Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn

2: Anh Đẹp Trai


trước sau


Trời sụp tối, tại một quán rượu truyền thống ngay trong nội thành.

Viên Cẩn Ngọc ngồi một mình trên chiếc bàn lớn, chọn loại rượu mạnh nhất, vừa nhâm nhi bằng chung nhỏ, vừa nghe điện thoại, có vẻ không vui.

“Cậu bận rồi sao?”
“Ừ, mình biết rồi.”
Nói xong, Cẩn Ngọc tắt máy và thở dài.

Uổng công chạy ra khỏi nhà để hẹn bạn giải sầu, vậy mà người bạn thân nhất của cô cũng bận việc mất rồi.

Cẩn Ngọc chống tay lên cằm, ngao ngắn nhìn xuống đường phố tấp nập, có chút cô đơn.

Cô ngồi ngẫm nghĩ lại những gì mình đã trải qua, dù đã tủi thân không biết bao nhiêu lần, nhưng sao lần nào cảm giác đó cũng như chưa từng thay đổi vậy.

Cô và Viên Tiểu Hoa là chị em ruột, rõ ràng chỉ cách nhau hai tuổi, nhưng lại có sự phân biệt rõ ràng.

Tiểu Hoa từ nhỏ được học chơi đàn piano, học cách uống trà, ăn nói của một tiểu thư con nhà thượng lưu.

Còn Cẩn Ngọc lại chẳng được học gì.


Sự thiệt thòi ép buộc bản thân Cẩn Ngọc phải tự mình cố gắng, tự học và giành được học bổng du học, tự mình học võ để bảo vệ bản thân, tự học bắn cung ở trường để giành lấy giải thưởng quốc tế.

Khi còn đi du học ở Canada, cũng là Cẩn Ngọc tự làm thêm để nuôi sống mình.

Chiếc mô tô đắt đỏ kia cũng là tiền tích cóp nhiều năm mới có được.

Hai mươi mấy năm rồi, chưa một lần Cẩn Ngọc được đối xử công bằng.

Đến tận lúc chọn chồng gả đi, chính cô cũng là người bị đẩy ra đầu tiên để thế chỗ cho chị mình.

Cẩn Ngọc bật cười, nếu cha mẹ thấy Tiểu Hoa phải lấy một người chồng mù, nhất định sẽ rất buồn.

Nhưng nếu đó là cô, thì họ sẽ không buồn nữa.

Luôn luôn là như vậy.

Càng nghĩ càng buồn, Cẩn Ngọc uống đến say đảo lộn trời đất.

Vừa lúc này, lại có một tên biến thái đi đến chỗ cô, giở giọng đùa cợt:
“Em gái, sao lại ngồi một mình ở đây? Có cần anh bầu bạn cùng không?”
“Cút!” - Cẩn Ngọc say đến không thấy rõ mặt đối phương, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để mắng tên khốn kia.

Đối phương nghe cô nói vậy, càng thêm khoái chí.

Hắn không dừng lại ở lời nói, tự tiện định động tay vào vai cô.

Nhưng tay còn chưa kịp chạm vào người Cẩn Ngọc, đã bị một người chặn lại.

Anh ta thân hình cao lớn, gương mặt điển trai, lại mặc vest trông chỉnh tề vô cùng.

Mà thường là người mang phong thái sang trọng thế này, đáng lý ra không nên xuất hiện ở những nơi thế này mới phải.


Anh ta nhìn tên biết thái kia bằng đôi mắt hăm dọa, lạnh giọng cảnh cáo: “Đây là chỗ làm ăn của bạn tôi.

Nếu anh không biết điều, tôi sẽ nhờ cảnh sát mở một khóa dạy riêng cho anh.”
Anh vừa nói, bàn tay cản tên kia lại ngày càng siết chặt hơn, khiến hắn la toáng lên và chủ động rụt tay lại.

Hắn xót thương cho cánh tay đau nhức của mình, lườm nhẹ người

đàn ông trước mặt, run sợ nói:
“Tôi tự biết điều, không cần anh can dự!”
Nói xong, hắn liền cong đuôi đi mất hút.

Viên Cẩn Ngọc chống tay lên trán từ nãy đến giờ, mắt nhắm hờ lại, rõ ràng không nghe rõ hai người bọn họ nói gì, cũng không nhìn thấy mặt người đàn ông vừa cứu mình, mà vẫn thuận miệng khen tấm tắc:
“Anh đẹp trai, cảm ơn nhiều!”
“Anh đẹp trai? Cô thật sự nghĩ tôi đẹp trai?” - Người đàn ông cười nhếch mép, nhìn thấy một góc mặt đỏ bừng vì rượu của cô cũng đủ thấy tức cười.

Cẩn Ngọc đột nhiên đứng dậy, tóc tai rũ rượi, chỉ đứng dậy thôi cũng loạng choạng hết mấy lần.

Cô đưa hai tay đặt lên vai người đàn ông trước mặt, có chút khó khăn vì anh ta quá cao, rồi thuận tay vỗ vai anh mấy cái liền:
“Chỉ nhìn thôi thì tôi đã biết anh đẹp trai rồi…”
“Nhưng cô đâu có nhìn?” - Rõ ràng Cẩn Ngọc mở mắt còn không nổi, huống hồ là nhìn người ta.

Cẩn Ngọc cười khì, đôi mắt vẫn nhắm híp lại.

Cô xuôi tay khỏi vai đối phương, mò đường đi khỏi đó, tiện miệng nói vọng lại:
“Tôi có nhìn đấy, anh có đẹp như không bằng tôi đâu!”
Vừa nói xong, Cẩn Ngọc đã đụng đầu vào bức tường gỗ trước mặt.


Cô cố tỏ ra không đau, vẫn cười khì khì và mò đường về cho bằng được.

Đến quầy thanh toán, lại tự tiện nói với chủ quầy:
“Cho tôi nợ tiền, sẵn tiện gọi giúp tôi một chiếc taxi.

Tôi thế chấp mô tô của mình, vậy nhé!”
Nói rồi, liền có nhân viên nữ chạy đến đỡ Cẩn Ngọc xuống lầu.

Nhìn bộ dạng của cô hiện tại, nếu không có người giúp đỡ, có khi xong mạng từ hôm nay rồi.

Viên Cẩn Ngọc đã đi từ lâu, nhưng người đàn ông ban nãy vẫn cứ đứng nhìn theo cô mãi.

Điều đó khiến bạn anh ta, cũng là chủ quán ở đây cảm thấy tò mò, liền chạy đến trêu chọc:
“Này, không phải cậu bị mù sao? Sao cứ đăm đăm nhìn con gái nhà người ta mãi vậy?”
“Đương nhiên.

Tôi mù mà!” - Người đàn ông vừa nói vừa cười, tay cho vào túi quần lấy ra chiếc kính râm, đeo vào ngay lập tức.1.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện