Chương 44: Như thế nào
Tô Mạt Mạt do dự thật lâu sau đó gọi điện cho anh trai Tôn Định Nam.
"Tôn tiên sinh, tôi là Tô Mạt Mạt, xin lỗi vì giờ này còn quấy rầy ngài."
"Không sao, có chuyện gì vậy?"
"Tôi có chuyện liên quan tới em trai ngài muốn hỏi ngài, không biết bây giờ ngài có rảnh không?"
"Cô chờ một chút." Hơn mười giây sau bên Tôn Đình Bắc truyền đến tiếng đóng cửa, Tôn Đình Bắc lại nói: "Tô luật sư, cô hỏi đi."
Tô Mạt Mạt nhìn thoáng Lãng Tinh Thần đang rầu rĩ không vui, hỏi: "Tôi muốn hỏi...cuộc sống trước đây Tôn Đình Nam tiên sinh có biểu hiện hay hành vi nào kỳ lạ không?"
Tôn Đình Bắc lập tức phủ nhận: "không có." Nhưng một hai giây sau lại hỏi: "Tại sao cô hỏi như vậy?"
Tô Mạt Mạt đã sớm nghĩ ra lý do, đáp: "Là như thế này, lần trước tôi và chú dì đi thăm Tôn Đình Nam thì tự nhiên hắn làm động tác vén tóc, tôi thì có chút mẫn cảm với ngôn ngữ cơ thể mà động tác đó thì mấy cô gái tóc dài rất hay làm, sau đó tôi hỏi dì là Tôn Đình Nam có để tóc dài bao giờ không, dì nói hắn vẫn luôn để đầu đinh cho nên tôi mới thấy kỳ quái. Bình thường những người không để tóc dài sẽ không có thói quen vén tóc, cho nên tôi mới định hỏi ngài một chút..."
Tôn Đình Bắc trầm mặc một lát, nói: "Luật sư Tô, vấn đề này có liên quan tới vụ án sao?"
"Thứ cho tôi mạo muội...nếu có thể chứng minh tinh thần Tôn Đình Nam tiên sinh có vấn đề thì hắn sẽ có hi vọng được phóng thích, nhưng phải trải qua giám định của bác sĩ. Dựa vào tính hình trước mặt thì điều này là hi vọng thắng kiện duy nhất của chúng ta."
Lại một đoạn im lặng thật dài, Tôn Đình Bắc trả lời: "Ngày mai luật sư Tô có rảnh không? Chúng ta giáp mặt nói."
"Được."
Hẹn xong thời gian địa điểm thì cả hai tắt máy, Tô Mạt Mạt quay lại ngồi bên cạnh Lãng Tinh Thần, thấy đối phương vẫn rầu rĩ không vui Tô Mạt Mạt nâng tay rồi lại ngừng giữa không trung, nàng nhớ ra bản thân không thể chạm vào Lãng Tinh Thần.
"Sao vậy nè? Còn tức giận hả?"
"Tôi không có." Trong giọng nói của Lãng Tinh Thần có một ít mất mát.
Tô Mạt Mạt thở dài một hơi, đáp: "Đã nhận ủy thác của người thì phải hết sức làm, nếu tôi đã nhận vụ này thì nhất định phải vì đương sự mà suy tính toàn diện, tôi....hi vọng cô có thể thông cảm cho tôi."
Lãng Tinh Thần quay đầu nhìn Tô Mạt Mạt, khuôn mặt và biểu cảm của người trước mắt rõ ràng quen thuộc như vậy, nhưng bởi vì Vong Tình thủy hai người lại xa cách nhau.
"Cô..."
"Ừm?"
Lãng Tinh Thần sắp xếp lại ý nghĩ, nói: "Nếu như có một chuyện cô không thể không làm nhưng khi làm rồi thì cô lại thấy vô cùng hối hận thì cô sẽ làm sao?"
Tô Mạt Mạt cho rằng Lãng Tinh Thần đang hỏi vụ án này, nhưng nàng lại ẩn ẩn cảm thấy đối phương đang hỏi chuyện khác, thận trọng đáp: "Nếu là chuyện cần làm thì trước tiên cứ làm cho tốt, làm xong rồi nếu có cách sửa chữa thì lại nỗ lực sửa chữa. Ráng cho bản thân đừng có quá nhiều hối hận."
Lãng Tinh Thần gật gật đầu, dáng vẻ như đang suy tư.
Ngày kế Lãng Tinh Thần đưa Tô Mạt Mạt đến luật sở thì lập tức rời đi, Lãng Tinh Thần đi tới bệnh viện trung tâm thành phố Sơn Dương tìm kiếm Hách Giải Phóng, trước khi biết rõ chân tướng vụ án này, Lãng Tinh Thần sẽ không nhúng tay.
Còn ba mươi phút nữa tới giờ hẹn, Tô Mạt Mạt rời khỏi luật sở.
Tôn Đình Bắc đã đến quán cà phê từ sớm, hắn ngồi một góc, mười ngón đan vào nhau gác trên mặt bàn cà phê, mạch máu trên nu bàn tay hiện lên rất rõ.
Tô Định Bắc đang thả hồn theo mây nên Tô Mạt Mạt đi tới bên cạnh hắn cũng không hay biết.
"Tôn tiên sinh?"
"Hả? À....là cô sao." Tôn Đình Bắc nới lỏng mười ngón tay, đứng dậy chào, đợi hai người lại ngồi xuống thì hai bàn tay lại đan vào nhau, chỉ là lần này đặt ở trên đùi.
Hai ngón cái vì bị ép chặt làm máu không thể tuần hoàn mà hơi hơi chuyển đỏ, Tô Mạt Mạt vẫn chưa nói gì an tĩnh chờ đợi
Rốt cuộc Tôn Đình Bắc hít sâu một hơi, đặt khủyu tay lên mặt bàn.
"Luật sư Tô, nếu có thể chứng minh em tôi có vấn đề tâm thần thì thật sự có thể được phóng thích vô tội sao?"
Trong đầu Tô Mạt Mạt đột nhiên hiện lên dáng vẻ của Lãng Tinh Thần, lại nghe những lời này làm lòng nàng có chút không thoải mái, nhưng trên mặt vẫn là nụ cười chuyện nghiệp, giải thích: "đây chỉ là một loại khả năng thôi, cụ thể ra sao còn phải chờ giám định của cơ quan liên quan mới có thể phán đoán."
"Tôi hiểu, tôi hiểu."
Lại là một đoạn im lặng thật lâu, cuối cùng Tôn Đình Bắc bỏ xuống đề phòng và do dự, nói một chuyện đến cả cha mẹ hắn cũng không biết.
Tôn Đình Bắc lớn hơn Tôn Đình Nam mười ba tuổi, lúc Tôn Đình Nam lên cấp ba thì Tôn Đình Bắc đã dọn ra ngoài lăn lộn với xã hội, nhưng hắn vẫn giữ chìa khoá nhà.
Có một năm cha mẹ về quê thăm người thân, trước khi đi gọi điện dặn dò Tôn Đình Bắc, nếu không bận gì thì đi xem Tôn Đình Nam một chút, năm sau Tôn Đình Nam phải thi đại học, cần một chút quan tâm lưu ý.
Ngày đó là cuối tuần, Tôn Đình Bắc không báo tiếng nào cầm theo đồ ăn quay về nhà, dù sao cũng là anh em ruột nên không có gì kiêng kỵ.
Sau khi vào nhà thì Tôn Đình Bắc lập tức đi tới phòng ngủ của Tôn Đình Nam, nghe được âm thanh kỳ quái từ trong phòng phát ra, Tôn Đình Bắc âm thầm cười trộm, nghĩ em trai trưởng thành rồi nên không quá để ý.
Qua nửa tiếng sau, Tôn Đình Bắc hâm lại cơm canh, sau đó gõ gõ cửa phòng em trai.
Bên trong phòng không có ai trả lời, Tôn Đình Bắc mở