Thời gian từng ngày từng ngày trôi qua, mùng mười tháng năm, nội vụ phủ đem đồ cưới đến phủ Đức Dương quận chúa.
Ân Trường Hoan là nhất phẩm quận chúa, theo lễ thì nội vụ phủ phải đưa một bộ phận đồ cưới, mặc dù mọi người đều biết Ân Trường Hoan đã giàu đến chảy mỡ.
Một tờ đơn dài dằng dặc, từ quần áo đến đồ dùng, từ ăn đến uống, không những đầy đủ mà còn đều là đồ tốt.
Ân Trường Hoan vốn được hoàng đế và Trịnh thái hậu sủng ái, bây giờ lại là gả cho thái tử làm thái tử phi, về sau sẽ là hoàng hậu, nội vụ phủ lấy lòng Ân Trường Hoan còn không kịp, đương nhiên không dám giống mấy người đi lừa gạt Ân Trường Hoan, mà là vắt hết óc nghĩ ra để quy chế ra đồ tốt nhất.
Chu thị cùng Trịnh phu nhân nhìn tờ đơn vừa vui vẻ vừa ưu sầu, Trịnh phu nhân nói "Vậy phải làm sao bây giờ, đồ cưới vốn đã nhiều đến không chứa nổi, lần này trong cung lại đưa tới nhiều như vậy."
Vô luận là hoàng hậu, thái tử phi hay là người bình thường thì đồ cưới của nữ tử đều có quy chế, tỉ như đồ cưới của hoàng hậu không được vượt qua hai trăm hai mươi bốn rương, thái tử phi thì không thể vượt qua một trăm chín mươi sáu rương.
Chu thị cười nói "Không sao, Trường Hoan chọn đồ mình thích mang vào Đông Cung là được rồi, còn lại để ở phủ quận chúa cũng được, dù sao cũng đều là của Trường Hoan, ai cũng không lấy đi được."
Trường Hoan không giống những người khác, trong phủ không có chủ tử khác, đem đồ vật để lại thì cũng vẫn là của nàng.
"Nói cũng phải." Trịnh phu nhân nói "Chỉ là ta thấy cái này còn chưa hết, các quý nhân trong cung còn chưa tặng lễ đâu."
Trịnh phu nhân nói không sai, không đến mấy ngày nữa đồ của hoàng đế sẽ đến, ngay sau đó là hai vị thái hậu, hoàng hậu cùng chúng phi tần.
Hoàng đế, hoàng hậu cùng Trịnh thái hậu thêm đồ đương nhiên là quý giá nhưng điều khiến Ân Trường Hoan có chút kinh ngạc chính là Triệu thái hậu cũng cho một phần không nhẹ vào.
Không chỉ Ân Trường Hoan kinh ngạc mà ngay cả cung nhân của Triệu thái hậu cũng không nghĩ ra.
Các cung nhân này là tâm phúc đi theo Triệu thái hậu mấy chục năm liền hỏi Triệu thái hậu nguyên nhân, Triệu thái hậu không thèm để ý nói "Không phải chỉ là rương mã não đỏ thôi sao, ai gia còn nhiều, rất nhiều."
Cung nhân: Theo nàng biết thì khố phòng của thái hậu chỉ có vài rương châu báu, còn nhiều, rất nhiều? Thái hậu nương nương, ngài còn có thể cầm được ra một viên không?
Sau một hồi cung nhân thấy Triệu thái hậu đã ngủ, đang chuẩn bị lui ra thì chợt nghe Triệu thái hậu nói "Ai gia cũng không biết còn có thể sống bao lâu, cũng nên cho Oánh Oánh cùng Kỷ Thừa chút đường lui."
Cung nhân dừng lại, chợt thấy lòng chua xót, người ngoài đều nói thái hậu chỉ để ý chính mình không quan tâm nhi nữ, nhưng cuối cùng thái hậu cũng là vì một đôi ngoại tôn mà buông xuống tư thái.
Cung nhân cảm thấy nàng phải nói mấy câu để trấn an Triệu thái hậu, bỗng nhiên Triệu thái hậu lại mở miệng "Lại nói, ai gia đưa cho Ân Trường Hoan đồ tốt, chờ đến lúc Oánh Oánh thành thân thì cái vị ở Từ Ninh cung kia tất nhiên phải trả cho Oánh Oánh thứ tốt hơn, không lỗ."
Cung nhân: Hả...!
"Huống hồ ai gia chỉ có hai ngoại tôn, chờ Kỷ Thừa thành thân, Từ Ninh cung còn phải đưa một phần nữa." Triệu thái hậu mừng khấp khởi nói "Ai gia vẫn là kiếm lời."
Cung nhân không phản bác được, nàng chua xót, có thể nghĩ cũng đúng là như thế.
Ân Trường Hoan không biết suy nghĩ của Triệu thái hậu, dọn xong đồ, nàng mặc một thân cung trang đỏ tươi tiến cung tạ lễ.
Bình Dương mới kết hôn ba tháng, Ân Trường Hoan nhìn qua hoàng đế cho Bình Dương thêm đồ, có thể nói đồ hoàng đế cho nàng không hề kém so với Bình Dương.
Hoàng đế thật sự coi nàng như nữ nhi ruột.
Lúc Ân Trường Hoan đến ngự thư phòng thì hoàng đế đang xem tấu chương, trong đó có một quyển là một vị lão thần viết cách hắn đối với thái tử.
Diệp Hoàn được phong thái tử hơn nửa năm, nửa năm qua Diệp Hoàn thức khuya dậy sớm, rốt cục cũng làm ra được thành tích, cũng đã nhận được sự tán dương của các lão thần.
Người viết tấu chương này là hai nguyên lão, tính nết ngay thẳng, nếu làm không tốt ông sẽ phê bình, ngay cả đương kim thánh thượng cũng từng bị ông nói không chỉ một lần, nhưng lần này hắn lại khích lệ Diệp Hoàn, khen Diệp Hoàn đồng thời thuận tiện khen vài câu hoàng đế có ánh mắt, chọn được một thái tử tốt.
Có thái tử chia sẻ công việc, hoàng đế thanh nhàn không ít, nói với Cao công công "Xem ra trẫm là chọn đúng người."
Cao công công xu nịnh nói "Thái tử là nhi tử của hoàng thượng cùng Diệp nương nương, đương nhiên không bình thường."
Hoàng đế cười cười, rồng sinh chín con đều có khác biệt, Diệp Hoàn ưu tú không ở chỗ là nhi tử của hắn cùng Diệp Quỳnh, mà là do bản thân hắn ưu tú.
Nhìn thấy một tiểu thái giám tiến đến, Cao công công đi qua, nghe Ân Trường Hoan cầu kiến, không hỏi hoàng đế hắn nhanh chóng đích thân đi ra nghênh đón.
"Quận chúa, mời vào bên trong." Mặt Cao công công rạng rỡ đi đến chỗ Ân Trường Hoan "Hoàng thượng còn đang xem tấu chương, có một lão đại thần tán dương thái tử với hoàng thượng, hoàng thượng nhìn xong rất cao hứng."
Ân Trường Hoan nghe vậy trong lòng cũng rất vui, từ xưa đến nay, quan hệ giữa thái tử tuổi trẻ khỏe mạnh cường tráng cùng hoàng đế cao tuổi đều không tốt, mà hoàng cữu cữu còn chưa cao tuổi, nhiều khi người cuối cùng leo lên hoàng vị cũng không nhất định phải là thái tử, nhưng Diệp Hoàn cùng hoàng cữu cữu tựa hồ là ngoại lệ, cái này rất tốt, nàng không dám tưởng tượng cảnh hoàng cữu cữu cùng Diệp Hoàn đối chọi gay gắt với nhau.
Nhìn thấy Ân Trường Hoan đến, hoàng đế rất vui, đi từ sau án thư ra thiên sảnh chỗ Ân Trường Hoan, lại phân phó cung nhân mang trà và điểm tâm đến Ân Trường Hoan.
"Cháu gần đây không phải rất bận sao." Hoàng đế nói "Sao lại rảnh đến chỗ trẫm vậy."
"Bận rộn hơn nữa thì cũng không thể chậm trễ thỉnh an hoàng cữu cữu." Ân Trường Hoan cười tủm tỉm nói, mặt nhu thuận "Hoàng cữu cữu cho Trường Hoan nhiều đồ như vậy, sẽ không khiến tư kho của ngài trống rỗng đấy chứ."
"Cháu cũng quá coi thường tư kho của trẫm.
" Hoàng đế lắc đầu cười "Dù cho cháu thêm gấp mười lần nữa cũng không hết tư kho được."
"Thật!" Ân Trường Hoan trợn to mắt, trong mắt đều là hâm mộ thêm tán thưởng.
"Đương nhiên là thật, chỉ là bây giờ không thể cho cháu.
" Hoàng đế cười ha hả nói "Về sau có cơ hội để thưởng cho cháu còn nhiều, rất nhiều, trẫm giữ lại một chút, miễn cho về sau không có đồ