Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Chương 180


trước sau

Sóng nhiệt khí lan ra thành từng vòng, dồn dập phóng ra khắp bốn phương tám hướng.   

Từ bốn phía, dưới ảnh hưởng của vụ nổ, chúng đệ tử đang vây xem đều lộ vẻ đau đớn, vội vàng che tai lại.  

Nhưng vẫn có người không đủ tu vi khiến cho huyết khí sôi trào, màng tai nổ tung.  

Phụt!  

Advertisement

Đợi đến khi sóng nhiệt tan hết, xuất hiện trong tầm mắt bọn họ là Phùng Đạo Vũ toàn thân rách rưới, cứ như vừa bị sét đánh trúng, hắn ta bị đánh bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi giữa không trung.  

Sau khi ngã xuống đất, hắn ta nằm ngay đơ trên mặt đất, hôn mê tại chỗ, không biết sống chết.  

“Phùng sư đệ!”  

Advertisement

Người của Thanh Vân Môn hét lên một tiếng, tuyển thủ chính Trương Nhạc kiềm không được, suýt nữa đã nhảy ra.  

“Không được hành động!”  

Bạch Vũ Phàm cắn răng ngăn Trương Nhạc lại.  

Hiện tại hắn đã hiểu ra, mục đích của đối phương chính là ép Thanh Vân Môn phải phái tuyển thủ chính ra ngay vòng thứ nhất.  

Nếu vậy, đến khi tranh đoạt linh khoáng thì bọn họ sẽ không còn người để sử dụng.  

“Trận chiến này, Tần Phong – Tử Viêm Môn chiến thắng, nếu Thanh Vân Môn không phái người xuất chiến, hai tòa thành sẽ thuộc quyền sở hữu của Tử Viêm Môn”.  

Bạch Thu Thủy thản nhiên nói, thế nhưng những lời này vào tai đệ tử Thanh Vân Môn lại tựa như ma âm, khiến người ta khó có thể chấp nhận được.  

“Bỏ quyền!”  

Bạch Thiên Minh liếc nhìn sắc mặt Bạch Vũ Phàm, khẽ thở dài, nói một cách bất đắc dĩ.  

“Bỏ quyền? Nói vậy nếu ta từ chối tấm lệnh bài này thì xem như bất kính rồi!”  

Tần Phong há miệng cười lớn, gỡ xuống tấm lệnh bài đại diện cho hai tòa thành, sau đó quay về chỗ của Tử Viêm Môn và ngồi xuống.  

Lâm Nhất thầm than, tên đệ tử Tử Viêm Môn này đúng là cao thủ thao túng lòng người.  

Trước tiên hắn ta dùng thân pháp để chọc giận Phùng Đạo Vũ, đợi Phùng Đạo Vũ tiêu hao thật nhiều sức lực, sau đó mới dùng một chiêu
quyết định thắng bại.  

Vừa rồi, trong tình huống như vậy, vốn dĩ Phùng Đạo Vũ gần như không có bất kỳ phần thắng nào, nhưng lại tưởng rằng bản thân đã thật sự chọc giận đối phương.  

Đáng tiếc hắn chỉ là tuyển thủ dự bị, dù có lòng giúp đỡ thì cũng không làm được gì.  

Tứ tông tranh tài tiếp tục.  

Ba vòng tiếp theo không biết là do tam tông đã thương lượng từ trước, hay bọn họ đã được nhận lợi ích từ Tử Viêm Môn mà tất cả cùng phái ra tuyển thủ chính của nhà mình khi giao đấu với Thanh Vân Môn.  

Cứ như đoán chắc đối phương không dám dùng tuyển thủ chính ra nghênh chiến.  

Kết quả cũng không có gì khác biệt, tất cả đều đoạt được hai tòa thành của Thanh Vân Môn.  

Sau bốn vòng, Thanh Vân Môn đã mất đi mười lăm tòa thành, bị ba đại tông môn còn lại chia cắt.  

“Không gấp, chỉ cần giữ được linh khoáng, cho Thanh Vân Môn thêm ba năm nữa thì toàn bộ những thứ đã mất đi đều có thể giành lại”.  

Sắc mặt Bạch Vũ Phàm kiên nghị, cắn răng nói.  

Lúc này, bất kể là ai cũng có thể nhìn ra Thanh Vân Môn đang ở trong tình thế gian nan nhất.  

Nếu vòng thi kế tiếp lại mất đi quyền khống chế linh khoáng thì quả thực là mất trắng.  

Linh khoáng có thể sản xuất ra linh thạch hạ phẩm.  

Mà linh thạch vốn dĩ có tác dụng rất quan trọng đối với võ giả, tương đương với tiền trong thế giới võ giả, có linh thạch nghĩa là có tất cả. 

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện