Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Chương 156


trước sau

Hắn ta thoáng liếc thấy Lâm Nhất bị mọi người bỏ quên, bèn đứng dậy bước đến, cười nói: “Lâm Nhất, vết thương lúc trước của ngươi đã ổn rồi chứ?”  

“Cảm tạ thiếu môn chủ quan tâm, đã ổn rồi!”  

Advertisement

Bạch Vũ Phàm khẽ gật đầu, trầm ngâm nói: “Ngươi cảm thấy thực lực của những đệ tử Cuồng Đao Môn hôm nay như thế nào?”  

Lâm Nhất lắc đầu nói: “Nhìn không rõ nông sâu, dù là Chương Diệp thì khi ra tay có vẻ như cũng có ý giấu diếm. Có một điều ta cảm thấy khó hiểu, rốt cuộc bọn họ gióng trống khua chiên đến đây là có mục đích gì?”  

Advertisement

Hai mắt Bạch Vũ Phàm tỏa sáng, nhưng hắn ta không nói gì thêm, chỉ vỗ vỗ vai Lâm Nhất: “Cũng có mắt nhìn đấy!”  

Sau đó hắn ta xoay người nhìn về phía Hồ Tử Phong: “Hồ sư đệ, lần này đệ làm rạng danh tông môn, thành công đánh bại Chương Diệp, đệ có nghĩ muốn được ban thưởng gì không?”  

Hồ Tử Phong đi xuyên qua đám người đến trước mặt Bạch Vũ Phàm rồi nói: “Ta muốn một viên Dưỡng Tâm đan và năm miếng linh thạch trung phẩm”.  

Nghe vậy, đám đệ tử nội môn thầm kinh hãi.  

Tất cả đều không ngờ Hồ Tử Phong lại đòi ban thưởng lớn như vậy.  

Giá trị của Dưỡng Tâm đan đương nhiên không cần phải bàn cãi, chỉ riêng năm miếng linh thạch trung phẩm đã tương đương với 5000 miếng linh thạch hạ phẩm rồi”.  

Vẻ mặt Bạch Vũ Phàm không thay đổi, vẫn bình tĩnh nói: “Đệ đáng được nhận, ba ngày sau, trưởng lão Tông Vụ đường sẽ mang phần thưởng đến cho đệ”.  

“Đa
tạ thiếu môn chủ!”  

Hồ Tử Phong cũng không khách sáo, hắn ta hướng mắt về phía Lâm Nhất.  

Lúc này đây, danh tiếng của hắn ta đang lên cao, nhưng trong mắt lại thoáng hiện vẻ đăm chiêu, cười nói: “Lâm sư đệ, rõ ràng ngươi cũng lĩnh ngộ được võ kỹ tiên thiên, sao vừa rồi không ra mặt?”  

Vừa dứt lời, những người khác cũng đổ đồn ánh mắt về phía này.  

“Đúng rồi, Lâm sư đệ, với dũng khí quyết chiến một mất một còn khi đấu với Mã Thiên Nhất của ngươi, dù không địch lại thì vẫn có thể khiến Chương Diệp trọng thương, tạo thêm cơ hội cho ta”.  

“Ha ha, chẳng lẽ ngươi chỉ biết ức hiếp người nhà, còn khi đối mặt người ngoài thì lại kinh sợ?”  

“Ngày đó trên lôi đài, ta thấy ngươi rất là uy phong, liều mạng muốn đánh bại Mã Thiên Nhất dù có phải trọng thương”.  

“Theo ta thấy võ kỹ tiên thiên của hắn hôm đó tám chín phần là linh quang lóe lên trong tuyệt cảnh nên mới thi triển ra được, chưa hẳn có thể nắm giữ hoàn toàn”.  

Những đệ tử nội môn có thâm niên ở đây vốn dĩ không thích Lâm Nhất.  

Hiện tại, nhìn thấy hắn và Hồ Tử Phong dường như có hơi đối nghịch, bọn họ liền tranh nhau lên tiếng chỉ trích.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện