Thử nghĩ mà xem, cảng biển tương lai của thành Tây cùng với quặng khoáng sản của thành Đông.
Khi đó tài sản của nhà họ Triệu có lẽ còn ngang bằng với cả gia tộc hàng đầu nước Hoa.
Nghĩ tới đây, Triệu Thiên Đạo không kìm được nhếch mép cười đắc ý.
“Có mắt không thấy núi Thái Sơn!”
Trần Thiên Hạo ngạo nghễ mắng công chứng viên kia.
Tất cả mọi người đang có mặt đều không khỏi sững sờ.
Họ đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía anh.
“Này cậu, cậu nói vậy là có ý gì?”
“Cậu đang nghi ngờ năng lực của công chứng viên bọn tôi sao?”
Công chứng viên bực bội mắng chửi.
“Không phải nghi ngờ các người.
Tôi muốn nói là các người ngồi ở đó đều là lũ rác rưởi”.
Anh không hề e sợ lớn tiếng đáp trả.
“Cậu, thằng ranh kia, sao cậu lại ngông cuồng như vậy?”
“E là đến cả hạng bốn chúng tôi cũng không cho nổi đâu”.
Mấy lão già công chứng viên tỏ vẻ giận dữ.
Đồng loạt hủy hết kết quả giám định công huân hạng bốn kia.
Ngay cả hạng nhất của bức tranh chữ Gia tộc công thần cũng bị hạ xuống hạng hai.
Không có quy định cụ thể để giám định cấp bậc của công huân, tất cả đều do công chứng viên làm chủ.
“Được rồi, đám công chứng viên rác rưởi này đã giám định xong”.
Một người trong số đó hờ hững lên tiếng.
Lưu Tiểu Nguyệt sốt ruột định mở miệng giải thích lại bị anh kéo lại ngăn cản.
“Không cần giải thích”.
Nói rồi anh bước lên một bước, cầm cốc nước trên bàn hất sạch lên mặt công chứng viên ngồi chính giữa.
Cả khán phòng xôn xao hẳn lên!
Ai cũng kinh ngạc há hốc mồm!
Không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tại sao đang yên đang lành Trần Thiên Hạo lại hất nước vào mặt công chứng viên?
Chẳng lẽ anh không biết muốn được trúng tuyển đều là do bọn họ định đoạt hay sao?
Khiếp sợ!
Khó hiểu!
Kinh hãi!
Đến cả Lưu Bá Thiên cũng không thể tin vào mắt mình.
Đương nhiên lão ta cũng không thấy bất ngờ với phong cách làm việc của Trần Thiên Hạo.
Nhóc con này có tính cách quá bá đạo, không chịu được ấm ức.
Sợ là bên công chứng viên đưa ra giám định quá thấp nên không nhịn nổi mới làm ra chuyện to gan như vậy.
Lão ta cười thầm trong bụng.
Đúng là thanh niên trẻ tuổi.
Không giữ được tỉnh táo, sớm muộn gì cũng sẽ phải chịu thiệt thòi.
“Bố ơi, lần này chúng ta trúng chắc vụ đấu giá khu công nghiệp thành Tây rồi”.
Triệu Vô Cực ngồi bên cạnh khó nén nổi hưng phấn.
“Ừ, lúc đầu bố còn đánh giá cao Trần Thiên Hạo, chuẩn bị thêm phương án dự bị.
Nào ngờ thằng nhóc này làm việc xốc nổi quá”.
“Con thật sự không hiểu nổi, tại sao nó gây ra nhiều chuyện như vậy mà vẫn sống được tới ngày hôm nay.
Chẳng lẽ chỉ dựa vào bức tranh chữ kia thôi sao?”
Ông ta vừa nói vừa cười phá lên.
“Cậu, cậu đang cố tình gây chuyện đấy hả?”
“Vệ sĩ đâu, mau đuổi kẻ này ra ngoài”.
“Hủy bỏ tư cách tham dự đấu giá của nhà họ Lưu”.
Lưu Tiểu Nguyệt trơ mắt đứng nhìn cấp bậc công huân hạng hai bị gạch bỏ.
Cô cảm thấy tuyệt vọng tột cùng.
Bất lực lắc đầu.
“Thiên Hạo, tại sao anh lại làm như vậy?”
Cô cất giọng trách móc.
Cô trông thấy mấy gã vệ sĩ xông tới bèn vội vàng lôi kéo Trần Thiên Hạo ra ngoài.
Để tránh bị cưỡng ép đuổi ra ngoài, trở thành trò cười trước mặt mấy gia tộc lớn kia.
Thế nhưng anh vẫn không thèm nhúc nhích.
Như một ngọn núi vững chãi.
“Thiên Hạo, em cầu xin anh, đừng làm loạn ở đây nữa được không?”
“Chúng ta đã mất mặt đủ rồi”.
Lưu Tiểu Nguyệt dùng sức kéo nhưng anh vẫn không chịu đi, bèn phải buồn bã khuyên nhủ.
Cô biết lúc này có lẽ anh đã nổi giận.
Trước kia đều là người ta cố tình tìm tới gây khó dễ cho bọn họ, anh đánh trả thì cô không có gì để nói.
Nhưng dạo gần đây, anh bắt đầu vô duyên vô cớ trêu chọc thế lực mạnh hơn mình.
Lần trước ra mặt đòi quyền lợi cho lính già giải ngũ tại ngân hàng Đế Phong đã đối đầu với đội quân Đông Hoang.
Bây giờ lại vì không đồng tình với kết quả giám định của công chứng viên mà hất nước vào mặt người ta.
Trần Thiên Hạo ơi là Trần Thiên Hạo.
Đến khi nào anh mới có thể khiến em an tân được đây?
Đám vệ sĩ đã xông tới trước mặt bọn họ.
Họ toan xua đuổi anh đi lại bị ánh mắt lạnh lùng của anh dọa sợ đứng sững sờ tại chỗ.
Mãi lâu sau họ mới kịp phản ứng lại, bắt đầu rút vũ khí ra định cưỡng chế đuổi người.
Tất cả các đại diện gia tộc đều bàn tán xôn xao.
Đang yên đang lành lại đi kiếm cớ gây chuyện.
Công chứng viên bị hất nước lên mặt tức điên ruột.
Ông ta đứng bật dậy, lấy khăn tay lau sạch nước đọng trên mặt và nước dính lên quần áo.
Nước chảy lênh láng trên mặt bàn.
Chỉ trong nháy mắt.
Đột nhiên có người kinh ngạc thốt lên một tiếng.
“Nhìn kìa!”
Tất cả đồng loạt nhìn theo.
Bức thư tay kia bị nước thấm vào lại xuất hiện những dòng chữ màu đỏ hoàn toàn khác.
Đây là giấy hai lớp!
Đám người giật mình sửng sốt.
Khiếp sợ nhìn về phía Trần Thiên