Trong lòng Độc Nhĩ Kha lúc này kinh đào lãng hải, lại có chút run sợ hắn khó có thể bình tĩnh, cả người hơi run lên nhưng trong mắt Đại trưởng lão lại tưởng Độc Nhĩ Kha kích động, trong lòng hắn vui mừng, Độc Nhĩ Kha càng kích động, càng động tâm thì việc kia cũng trở nên dễ dàng hơn rồi.
Một lúc sau Độc Nhĩ Kha mới bình tĩnh lại, trong lòng thầm nhủ mình quá sơ xảy, nhất định không thể để xảy ra chuyện này lần thứ hai, Độc Nhĩ Kha chắp tay nói:
- Vãn bối đa tạ Đại trưởng lão thưởng thức.
Trận đấu còn chưa có kết thúc, vãn bối xin phép.
Độc Nhĩ Kha nói xong hướng về phía Lỗ Khắc nói:
- Trận đấu tiếp tục chứ?
Hắn nói câu này bằng thừa, Lỗ Khắc lúc này bị độc tố tàn phá chết đi sống lại, lại còn bị thương nặng nữa, đấu tiếp được mới là lạ.
Trong lòng Lỗ Khắc thầm rùa ba đời nhà Độc Nhĩ Kha, ánh mắt nhìn Độc Nhĩ Kha cũng trở nên rét lạnh và oán hận, nhưng rất nhanh bị hắn đè xuống.
Ngay cả Đại trưởng lão Phả Lai cũng nói thế thì hắn còn làm gì được đây.
- Ta không thể đấu tiếp nữa.
Ngươi thắng rồi.
Nói xong hắn quay ngoắt người một mạch bước thẳng ra ngoài, bỏ lại một mình Độc Nhĩ Kha nhìn theo trên đấu võ đài.
Nhìn bóng lưng Lỗ Khải trong lòng Độc Nhĩ Kha sinh ra cảm giác bất diệu nhưng hắn rất nhanh gạt qua một bên.
Ánh mắt nhìn về phía trọng tài.
...
Trận đầu tiên Độc Nhĩ Kha đã thắng một cách khá thảm hại, hắn nhanh chóng tiến về Đa Đạt khách điếm tiến hành liệu thương và cũng để phục hồi, chuẩn bị cho cuộc chiến ngày mai.
Vẫn theo thường lệ, Độc Nhĩ Kha trước khi về là thả Tiểu Lang ra ngoài, sau đó vừa gọi hai bàn ăn vừa đi tắm rửa, sau đó mới tiến hành ngồi xuống tu luyện.
Khi Độc Nhĩ Kha vừa ngồi xuống tu luyện được bốn canh giờ, lúc này đã nhập nhèm tối rồi, thương thế của hắn cũng đã hồi phục được phần nào, độc công cũng đã hồi phục hoàn toàn.
Độc Nhĩ Kha vẫn đang nhắm mắt thì bỗng nhiên nghe Tiểu Lang hừ lên một tiếng, sau đó cái miệng nó cắn vào tay áo Độc Nhĩ Kha rồi giật giật.
Độc Nhĩ Kha lập tức tỉnh lại, trong lòng dấy lên cảnh giác, cả người cũng làm ra đề phòng.
Hắn biết Tiểu Lang báo cho hắn biết có người tới khẳng định là người lạ mặt, bởi vì những người tiến vào phòng hắn thì Tiểu Lang đã quen mùi của họ rồi.
Cộc cộc cộc.
Khi cả người Độc Nhĩ Kha căng ra thì ba tiếng gõ cửa liên tiếp vang lên, Độc Nhĩ Kha nghe vậy thì hơi buông lỏng một chút nhưng miệng vẫn hỏi:
- Là ai?
- Tiểu nhân là tiểu nhị đây.
Độc Nhĩ Kha nghe vậy thì miệng nhếch lên một cái, tay lật ra, tam sắc chủy thủ hiện ra, nhưng lại bị hắn giấu phía sau lưng.
Độc Nhĩ Kha bình tĩnh tiến tới mở cửa.
- Xoẹt, keng.
Cửa vừa mở ra thì một bóng kiếm trắng xóa lóe lên, mũi kiếm sắc lạnh nhắm thẳng yết hầu Độc Nhĩ Kha đâm tới.
Nhưng khi mũi kiếm vừa cách yết hầu Độc Nhĩ Kha hơn ba thốn thì một tiếng kim thiết va chạm vang lên, chỉ thấy tam sắc chủy thủ Độc Nhĩ Kha vung lên hướng mũi kiếm lạnh lẽo đánh tới.
Roẹt, chéo.
Vừa va chạm, mũi kiếm trắng rút lại, thanh êm chà sát vào tam sắc chủy thủ nghe tiếng roẹt, ánh lửa lóe lên, sau đó bóng kiếm lại lóe lên, sau đó lại một chiêu chém tới Độc Nhĩ Kha, thanh âm xé gió sắc lạnh vang lên.
Keng, rắc.
Lại tiếng kim thiết va chạm vang lên, tam sắc chủy thủ chém thẳng lên thân kiếm trắng chỉ là lần va chạm này cực mạnh, tam sắc chủy thủ chém tan thanh kiếm trắng, sau đó chém về phía bóng đen cầm thanh kiếm trắng này.
Thấy tam sắc chủy thủ chém tới mình, ánh mắt bóng đen lại không chút hoảng sợ gì, hay có ý