Buổi tối hai người nằm trên chiếc giường đơn luyên thuyên nhắc lại chuyện cũ, đã quá 12 giờ rồi nhưng chẳng ai có ý định đi ngủ.
Hạ Mạn Thư xoay nhười nằm nghiêng nhìn cô bạn thân của mình, nghe cô kể về bao năm nay xây dựng sự nghiệp nơi đất khách quê người.
Quả thật hai người đã xa cách hơn 3 năm, lần gặp gần nhất cũng là hai năm trước rồi.
Trần Ngọc Linh có gì cũng kể cho cô nghe, dù là chuyện nhỏ nhặt nhất.
Trần Ngọc Linh đang say sưa kể thì dừng lại, quay lại nhìn Hạ Mạn Thư, cô nheo mày hỏi:
- Thư Thư, cậu sao thế? Tớ kể chuyện nhàm chán lắm sao?
Hạ Mạn Thư ôm chầm lấy cô, lắc đầu nguầy nguậy:
- Không! Không nhàm chán chút nào, rất thú vị a~
Trần Ngọc Linh nắm lấy tay Hạ Mạn Thư, ôm cô như con mèo nhỏ, nhẹ giọng:
- Hạ Mạn Thư, có cậu thật là tốt.
Hạ Mạn Thư dụi đầu vào cánh tay mảnh khảnh của Trần Ngọc Linh, gật đầu:
- Ừm! Thật là tốt, hi vọng chúng ta mãi mãi bên nhau.
Đúng! Hi vọng chúng ta mãi mãi bên nhau.
Hi vọng cậu mãi cưng chiều tớ như thế.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Hạ Mạn Thư giơ tay với lấy chiếc điện thoại trên bàn học, mặt thoáng do dự.
Trần Ngọc Linh lăn đến, ngóc đầu dậy hỏi:
- Ai thế? Sao không nghe máy đi.
Hạ Mạn Thư lúng túng không biết trả lời thế nào thì cô đã liếc nhìn:
- Dương Lâm Bảo? Là ai thế?
- À ừm! Người quen.
Trần Ngọc Linh bỗng cười lưu manh, giọng của cô lanh lảnh như chuông gió, cô ngồi hẳn dậy:
- Ngại gì chứ, nghe đi.
Nói rồi cô nhấn vào phím nghe, Hạ Mạn Thư hoảng hồn muốn nhăn lại nhưng không kịp nữa, miễn cưỡng đưa lên tai, nhỏ giọng:
- Alo, tôi nghe.
- Làm gì lâu thế?
Hạ Mạn Thư khẽ liếc qua người ngồi cạnh một cái, Trần Ngọc Lunh ra hiệu mở loa lớn, cô xua tay, trả lời điện thoại:
- À ừm, tôi vừa tắm xong, có chuyện gì không?
Trần Ngọc Linh sốt ruột liền nói vọng:
- Hạ Mạn Thú đang ngại đấy chàng trai trẻ, nó đỏ mặt rồi.
Hạ Mạn Thư sốt sắng muốn bịt miệng Trần Ngọc Linh lại, lấy gối ném vào cô một cái rồi giải thích:
- Không, không có đâu, bạn tôi hiểu lầm đó.
Bên kia im lặng một chút rồi hỏi:
- Em qua nhà bạn sao?
Hạ Mạn Thư đổ mồ hôi đầy tay, day day gấu áo trả lời:
- Không, bạn tôi ở ngước ngoài mới về, đang ở nhà tôi.
Bên kia lại im lặng, một lúc sau không nghe gì, cô hỏi:
- Dương Lâm Bảo, có gì không?
- Tôi đang suy nghĩ là có nên vào hay không.
Hạ Mạn Thư giật mình nhảy ra khỏi giường, đi đến phía cửa sổ vén rèm ra, cô thấy bóng nam nhân đang đứng tựa người vào chiếc xe cảnh sát, thân hình cao lớn mặc quân phục màu xám tro, ngũ quan sắc sảo đang ngước lên nhìn cửa sổ phòng cô.
Hạ Mạn Thư hốt hoảng đến lắp bắp:
- Anh, anh, anh sao lại đến đây? Anh phải về nhà chứ?
Trần Ngọc Linh nãy giờ ngồi đoán mò cuộc nói chuyện của cô liền hiểu ngay, cô cũng đi xuống kéo xoẹt bức rừm ra rồi nói:
- Được lắm Hạ Mạn Thư, người yêu đến kiếm mà không thèm mở cửa, cậu tính ngược người ta à?
Hạ Mạn Thư đang choáng váng với hai người