt vào càng sâu--

Chỉ là dương v*t thô tráng quá dài, cô nuốt không xong, nỗ lực nuốt xuống cũng chỉ có thể nuốt vào một nửa. Dư lại một nửa, cô theo nhắc nhở trong mắt Lương Sở Uyên dùng tay làm vận động pít-tông, đụng tới trứng dái, liền xoa một chút, dùng lực đạo mạnh hơn vuốt ve một chút.

Rất rõ ràng, Lương Sở Uyên thích cô như vậy.

Liền hạ thân cũng khó kìm lòng nổi nhẹ đảo trên mặt đất.

Đầu lưỡi mềm mại nóng ấm, hoảng không chọn đường mà mút vào kẻ xâm lấn, Lương Sở Uyên rũ mắt, chỉ có thể nhìn thấy chóp mũi nhỏ nhắn cũng côn th*t xuyên vào miệng cô.

Miệng cùng dương v*t lớn nhỏ hình thành hình ảnh đối lập sâu sắc.

Anh động tình mà duỗi tay vuốt ve đỉnh đầu cô, năm ngón tay cắm vào, bỏ thêm chút sức lực, thể nhưng trùng hợp đem quy đầu thọc vào càng sâu hơn.

Tô Yểu bị đâm đến ho khan, trong mắt chảy ra nước mắt, cô phun côn th*t ra một chút, bình phục lại hô hấp, lại nhớ tới Lương Sở Uyên thường đối đãi với mình toàn tâm toàn ý, âm thầm cắn răng, lại nỗ lực nuốt hơn phân nửa vào trong miệng.

Tận tâm tận lực mà mút vào cùng liếm láp, chỉ nghĩ làm cho anh cảm thấy sung sướng.

Lương Sở Uyên quả thực bị hút đến vô cùng sung sướng, khóe mắt lộ ra tơ máu màu đỏ, anh không nhịn được mà kích thích lên, lại không dám dùng sức lực quá lớn, nhưng gần như là đưa đẩy nhẹ nhàng, liền cả thể xác và tinh thần đều thoải mái đến không chịu được.

Tô Yểu chỉ có thể há mồm, đều làm anh muốn ngừng mà ngừng không được.

"Ngô ngô..."

Lương Sở Uyên tiện tay bắt được một bên tròn trịa của Tô Yểu, cô mẫn cảm mà mở rộng hai đùi, trong miệng bị tắc đến tràn đầy, liền câu nói hoàn chỉnh cũng không nói nên lời.

đầu v* bị người đàn ông đùa bỡn, vừa ngứa vừa tê dại, cô vặn vẹo càng thêm lợi hại, hoa huy*t lại chảy ra nước. Trên dưới đều không được tự do, cô hung hăng hút một ngụm, thẳng đến khi đem quy đầu trong miệng hút đến run rẩy không ngừng!

Lương Sở Uyên thoáng chốc

đạt đến điểm cực hạn kia, hai chân anh giũ ra, đâm mạnh một cái, quy đầu đột nhiên cọ qua vách trong của yết hầu, một cỗ dịch nóng phun ra, rót vào làm cho Tô Yểu sặc chảy nước mắt.

Đem tất cả đục dịch trong miệng nuốt vào, vẫn là có dịch trắng đặc sệt bị dính ở khóe miệng, đem cằm Tô yểu tưới đến sáng lấp lánh. Cô tiện tay lau một cái, vẻ mặt mờ mịt, "Còn gì không?"

Lương Sở Uyên cười như không cười mà kéo cô qua, tay lớn xoa một cái, lau sạch tinh dịch trên mặt cô, [sạch sẽ.]

Tô Yểu biệt nữu mà bò tiến vào trong lòng ngực anh, trong miệng khô khốc, nhưng không muốn uống bất kỳ loại nước gì.

Lương Sở Uyên vuốt ve eo cô, trượt xuống, ngoài ý muốn lại chạm đến một tay dính ướt.

Anh bật cười, vừa rồi là lại cao trào?

Như thế nào lại mẫn cảm như vậy.

...

Sau khi tắm rửa, lại đánh răng xong, trong phòng một mảnh hỗn độn, hai người cùng ra gian ngoài nằm lên giường lớn.

Thời điểm lý trí bị dục vọng cắn nuốt hết, Tô Yểu không nghĩ đến bất kỳ phiền não gì, hiện tại khôi phục ý thức, cô liền nhớ đến mấy giờ sau Mộc Vi phải tiến hành phẫu thuật.

"Ngày mai em phải đến bệnh viện sớm một chút."

[anh đưa em đi.] Lương Sở Uyên ăn uống no đủ, thần thái sáng láng, [lại mua chút đồ ăn mang lên sớm chút.]

"Ừ."

Buổi tối bác sĩ có đến nói đây chỉ là tiểu phẫu mà thôi, không cần quá lo lắng. Lúc ấy Tô yểu nghe xong còn thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng thời gian càng gần, cô lại càng lo lắng đến có chút ngủ không yên.

Mẹ cô đã lớn tuổi rồi, sự tình đến mức này càng làm cô dễ dàng lo âu.

Nhưng mà đêm nay thật sự quá mệt mỏi, Lương Sở Uyên ở bên người cô, loại cảm giác lo lắng này thế nhưng lại tiêu tan không ít một cách kỳ diệu. Cô mơ mơ màng màng mà nói gì đó, rất nhanh liền nhắm hai mắt lại.

Lương Sở Uyên chờ cô ngủ, lại dịch chăn tử tế cho cô, lúc này mới nhẹ tay nhẹ chân mà xuống giường, lấy hai lọ thuốc từ trong ngăn tủ ra, lấy ra ba viên khác nhau, ném vào trong miệng.

Viên thuốc quá đắng, anh không khỏe mà nhăn mặt lại, uống vào một cốc nước lớn mới thấy tốt hơn một chút.

Ánh sáng ở đầu giường được vặn tới nhỏ nhất, ngoài cửa sổ là đêm tối vô biên, Lương Sở Uyên quay đầu nhìn Tô Yểu đang ngủ say, há miệng thở dốc, thử phát ra tiếng.

Bên tai lại không nghe thấy bất kỳ âm thanh gì.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện