Hàn Nhất Nhất suốt buổi sáng giải thích với Lãnh Cầm lại bị cô ấy chọc tức giận với vẻ mặt như muốn nói, tưởng tui mù à?
Hết cách, cô chỉ có thể để cô ấy nghĩ gì thì nghĩ.
Qua buổi trưa tới buổi chiều, Hàn Nhất Nhất đang chuẩn bị nằm ngủ thì bị tiếng điện thoại đánh thức.
Tật xấu của cô là lúc mình chuẩn bị ngủ lại bị làm phiền thì tức tình sẽ khó chịu cực kì.
Không nhìn tên ai hiển thị trên danh bạ đã cọc cằn nói.
" Tên điên nào phá hoại giấc ngủ của bà?"
Năm giây sau, tiếng nói quen thuộc theo đó là tiếng cười khẽ vang lên khiến cô giật mình quăng luôn điện thoại.
" Là anh."
Lúc này Hàn Nhất Nhất mới nhìn rõ tên được hiển thị trên màn hình Q.Q.
Run tay cầm lên điện thoại, trả lời gượng gạo ngại ngùng: " Em..
em nói nhầm."
Kim Dạ đầu dây bên kia lại không bỏ qua lần trêu gẹo này với cô, nói: " Anh là tên điên..
hửm? Vậy em có vị hôn thê là tên điên rồi, gu em mặn thật đấy."
"..."
Cái tên này, cô ghim hắn rồi nha :) Hàn Nhất Nhất từ chối cho ý kiến.
Kim Dạ không trêu chọc cô nữa, nói sang chuyện khác: " 30 phút nữa, anh dưới nhà em."
Chưa cho cô trả lời đã cúp máy.
Hàn Nhất Nhất lúc đầu buồn ngủ thì bây giờ đã tỉnh táo lại x100 rồi.
Cô rời giường tiến tới tủ quần áo, mở tủ ra lấy hết những bộ đồ trong đấy ra hết.
Mặc dù hắn nói nhờ cô chút chuyện nhưng dù gì cũng coi như lần đầu tiên hẹn hò với hắn thì phải làm cho đàng hoàng.
Bộ này không được, quá loè loẹt.
Bộ kia cũng không được, quá trưởng thành.
Kết quả, cô chọn mình hôm nay không mang váy nữa mà mặc áo quần.
#Hình minh họa:
30 phút sau, Hàn Nhất Nhất đi xuống phòng khách thì không thấy Lãnh Cầm đâu, suy nghĩ chắc cô ấy về phòng rồi.
Mở cửa bước ra, cô thấy Kim Dạ mang áo quần thoải mái nhưng vẫn không giảm được vẻ đẹp trai của hắn mà còn tăng lên.
#Hình minh họa:
Kim Dạ đang chơi điện thoại thì nghe tiếng giày đi tới, hắn ngẩng đầu lên, nhìn quan sát cô từ dưới lên trên, vẻ mặt đen đi không ít.
Giọng hắn toát mùi chua nồng nặc: " Em mang vải rách à?"
Đối với hắn nhìn quá mỏng manh, xé rách cũng được nữa là.
Cô mặc như vậy khiến hắn chỉ nảy ra một ý nghĩa nhốt cô vào nhà không cho đi đâu.
Hàn Nhất Nhất nghe hắn nói vậy, cô cúi đầu nhìn lại chính mình, thấy đẹp mà ta, đi ngoài đường nhiều người còn hở hơn cô nữa đấy.
Cô thắc mắc hỏi hắn: " Đẹp mà, đây là phong cách đấy, anh mới vải rách?!"
Kim Dạ không nói gì, cởi áo khoác ra choàng lên người cô, nói lạnh băng: " Không được cởi, giúp em che nắng."
Nói nắng thì nắng nhẹ lắm, chỉ có nhạt nhạt hiển lên đường đi thôi, nếu nhìn không rõ có khi còn không thấy.
Hắn bịa lí do như vậy thì thà không bịa còn hơn!
Hàn Nhất Nhất