Dương Cửu Lang! Ngươi lăn ra đây cho ta!
Trương Vân Lôi đạp cửa Minh Nguyệt Lâu, Cao Tiểu Bối đang đứng ngay trong quầy giật bắn người, những khách hàng khác cũng đồng loạt quay đầu lại nhìn, thấy y bác cây gậy, khí thế hùng hổ, Cao Tiểu Bối vội buông sổ sách xuống, bước nhanh đến đón.
Chú Biện, chú làm gì vậy?
Dương Cửu Lang đâu? Trương Vân Lôi không có tâm trạng giải thích với hắn, quét ánh mắt hình con dao qua, chống cây gậy lên vai hắn.
Chú...! Cao Tiểu Bối nuốt nước bọt, dựa lên quầy với vẻ đáng thương, cười gượng nói: Chuyện đó...Chú à, hôm nay con làm ca đêm, mới tới đây thôi, con cũng không biết chú Cửu Lang ở đâu hết!
Trương Vân Lôi không thèm tin, y hừ một cái: Ngươi muốn bao che cho hắn đúng không?
Không có, không có! Cao Tiểu Bối lắc đầu liên tục: Con không biết thật! Buổi sáng là sư phụ con trực! Con mới vừa tới không lâu thật mà!
Ngươi không nói thì ta tự đi tìm!
Trương Vân Lôi không thèm phí lời với hắn, quay người đi từ từ lên lầu hai, đạp cửa từng căn phòng của Minh Nguyệt Lâu ra, tiếng la hét ầm ĩ dẫn vô số người bu lại xem, cho dù là ai cũng có thể nhìn ra được là y tới đây bắt gian.
Thương cho Cao Tiểu Bối của chúng ta, phải gọi Trương Vân Lôi một tiếng là chú, bối phận chênh lệch một đoạn nên không dám tới cứng rắn ngăn cản y, chỉ có thể đi theo sau lưng y, vừa khuyên y vừa chắp tay xin lỗi những người mắc vạ.
Cũng mai là Loan Vân Bình đang ở hậu viện, lúc các nhân viên phục vụ gọi y tới, lầu hai đã bị người vây xem trò vui lấp kín chật như nêm cối, Trương Vân Lôi còn đang lần lượt đạp cửa, Cao Tiểu Bối còn đang lần lượt chắp tay xin lỗi, người mắc vạ mỗi lúc một nhiều, có người tính tình tốt nên không để bụng, nhưng cũng có một số người tính tình không được tốt lắm, ngay cả tiền cũng không chịu trả mà phất tay bỏ đi.
Loan Vân Bình tặc lưỡi, vất vả chen vào trong đám người, chắp tay khom người với người bị mắc vạ đó, sau đó túm Trương Vân Lôi ra khỏi phòng người ta: Tổ tông à! Cậu đang làm cái gì vậy!
Huynh tới đúng lúc lắm, mau nói đệ biết Dương Cửu Lang đâu? Trương Vân Lôi bước tới hỏi thẳng vào vấn đề, sợ y bao che cho Dương Cửu Lang, lại chống cây gậy lên vai y uy hiếp y.
Loan Vân Bình không sợ cái vẻ này của y, ghét bỏ hất cây gậy của y ra, chỉ vào một căn phòng trong góc nói: Cửu Lang đang ở trong đó đó! Hai người sao vậy? Cãi nhau à?
Trương Vân Lôi không phản ứng lại y, lúc này quay người bước tới căn phòng riêng đó, Loan Vân Bình thoáng thấy lạ, nhìn dáng vẻ hung thần ác sát đó của y, sợ y với Dương Cửu Lang đánh nhau làm hỏng đồ nên cuống quít đi theo.
Dương Cửu Lang!
Trong phòng, Dương Cửu Lang và Lý Cửu Xuân đang ngồi bên bàn uống trà, đột nhiên nghe thấy một tiếng gào vang vọng, hai người giật bắn mình, còn chưa kịp hoàn hồn, giây sau Trương Vân Lôi đã đạp cửa phòng ra.
Biện nhi? Dương Cửu Lang nhìn y với vẻ khó hiểu: Sao em lại tới đây?
Người đó đâu! Trốn đi đâu rồi! Trương Vân Lôi không quan tâm đến câu hỏi của hắn, thấy cả hai người bọn hắn đều ăn mặc ngay ngắn chỉnh tề nên y chắc chắn trong phòng còn giấu người khác, y chộp cây gậy đi một vòng trong phòng tìm kiếm.
Dương Cửu Lang thì không nói, hắn quen với tính cách này của y rồi, nên chỉ hơi sửng sốt một chút thôi, kịp nhận ra là chuyện gì, không những không giải thích mà ngược lại tâm trạng còn rất vui vẻ thưởng thức y bận tới bận lui đi tìm người.
Nhưng Lý Cửu Xuân thì nào có từng gặp qua chuyện này chứ, cho dù có phản ứng lại kịp thì vẫn sững sờ nhìn Trương Vân Lôi, quay đầu lại hỏi Dương Cửu Lang: Cửu Lang à, vị này, chẳng lẽ là...
Phu nhân ta.
Dương Cửu Lang trả lời, thấy Trương Vân Lôi tìm đến mức đầu đổ đầy mồ hôi, còn chưa chịu tha, phút chốc hắn không nhịn được mà bật cười.
Quần chúng vây xem càng lúc càng nhiều, sắp lấn sập cả cửa rồi, Loan Vân Bình tốn công tốn sức mới đóng cửa lại được, sau đó vội vàng bước tới trước mặt Dương Cửu Lang: Còn ngồi đó làm gì, đệ giải thích đi chứ!
Không sao, huynh cứ để em ấy tìm đi! Dương Cửu Lang không nóng vội chút nào, hắn vô cùng thoải mái ngồi dựa vào ghế, mỉm cười nhìn Trương Vân Lôi.
Chừng mười lăm phút sau, trên giường, dưới gầm giường, sau giường, mọi ngóc ngách xó xỉnh trên giường, trong ngăn tủ, ngoài cửa sổ, Trương Vân Lôi tìm khắp hết cả căn phòng, ngay cả trong bình hoa cũng tìm, nhưng không tìm được cô nương nào cả, cũng không tìm thấy một cậu trai quần áo xốc xếch nào.
Thấy rốt cuộc y cũng dừng lại, Dương Cửu Lang cười hỏi: Tìm được người chưa?
Trương Vân Lôi nhận ra là mình hiểu lầm, y cứng đờ xoay người lại, giấu cây gậy ra sau lưng, lúng túng gãi đầu: Ngươi, chẳng lẽ không phải ngươi đến tìm cô nương sao?
Dương Cửu Lang nhướng nhướng mày: Vậy nên là em tới tìm người à?
Trương Vân Lôi đưa mắt nhìn Dương Cửu Lang, sau đó lại nhìn Loan Vân Bình và Lý Cửu Xuân, thoáng thẹn đến mức mặt đỏ rần, vội vàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cứng nhắc nói sang chuyện khác: Ôi chao, tối nay mặt trời tròn thật ha! Hahahaha!
Nói ra khỏi miệng rồi mới thấy lạ, đúng là gấp quá nên nói năng lung tung bậy bạ mà, ba người nghe vậy thì cười phá lên, có thể là Trương Vân Lôi không chịu được nữa nên vội cúi đầu chạy ra cửa.
Dương Cửu Lang thấy thế lật đật đứng lên, bước dài chặn lại trước mặt y, cười hỏi y: Biện nhi, em đến bắt gian à?
Không, không có! Trương Vân Lôi quay mặt đi chỗ khác, mạnh miệng nói: Ta không thèm!
Lại còn ngại không chịu nhận nữa cơ! Dương Cửu Lang cười, cưng chiều sờ lên gáy y: Sao thế? Có gì mà ngại không dám nhận? Em là phu nhân của ta, em tới bắt gian là lẽ hiển nhiên mà!
Trương Vân Lôi liếc người hai người đang xem trò vui trong phòng, còn cả những quần chúng vây xem rộn ràng ngoài cửa, lúng túng đỏ cả mặt: Trời ơi! Ngươi đừng có nói nữa! Ta đủ mất mặt rồi!
Dương Cửu Lang ôm eo y, một tay khác kéo y vào lòng: Em có gì mà mất mặt? Mất mặt cũng phải là ta mất mặt chứ!
Ta hùng hổ tới đây người ta thấy hết rồi, bây giờ ỉu xìu đi ra ngoài sao không mất mặt được! Trương Vân Lôi đưa tay chống trên lồng ngực hắn, liếc mắt nhìn Lý Cửu Xuân và Loan Vân Bình, giãy dụa nói: Có người nhìn kìa! Ngươi mau buông ra đi!
Eh...!Dương Cửu Lang nhìn y chăm chú, đột nhiên lùi lại vài bước, ra vẻ sợ hãi liên tục cúi mình với Trương Vân Lôi: Ôi cha! Phu nhân à, ta sai rồi ta sai rồi! Sau này ta không giấu em đi ra ngoài uống rượu nữa đâu!
Hả? Trương Vân Lôi hơi sửng sốt, không hiểu là đang xảy ra chuyện gì.
Dương Cửu Lang đổi vị trí, kè sát lên cửa, cố ý nói lớn tiếng: Ta cam đoan với em đây là lần cuối cùng, em đừng giận! Ta về nhà với em ngay!
Loan Vân Bình thấy thế nên vội lại gần giúp đỡ, chỉ vào Dương Cửu Lang to tiếng quở mắng: Phải! Dương Cửu Lang! Biện nhi đã nói rồi! Nếu đệ còn dám lén