Thấy anh trả lời thế cô lại không nghi ngờ gì, Khúc Yên ngày thường không tiếp xúc với chất cồn, cũng không biết bộ dạng khi say của mình sẽ như thế nào.
Cô trong giai đoạn phát triển ngực nên rất hay tức ngực, lại thêm hôm qua cô mặc đồ lót hơi chật nên đơn thuần không có suy nghĩ gì.
Lại thêm bộ dạng đàng hoàng, chín chắn còn mang dáng vẻ thâm tâm quả dục ấy càng làm cô yên tâm hơn mà không có lớp phòng bị.
Thẩm Tây Thừa cầm ly nước đem tới trước mặt cô:Uống đi, giúp em giải rượu.
Khúc Yên nhận lấy, cố gắng uống hết ly chanh muối.
Có lại được sự tỉnh táo Khúc Yên lấy di động, trên đó có vài tin nhắn chúc mừng sinh nhật của cô, có cả..cuộc gọi từ Ôn Thành Uy lẫn Bạc Kiêu.
Thẩm Tây Thừa nói:Lúc sáng Thành Uy có gọi, tôi không tiện nghe máy.
Khúc Yên mở khoá màn hình gọi lại cho cha cô.
Điện thoại rất nhanh đã được kết nối.
Ôn Thành Uy:Con đang ở đâu vậy?
Tim Khúc Yên đột nhiên đập nhanh, kiềm lại sự chột dạ mà trả lời:Con đang ở chung cư.
Ôn Thành Uy:Vậy lát con trở về đi nhá? Cha ra rước.
Khúc Yên vội nói:Không, không cần đâu ạ.
Con sẽ bắt taxi rồi trở về.
Ôn Thành Uy đầu giây bên kia im lặng một lát:Vậy cũng được, một lát nhớ trở về đấy.
Khúc Yên “vâng vâng” vài tiếng rồi cúp máy.
Cô khẽ thở phào một hơi.
Anh cúi người bế cô lên đi vào phòng tắm để vệ sinh.
Khúc Yên nhìn bản thân trong gương lại kinh hoàng đến đơ người, nhìn dấu hôn đỏ chót trên cổ thì cô cũng biết lý do tại sao sáng sớm cổ mình lại đau nhứt kinh khủng thế này.
Cô sờ sờ làn da trên cổ mình, ngước lên lườm Thẩm Tây Thừa một cái.
Anh dựa người vào cánh cửa, khoanh tay trước ngực ung dung nhìn cô.
Môi mỏng cong lên một độ cong thoả mãn với thành quả mà mình đã làm nên.
Khi xong buổi ăn sáng là đã gần tám giờ sáng, Thẩm Tây Thừa nắm tay cô kéo lên lầu.
Nhiều người biết rõ thân phận dù cũng có tò mò quay lại nhìn nhưng chỉ một lúc là đã rời tầm mắt mà làm nhiệm vụ của mình.
Thư phòng, Khúc Yên ngồi trên sofa chơi di động.
Cô trước tiên là trả lời tin nhắn chúc mừng sinh nhật của Tô Nhiên Nhiên.
Sau đó hỏi:Nhiên Nhiên, sao cậu biết sinh nhật tớ?
Tô Nhiên Nhiên rất nhanh đã trả lời:Lần Lục Minh đưa cậu danh sách lớp tớ có nhìn rồi thấy.
Khúc Yên đọc xong cũng ấm lòng đi không ít vì sự tinh mắt này của Tô Nhiên Nhiên, sau đó rất nhanh cô đã đăng nhập vào trang mạng quốc tế của mình.
Lần trở về Mỹ trước đó cô đã đăng nhập một số phần mềm nên khi trở lại Trung Hoa vẫn có thể sử dụng như bình thường.
Tiếng tin nhắn cứ kêu lên không ngừng, Khúc Yên vội bật chế độ im lặng.
Đợi cho máy hết tin nhắn thì mới bắt đầu vào xem tin nhắn của mình.
Tin nổi bật đầu tiên là của Mộc Kiều Noãn.
Cô ấy nhắn:Jas, trời ạ.
Nhà trường cho cậu và 6 đứa khác nhảy thẳng lên lớp 12 kìa.
Nhưng cậu đột nhiên chuyển trường, có phải là rất xui không?
Mộc Kiều Noãn:Jas, bạn trai cũ của cậu đã không còn giữ vững chức danh Thủ Khoa Vật Lý nữa rồi.
Nói cho cậu biết đấy!
Mộc Kiều Noãn:Cậu không còn hoạt động mxh nữa sao?
Khúc Yên trả lời:Vẫn còn.
Cô thoát ra đọc