"Thái tử, đại ca." Cố Như Vận trước gắp cho Diệp Hoàn một con tôm bự, lại lập tức gắp cho Cố Nguyên một con, ôn nhu nói "Bắp ngô này bị khét rồi, đại ca không nên ăn."
Cố Nguyên nghiêng đầu nhìn Kỷ Oánh Oánh, nàng vẫn nói chuyện với Ân Trường Hoan, không biết nói cái gì mà cười đến mặt mày vui tươi, tựa như không chú ý tới chuyện bên này, hắn thừa dịp lúc này cho bắp ngô ra chỗ khác hẳn sẽ không bị phát hiện đâu nhỉ.
Trong lòng nghĩ như vậy, Cố Nguyên vẫn gắp bắp ngô lên, khẩu thị tâm phi nói "Chỉ khét một chút, không có gì đáng ngại, huống hồ lãng phí cũng không tốt."
Hắn cắn hai, ba miếng, không đụng tới con tôm của Cố Như Vận.
Ánh mắt Kỷ Oánh Oánh thoáng nhìn một màn này, khóe miệng nhếch lên.
Thấy thịt chỗ Ân Trường Hoan đã nướng chín, nàng lập tức gắp hai miếng cho vào bát Cố Nguyên, cười nhẹ nhàng "Mau, nếm thử xem tay nghề của thái tử phi có hơn ta không."
Cố Nguyên: Nàng đúng là tự mình hiểu được, chỉ là...!
Cố Nguyên nhìn sang Diệp Hoàn, đối diện với ánh mắt Diệp Hoàn bình tĩnh không lay động, hắn vô tội nhíu mày, cũng không phải hắn chủ động đi gắp, nhìn hắn làm cái gì.
Thu hồi ánh mắt, Cố Nguyên cho miếng thịt vào miệng, nhai kỹ nuốt chậm nhấm nháp khen "Thái tử phi nướng đúng là không giống, hương vị rất ngon."
Kỷ Oánh Oánh: "Thật sao, ta vừa nhìn liền biết hương vị rất ngon."
Ân Trường Hoan khó tả nhìn đôi phu thê này, biệt xuất một câu "Đa tạ hai vị khích lệ."
"Ta cũng tới nếm thử." Kỷ Oánh Oánh nói xong đang định gắp luôn miếng cuối cùng trên giá nướng trước mặt Ân Trường Hoan, kết quả động tác chậm một bước, bị Diệp Hoàn lấy mất.
Kỷ Oánh Oánh trợn mắt hốc mồm nhìn Diệp Hoàn, nàng đã biết Diệp Hoàn cùng trong tưởng tượng rất không giống nhau, nhưng dù có thế thì sao có thể làm ra chuyện như vậy, lại đi cướp mất thịt của nàng, đây là chuyện mà thái tử một nước có thể làm ra sao, hắn không cảm thấy xấu hổ ư?
Diệp Hoàn nhìn thẳng vào mắt Kỷ Oánh Oánh, thong dong bình tĩnh ăn thịt nướng "Có hơi xén."
Kỷ Oánh Oánh trong lòng gầm thét: Bị xén mà còn đi tranh với ta.
Nàng ủy khuất nhìn về phía Ân Trường Hoan, hi vọng Ân Trường Hoan có thể nướng thêm một phần, kết quả Ân Trường Hoan nhìn cũng không thèm nhìn, ân cần quay đầu hỏi Diệp Hoàn muốn ăn cái gì để nàng tiếp tục nướng cho.
Nữ nhân trọng sắc khinh bạn, Kỷ Oánh Oánh nghiến răng, nàng rốt cục thấy rõ ràng bản chất của Ân Trường Hoan, còn có cái tên nam nhân Diệp Hoàn, may mà nàng không lựa chọn gả cho hắn, nếu không còn phải hầu hạ hắn nướng thịt.
Cố Nguyên có đôi khi không tốt lắm nhưng cũng sẽ đoạt thịt nướng như Diệp Hoàn.
Trong chén đột nhiên nhiều thêm một miếng thịt nướng, là Cố Nguyên gắp cho, nàng quay đầu, Cố Nguyên bất đắc dĩ nói "Đây là ta nướng, hương vị hẳn là cũng không tệ lắm."
Nàng cho Cố Nguyên một bắp ngô bị cháy, Cố Nguyên lại cho nàng một miếng thịt, Kỷ Oánh Oánh cảm động không thôi.
Lúc Ân Trường Hoan cùng Diệp Hoàn phụ trợ, nàng rốt cục phát hiện nam nhân nhà mình là tốt nhất.
Trở lại phủ quận vương Nam Dương, Cố Nguyên bảo Kỷ Oánh Oánh trở về trước, còn hắn gọi Cố Như Vận đến thư phòng.
Kỷ Oánh Oánh cái gì cũng không hỏi, Cố Như Vận trầm mặc đi theo Kỷ Thừa, Lý San San hỏi Kỷ Oánh Oánh "Biểu ca tìm Như Vận làm gì thế?"
Lý San San rất được Diệp lão phu nhân sủng ái, lúc Cố Như Vận đi Diệp gia thì hai người liền thành bằng hữu, Lý San San hay tới Cố gia ở mấy ngày.
"Không biết." Ngữ khí Kỷ Oánh Oánh lãnh đạm, nàng không phải xem nhẹ Lý San San mà từ lúc nhìn thấy Lý San San đỏ mặt nhìn Diệp Hoàn, mặc dù nàng cũng đã từng thích Diệp Hoàn, nhưng nàng là không quen nhìn Diệp Hoàn cùng Ân Trường Hoan lưỡng tình tương duyệt còn xuất hiện một Lý San San ngấp nghé Diệp Hoàn.
Kỷ Oánh Oánh nói chuyện với Ân Trường Hoan đều là đi thẳng về thẳng, càng không quan tâm Lý San San là cháu gái của Diệp lão phu nhân, lúc này ngoài cười nhưng trong không cười nói "Thân là tẩu tẩu, ta khuyên ngươi một câu, làm người vẫn là nên an phận thủ thường một chút, có Diệp gia ở đây sẽ giúp ngươi tìm được một nhà khá giả."
Sắc mặt Lý San San trong nháy mắt tái nhợt "Tẩu tử hiểu lầm rồi."
Kỷ Oánh Oánh cười nhạo một tiếng rồi rời đi, hai khắc đồng hồ sau Cố Nguyên trở về, nói với Kỷ Oánh Oánh "Ta đã bảo mẫu thân đi làm mai cho Như Vận."
Kỷ Oánh Oánh hời hợt ồ một tiếng, nàng không thấy bất ngờ, Cố Như Vận tự cho rằng mình giấu chút tâm tư rất kĩ, lại không biết nàng cùng Ân Trường Hoan đã từng nhìn thấy nữ nhân trong hậu cung hoàng cữu cữu lục đục tranh sủng nhiều như thế nào, ý đồ của Cố Như Vận ở trong mắt các nàng chẳng khác nào đã bày ra giữa ánh sáng.
"Nàng ta không đồng ý gả thì sao?" Cố Như Vận không giống kẻ sẽ ngoan ngoãn nghe theo an bài.
"Không đến lượt nó không đồng ý, Cố gia không cần một tiểu thư không nghe lời." Vẻ mặt Cố Nguyên lạnh lùng vô tình.
Kỷ Oánh Oánh kinh ngạc nhìn về phía Cố Nguyên mặt không thay đổi, hắn cũng có lúc lạnh lùng như vậy sao?
Nghĩ đến nàng thỉnh thoảng hay bắt nạt Cố Nguyên, hôm nay còn cho hắn ăn bắp ngô cháy, Kỷ Oánh Oánh không tự chủ được nuốt một ngụm nước bọt, nàng đến tột cùng là đã gả cho một nam nhân gì vậy, về sau cũng sẽ lạnh lùng, vô tình với nàng ư.
Hu hu hu, bây giờ hối hận còn kịp không.
Không đến hai tháng, Cố gia đã định xong mối hôn sự cho Cố Như Vận, đối phương là đích thứ tử của Lễ bộ thượng thư, Lễ bộ thượng thư mặc dù không so được với phủ quận vương Nam Dương hiển hách, nhưng Cố Như Vận là thứ nữ, cũng không tính là bôi nhọ nàng ta.
Chỉ là đúng như Kỷ Oánh Oánh nói, Cố Như Vận không nguyện ý, nhưng có Cố Nguyên ở đây, còn bị cấm túc nửa tháng, Cố Như Vận rốt cục cũng đồng ý cửa hôn sự này, thời điểm thành thân sẽ là mùa xuân năm sau.
Cùng lúc đó, kết quả điều tra Sở Bạch của Diệp Hoàn có kết quả.
Sở Bạch là con trai độc nhất trong nhà, Sở cha có mở mấy cửa hàng nhưng Sở mẫu bệnh nặng quấn thân, cần nhiều loại thuốc quý hiếm, Sở gia không có gia tài bạc triệu nhưng thu nhập từ mấy cửa hàng vẫn đủ để duy trì sự sống cho Sở mẫu, chuyện biến hóa phát sinh vào ba năm trước.
Sở cha trong một lần đi nhập hàng thì gặp phải sơn tặc, chết oan chết uổng, Sở gia nhanh chóng sụp đổ, Sở mẫu không chịu nổi đả kích, bệnh tình nặng thêm rất nhanh liền qua đời.
Cuối năm ngoái, sau khi thủ thay mẫu thân tròn ba năm đạo hiếu Sở