Đến thời điển hiện tại cô lại cảm thấy phía dưới của mình như bị hàng nghìn con kiến ra sức cắn xé.
Mà anh dường như không còn nghe thấy tiếng hét kích động của cô, chuyên tâm vùi đầu vào giữa hai chân cô, cánh môi mỏng hé mở ra sức tàn phá nơi thánh địa khiến nó càng ngày càng ẩm ướt.
Tiếng hôn mút hòa lẫn với tiếng rên rỉ kích động tạo nên một khung cảnh hết sức ái muội...!
Lục Kiều Hân không dám nhìn cũng không dám tin, cánh tay vô lực nắm lấy mái tóc đen của anh, muốn đẩy ra, nhưng cũng muốn được nhiều hơn, khuôn miệng nhỏ chỉ có thể hé ra, phát lên những tiếng kêu đã cố gắng kìm nén.
- "Thần...!Tư Thần...!A..."
- "Thoải mái không? Vợ!"
Anh ngẩng đầu lên, trên khóe môi lấp lánh ánh nước màu bạc, anh nhếch môi cười, đôi môi mỏng khẽ cong lên, khiến cô không kịp tránh né, lại một lần nữa mãnh liệt áp xuống...!
“Uhm...”
Lục Kiều Hân vô thức cong người, cô căn bản không chịu nổi sự kích thích lớn như vậy.
Tận đáy lòng của Lục Kiều Hân dâng lên một cảm giác quen thuộc cuồn cuộn như dòng nước xiết, như thể một loại độc dược trí mạng, lại thoáng có cảm giác kích thích cực điểm.
Hai loại tình cảm này đan xen lẫn nhau, khiến cô không cách nào kìm lòng, khẽ ngẩng cao đầu, tiếng ngâm nga khe khẽ bất giác bật ra từ cái miệng nhỏ...!
Khoé môi khẽ nhếch lên đầy vẻ thoả mãn, anh hài lòng nhìn bộ dạng mất hồn của cô, càng thêm cuồng mãnh như muốn hút lấy tất cả hương thơm của cô, bàn tay ma quỷ điên cuồng phủ lên da thịt trong suốt, ngón tay dài xấu xa lúc tiến lên lúc lùi lại từ trong cơ thể cô nhấc lên một hồi cuồng phong, khiến cô không cách nào áp chế sự run rẩy cùng tiếng thở gấp mê người.
Lục Kiều Hân cảm giác thân thể càng lúc càng nóng ran, càng lúc càng khó chịu, một cảm giác trống rỗng dâng lên bao trùm toàn thân, như thể chờ đợi một sức mạnh lớn lao đến lấp đầy.
Dương Tư Thần chen người vào giữa chân của cô, ánh mắt nóng rực từ trên cao nhìn xuống toàn thân trần trụi của cô, hơi thở đục ngầu.
- "Vợ, mở mắt ra nhìn anh!"
Cô ngoan ngoãn nghe lời, mở đôi mắt mơ hồ ra nhìn Dương Tư Thần, không tự chủ được cắn chặt răng.
Lúc này cả vành tai cô cũng đỏ rực, đáng yêu khiến người ta muốn hung hăng ăn hiếp.
Anh vuốt ve bắp đùi của cô, áp sát vào người cô, tà mị nói.
- "Mở mắt cảm nhận anh, xem xem anh có phải là người thỏa mãn được em hay không?"
Không trì hoãn thời gian nữa, anh nhanh chóng nhích người tiến vào bên trong cô.
Bị hắn thẳng người xâm lược như thế, cả người Lục Kiều Hân không có một chỗ dựa nào, chỉ có thể bấu víu vào thân thể cường tráng của anh, ánh mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt anh tuấn.
Trán anh xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng, thoạt nhìn rất cương nghị quyến rũ.
Khóe mắt đuôi mày cũng lộ ra sự sắc bén,