Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn

41: Sự Quan Tâm Thái Quá


trước sau


Hai tiếng sau, ở bên ngoài phòng phẫu thuật chia làm hai thái cực.

Tử Lăng ngồi một mình ở hàng ghế dài thườn thượt, lòng anh lại còn cô độc hơn chính cảm giác người khác dành cho mình.

Anh dang rộng hai chân, khuỵu người xuống, hai tay chống lên đùi, hai bàn tay đan vào nhau, gục mặt xuống trong tuyệt vọng.

Nếu bây giờ Tử Lăng có rơi lệ, tuyệt nhiên cũng không ai có thể nhìn thấy được.

Anh cũng đã ở trong trạng thái này từ khi bác sĩ và y tá mới đưa Cẩn Ngọc vào phòng phẫu thuật.

Đó không đơn thuần là một chữ buồn.

Đó còn là sự đau lòng, day dứt.

Trong tâm trí anh, Cẩn Ngọc đáng lẽ không xứng đáng để phải chịu những cú sốc như thế này.

Không chỉ vậy, cô còn vì anh nên mới bị người ta ám hại.

Tử Lăng cười khổ, miệng anh luôn nói sẽ bảo vệ Cẩn Ngọc, còn muốn cô luôn theo sát anh, nhưng sự thật trước mắt đã cho anh thấy, ở bên cạnh anh mới là sự nguy hiểm lớn nhất của cô.

Tử Lăng không ngừng suy nghĩ, tự giam mình vào vực sâu tội lỗi.


Trong khi đó ở hành lang bên ngoài cách phòng cấp cứu mấy mươi mét, Vũ Di Giai đang vừa khóc vừa mắng Mạn Tường, còn không ngừng đấm vào ngực anh không thương tiếc.

Đương nhiên với sức của một tiểu thư lá ngọc cành vàng như cô không thể nào khiến Mạn Tường thấy đau được, nhưng ngược lại, một người luôn theo chủ nghĩa quý ông như anh lại quá sức đau lòng khi nhìn thấy một cô gái xinh đẹp phải khóc hàng ngắn hàng dài thế này.

“Tại sao chứ? Tại sao anh không bảo vệ cậu ấy? Anh đã không cho tôi đi cùng, lại không bảo vệ nổi Cẩn Ngọc?”
Mạn Tường bắt lấy tay Di Giai, có chút lớn tiếng: “Cô đừng làm càng nữa! Nếu cô ấy có mệnh hệ gì, tôi sẽ chịu trách nhiệm, có được chưa?”
Vũ Di Giai cũng đang cơn nóng giận, dùng hết sức giật tay anh ra: “Tôi không cần anh chịu trách nhiệm! Nếu Cẩn Ngọc có mệnh hệ gì, tôi liều mạng với anh!”
Đúng lúc này, một y tá tìm đến hai người, nhỏ giọng báo: “Thưa, Tư Lăng thiếu gia nhờ tôi báo với hai người, thiếu phu nhân đã được đưa đến phòng hồi sức rồi!”
—-----------------
Cùng lúc đó, ở một góc khuất bên ngoài bệnh viện, một y tá nam hớt hải chạy đến chỗ Tư Không Tà Dương đang ngồi, nhìn kĩ thì gương mặt này chính là một trong những đàn em của anh ta.

“Thưa thiếu gia, tôi nghe ngóng được rồi, Viên Cẩn Ngọc đã phẫu thuật thành công, đã được đưa đến phòng hồi sức.”
Tư Không Tà Dương không hề thay đổi sắc mặt, nhưng hơi thở lại nghe nhẹ đi rất nhiều.

Anh ta vẫn giữ bộ dạng lạnh tanh, đứng dậy chỉnh lại vạt áo:
“Được rồi, vậy không cần ở lại đây làm gì nữa.

Có điều A Minh à…”
Người tên A Minh, đàn em thân cận nhất của Tà Dương vội cúi đầu: “Vâng, thiếu gia.”
“Cho vài người đáng tin cậy trà trộn vào bệnh viện để canh chừng phòng hồi sức, đến khi Viên Cẩn Ngọc xuất viện mới thôi.”
A Minh ngẩng đầu: “Thiếu gia… không tin người đó sao?”
Tư Không Tà Dương lấy ra một điếu thuốc lá, liền có người đi đến châm lửa.

Anh ta rít một hơi dài, rầu rĩ trả lời: “Tin chứ.

Vì tin và quá biết rõ ông ta nên tôi càng phải đề phòng.

Người đàn ông đó sao có thể bỏ qua cơ hội quý giá này để giết người đang giữ 10% cổ phần quan trọng đó?”
A Minh nửa hiểu nửa không, vốn biết người đó rất nguy hiểm, đúng là nên đề phòng.

Nhưng còn 10% cổ phần gì đó? Không phải chỉ là một con số nhỏ của một công ty rất nhỏ trong tập đàn Tư Không sao? Tại sao thiếu gia của hắn lại một mực tranh giành? Đến cả người đó cũng vậy, còn Tư Không Tử Lăng lại thà chết không giao?
Tư Không Tà Dương và đàn em cùng rời đi, nhưng vừa chuẩn bị lên xe đã thấy hai kẻ mờ ám đậu xe cách họ không xa đang chỉ chỉ trỏ trỏ

gì đó, sau đó một tên liền nhấc điện thoại lên nghe.

.

Tiên Hiệp Hay
“Thưa cô chủ!” - Giọng hắn ta lớn đến mức Tư Không Tà Dương có thể nghe rõ mồn một.

“Vâng.


Cô chủ yên tâm, Viên Cẩn Ngọc đã nhập viện rồi, nhất định không qua khỏi đâu.

Chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.”
“Vâng.

vâng!”
Hắn vừa nói vừa cười ha hả, vẻ mặt đắc ý vô cùng.

Sau khi cúp máy liền hí hửng nói với tên kia: “Đúng là ông trời đang giúp chúng ta! Cô chủ ra lệnh cho chúng ta giết Viên Cẩn Ngọc, nhưng còn chưa kịp ra tay thì cô ta đã sắp đi đời nhà ma rồi!”
“Nhưng mà quan trọng hơn hết là, chúng ta không bỏ chút công sức nào, lại có thể nhận công lao về mình, vui vẻ ôm trọn tiền công, haha!”
“Ôm trọn tiền công? Có thật vậy không?” - Tư Không Tà Dương cho tay vào túi, lạnh lùng tiến lên.

Đám đàn em cũng nghe lệnh A Minh mà lập tức bao vây hai tên xấu xa đó.

“Các… các người là ai?” - Một trong hai tên bắt đầu run rẩy.

Tà Dương khó chịu nhếch mày, A Minh liền hiểu ý, cho người lôi bọn chúng vào trong xe, còn chừa một chỗ cho Tà Dương ngồi vào.

Tà Dương ngồi cạnh bọn họ, lấy cây súng ưa thích ra, lên đạn rồi chĩa vào đầu một trong hai tên:
“Nói đi, ai đã ra lệnh cho bọn bây giết Viên Cẩn Ngọc?”
Tên này dù run sợ nhưng vẫn cố mạnh miệng: “Mày… mày là ai? Đừng tưởng có thể dùng món đồ chơi này để hù dọa bọn tao!”
Tà Dương nhếch mép, lấy ra tấm danh thiếp mạ vàng sáng chói có khắc hai chữ “Tư Không”.

Bọn người này dù có là giang hồ thất học, nhưng đã sống trong thành phố này, không thể nào không biết đến uy quyền của nhà Tư Không được.

Tên còn lại không cứng miệng như tên kia, vì sợ người nhà bị ảnh hưởng nên đã khai hết: “Là Viên Tiểu Hoa! Cô ta vì ganh tị nên mới ra lệnh cho chúng tôi tìm cách hại chết Viên Cẩn Ngọc.”
“Viên Tiểu Hoa và Viên Cẩn Ngọc có quan hệ gì?”
“Hình như… họ là chị em ruột.”

Tư không Tà Dương nhếch môi cười khẩy.

Không ngờ trên đời này còn có người độc ác hơn cả anh ta.

Ít ra thì dù Tử Lăng là anh họ của mình, nhưng anh ta vẫn chưa bao giờ có ý định hại chết anh.

Đằng này chị ruột có thể ra lệnh cho người hại chết em gái mình sao?
Tà Dương thật sự rất tò mò tâm cơ của người phụ nữ đó có thể sâu rộng đến đâu.

Nhưng trước hết phải xử lý đám tay chân phiền phức này đã.

Anh không nói tiếng nào, chỉ cất súng và rời khỏi xe.

Hai tên này còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thì A Minh lại ngồi vào trong, thay thế vị trí của Tà Dương.

A Minh nắm tóc hai tên, cùng cảnh cáo: “Nghe đây! Chuyện hôm nay tuyệt đối không được nói cho ai biết, còn chuyện ám sát Viên Cẩn Ngọc, nếu còn muốn giữ mạng cho mình và người thân thì liệu mà bỏ đi! Có biết chưa?”
“Dạ, chúng tôi biết rồi!”
“...”
A Minh xử lý bọn chúng xong, lại quay ra báo cáo với Tà Dương.

Ánh mắt anh đầy ẩn ý, thật sự muốn hỏi vì sao Tà Dương lại mất thời gian vì Viên Cẩn Ngọc như vậy, nhưng lại thôi, rồi chọn cách im lặng..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện