"Lily, chị làm sao vậy?"
Jessica nhìn Lily vẻ mặt đầy oán giận có chút tò mò lại làm sao.
"Bọn Potter lại đến dây dưa với chị sao?"
"Không, không phải."
Biểu tình của Lily có chút mất tự nhiên.
Nhìn xem xung quanh có người không, cô kéo Jessica đến một góc hành lang.
"Chị làm sao vậy?"
Jessica có chút khó hiểu, ngoại trừ cái nhóm Marauder kia thì còn có ai có thể biến Lily thành như thế này.
"...Là Sev."
Lily uể oải nói.
Vẻ mặt tươi cười hàng ngày của cô hôm nay cũng không thấy đâu.
"Cậu ấy vẫn không thể bỏ được phép thuật Hắc ám."
"Vậy nên hai người lại cãi nhau sao?" Jessica cũng không biết nói gì thêm.
Lại là cái vấn đề này! Chỉ trong gần hai tháng qua, cô đã chứng kiến rất nhiều lần hai người chỉ vì vấn đề này mà cãi nhau inh ỏi cả lên.
Tuy vậy, cô vẫn chưa thể hiểu nổi.
Chuyện này thì có gì đáng để hai người cãi nhau đâu.
Không phải chỉ là một dạng bùa chú phép thuật có uy lực tấn công mạnh thôi sao? Tại sao Lily cứ coi nó như một thứ gì đó..., xấu xa rồi ngăn cản Snape?
"Lily, chị nghĩ rằng anh Snape là người xấu sao?"
"Tất nhiên là không.
Sev chắc chắn không phải là người xấu, chỉ là...!chỉ là phép thuật Hắc ám đang cố dụ dỗ cậu ấy thôi."
"Ôi Merlin! Lily, chị thật sự lớn hơn em bốn tuổi và là một một phù thủy gốc Muggle sao?"
Jessica giả vờ giật mình rồi nhìn Lily bằng một ánh mắt kì lạ.
"...!Ý em là sao?"
Lily có chút mê man.
Phải biết rằng trước giờ Jessica chưa từng nói chuyện với cô về vấn đề này.
Hơn nữa, mấy lần nói về phép thuật Hắc ám, cô và Sev luôn cố tình tránh nói trước mặt Jessica bởi vì cô cho rằng để một cô bé mới 11 tuổi nghe thấy mấy cái này thì sẽ không tốt cho quá trình trưởng thành.
"Chị Lily này, chị biết mấy thứ như súng lục, xe tăng, đại bác linh tinh, đúng không?" Jessica hỏi.
Cô thật sự khó hiểu vì sao Lily lại không thể hiểu rõ những vấn đề này.
Chẳng lẽ sống ở thế giới Phép thuật thời gian dài sẽ khiến đầu óc con người ta bị thoái hóa đi sao?
"Đương nhiên..." Lily do dự một chút rồi trả lời.
Hình như đã cô hiểu ra điều Jessica sắp nói.
"Ý em là phép thuật Hắc ám và những thứ đó giống nhau, đều là một loại công cụ sao?"
"Đúng vậy! Chị thật thông minh!"
Jessica cao hứng vỗ tay bốp một phát.
Trên mặt cô không khỏi nở một nụ cười tươi, hở tận tám cái răng.
"Ban đầu, chúng ta không thể phân biệt những công cụ là tốt hay xấu lập tức.
Đó còn tùy vào mục đích sử dụng của từng người là khác nhau.
Em không cho rằng anh Snape là một người xấu, chị cũng không coi anh ấy là người xấu, vậy chị còn lo lắng cái gì?"
"Không, Jessica.
Em không hiểu đâu."
Nghe Jessica nói xong, Lily chẳng những không trút được gánh nặng mà vẻ mặt càng thêm nghiêm túc.
"Nếu phép thuật Hắc ám thật sự đơn giản chỉ là một công cụ, chị cũng không muốn Sev học nó.
Nhưng mà..."
Nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Jessica, Lily lắc đầu.
Cô khẽ cắn môi, ánh mắt cũng lộ ra tia mê man.
"Hồi trước, chị cũng nghĩ giống như em vậy.
Lúc đó, chị cho rằng phép thuật Hắc ám cũng giống mấy loại súng ống, vũ khí quân sự bên Muggle chỉ là một loại công cụ nên cũng không ý kiến Sev nghiên cứu nó.
Nhưng lâu dần, tiếp xúc với phép thuật càng nhiều, chị lại phát hiện hóa ra phép thuật Hắc ám không đơn giản như vậy..."
Tựa nhẹ lên tường, Lily nghiêng mình, nhìn về phía bóng đổ của những cột trụ to của tòa thành.
Cô trầm mặc trong chốc lát rồi mới mở miệng nói chuyện, giọng điệu tràn đầy lo lắng.
"Một ít thâm ảo(?) cùng phép thuật Hắc ám cao cấp, nó khiến người sử dụng cần trả một cái giá lớn...!Lấy ví dụ như lời nguyền Hành hạ đi.
Câu thần chú đấy yêu cầu người thi chú phải coi thường mạng sống hoặc có sở thích tra tấn người khác thì mới sử dụng được."
"Chị sợ Snape sử dụng phép thuật Hắc ám mà trở nên như vậy sao? Em nghĩ chị nên nói cho anh ấy suy nghĩ và cảm xúc thật sự của chị.
Chứ chị cứ một mực chỉ trích phép thuật Hắc ám sẽ chỉ kích thích anh ấy nhúng sâu vào hơn thôi."
"...Có lẽ em nói đúng.
Chị nên làm như vậy thật."
Trầm mặc suy nghĩ một lúc, Lily phấn chấn tinh thần lên chút, gương mặt cũng có chút nét cười.
"Cảm ơn em Jessica.
Đúng thật chị cũng không muốn cãi nhau với Sev chút nào."
"Không có gì đâu ạ.
Hai anh chị cãi nhau, em ở giữa cũng khổ lắm ó." Jessica nhún nhún vai tỏ vẻ không sao cả.
"Thôi, em đi trước nhé chị Lily.
Em phải đi tìm thầy Hiệu trưởng Dumbledore có chút chuyện."
"Em có cần chị đưa em đến phòng Hiệu trưởng không?" Hiện tại, Lily đã khôi phục lại vẻ lạc quan như cũ.
Jessica nghe xong thở dài, trong đôi mắt xanh lam có vài phần bất đắc dĩ: "Chị Lily, em đã đến Hogwarts đây gần hai tháng rồi.
Sao chị lại nghĩ em có thể lạc đường chứ? Em thương tấm lắm đấy~"
"Phụt, rồi, rồi, chị biết rồi.
Em là Jessica Possible." Lily không nhịn được cười, vừa nói vừa búng trán Jessica.
Đưa tay vuốt lại tóc mái, Jessica tạm biệt lần nữa rồi nhìn Lily đi về phía Đại sảnh đường.
Hiển nhiên, hiện tại, chị ấy muốn lập tức đi tìm Snape giải thích rõ ràng.
Thế mới đúng là Lily mà!
Nhìn Lily rời đi, Jessica cũng cất bước đi lên cầu thang hướng về phía văn phòng thầy Hiệu trưởng.
Nhân tiện, cầu thang chưa chuyển đi cô phải nhanh lên không tí nó lại di chuyển sang chỗ khác thì chết! Với lại cô cũng còn rất nhiều việc, không thể tốn nhiều thời gian đứng đấy ngẩn người được.
————————————————–
Trong văn phòng Hiệu trưởng Hogwarts, Jessica may mắn được một lần nữa ở riêng cùng với Bạch phù thủy vĩ đại nhất mọi thời đại - Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore.
Căn phòng rất ấm áp, ngọn lửa trong lò sưởi cháy lách tách cháy, phượng hoàng Fawkes thì ngồi trên một cái giá, tò mò oai đầu nhìn Jessica.
Xem kĩ thư đề nghị của giáo sư Slughorn trong tay, Dumbledore có chút trầm ngâm.
Trong những năm gần đây, cũng có không ít học sinh xin thầy được làm công ở Hogwarts nhưng học sinh năm nhất như Jessica lại là lần đầu tiên.
Trộm liếc quan sát Dumbledore trầm ngâm, Jessica có chút khẩn trương ngồi đợi thầy Hiệu trưởng đưa ra phán quyết.
Cô không dám quấy rầy thầy ấy suy nghĩ đâu!
Đột nhiên, phượng hoàng Fawkes vỗ cánh bay lên, đậu lên đầu vai Jessica, thân thiết dụi đầu vào mặt cô.
Jessica có chút thụ sủng nhược kinh.
Cô không dám nghĩ rằng có một ngày sẽ được gặp loài động vật thần bí trong truyền thuyết như phượng hoàng, thậm chí còn thân cận với nó như này.
Sờ túi áo, Jessica vui mừng phát hiện thế mà vẫn còn giữ một mẩu bánh* hiếm khi làm thành công của bác