Không trung rơi xuống trận tuyết nhỏ, trên đường người qua lại ít ỏi. Mặt trăng lưỡi liềm mờ nhạt, nhóm người trẻ tuổi nghiêng ngả lảo đảo, ôm vai bá cổ ầm ĩ cười lớn.
Thẩm Trạm đuổi theo hai con đường mới đuổi kịp Thịnh Nhiễm.
Cánh tay dài chắn trước mặt cô, thiếu niên cao lớn thở hồng hộc: “Sao trước đây tôi không nhận ra, cậu chạy nhanh như thế?”
Đêm về khuya, gió đông lướt trên mặt, tựa như dao cứa.
Thịnh Nhiễm mặc áo khoác vàng nhạt, nửa khuôn mặt vùi vào trong chiếc khăn, trông như con gấu nhỏ ấm áp.
Cô im lặng quan sát người trước mặt, không nói gì.
“Hôm nay tuyết rơi rồi, cậu còn vì Tề Việt mà cố tình chạy đến một chuyến.” Thẩm Trạm chột dạ li3m môi, “Về gấp vậy làm gì, ở lại chơi thêm chút nữa đi.”
Ánh trăng lạnh lẽo, đôi mắt Thịnh Nhiễm trắng đen rõ ràng, ánh mắt cũng sáng rõ mà bình thản.
Cô không nói gì.
Cậu ta đành gãi đầu, cố gắng tìm chuyện để nói: “Đã lâu không gặp, hình như cậu lùn đi rồi.”
“...” Mẹ nó.
“Nhưng nữ sinh lùn mới đáng yêu, khiến người ta rất muốn kéo vào lòng hôn hôn ôm ôm ném cao cao.” Thấy mắt cô lạnh đi, cậu vội ngăn sóng dữ, “Cho nên tôi muốn hỏi cậu, cậu đáng yêu như vậy, có thể cho tôi ôm không...”
Nói rồi liền chìa tay ra tính nắm tay cô.
Thịnh Nhiễm lùi về sau một bước: “Thẩm Trạm, chúng ta chia tay rồi.”
Thẩm Trạm lập tức vô tội mở to hai mắt: “Tôi chưa đồng ý.”
Cô ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn cậu.
Trong mắt không hề có kiên nhẫn, cũng không có cảm xúc gì khác.
“Được, được rồi...” Hầu kết Thẩm Trạm lăn lăn, thỏa hiệp, “Cho dù chúng ta chia tay rồi, nhưng mà, sau khi chia tay cũng có thể làm bạn bè mà, vì sao cậu lại xóa tôi, chúng ta không phải bạn tốt cùng nhau phấn đấu học tập của lớp sao!”
“Kết cấu đại não của nam và nữ không giống nhau.” Thịnh Nhiễm vuốt tóc, khóe miệng mang ý vị không rõ nhếch lên một cái, “Trong thế giới nữ sinh bọn tôi, bạn trai cũ còn không bằng con chó. Vì sao tôi phải giữ chó ở lại trong danh sách bạn bè của mình.”
“...”
Mây mù thành sương, những người bán hàng rong bên đường bắt đầu kéo nhau về. Đêm tối thâm trầm, cái lạnh len lỏi vào tận xương, đứng đã lâu, xương cốt dường như cũng bắt đầu ẩm ướt.
Lúc lâu sau, Thẩm Trạm xoa mũi, rũ mắt: “Được rồi, tôi biết rồi.”
“Trước khi quen cậu, tôi từng qua lại với rất nhiều bạn gái cũ... đây là sự thật.” Cậu ta thấp giọng nói, “Trong tư duy tôi luôn nghĩ, nhân lúc còn trẻ nên yêu nhiều một chút——đến tận giờ, tôi vẫn không cảm thấy có gì sai. Bởi vì trong mỗi mối tình tôi đều rất nghiêm túc, chưa từng cùng lúc một chân đạp mấy thuyền, cũng chưa từng không chịu trách nhiệm với bọn họ.”
Cậu ngập ngừng, “Trước khi gặp cậu, tôi chưa từng biết, tính không xác định đến từ ‘bị chia tay’, sẽ làm tổn thương người kia.”
Cậu nhìn cô, thả nhẹ ngữ khí, giống như đang dỗ dành: “Nhưng tôi có thể thay đổi, cậu không thể vì một cái ‘khả năng’ mà cái chụp kết luận cho tôi được? Như vậy quá không công bằng với tôi.”
Thịnh Nhiễm trầm mặc hồi lâu, thở dài.
Cô rũ mắt, nói sang chuyện khác: “Di động cậu đang rung.”
Thẩm Trạm nghiêm túc, nhìn cũng không nhìn đã tắt đi: “Đang nói chuyện với cậu, nghe gì mà nghe, để cậu ta đi gặp quỷ đi.”
“... Cậu vẫn nên nghe thì hơn.”
Nửa đêm nửa hôm, ngộ nhỡ có chuyện gì gấp.
“Được rồi, nghe cậu.” Thẩm Trạm đứng thẳng người, một tay chống lên tường, tay còn lại nhàn nhã ấn mở màn hình. Ra vẻ đẹp trai, giọng điệu lười nhác, “Alo?”
Trong loa truyền tới tiếng gió ồn ào, tiếng Cận Dư Sinh trầm thấp mà ẩn nhẫn: “Thẩm Trĩ Tử có ở cùng cậu không?”
Thẩm Trạm ngẩn người: “Không có, sao thế?”
“... Tôi gọi cho cô ấy, không ai nghe máy.”
Hiện giờ đã sắp mười hai giờ.
Cô nói trước chín giờ sẽ về.
Cô chưa từng nói dối.
“Này không phải bình thường sao.” Thẩm Trạm cười, “Nó đang ở KTV, chắc là không nghe thấy.”
Cận Dư Sinh thoáng trầm mặc: “Cậu ấy ở với ai?”
“Tề Việt, hình như Hứa Thời Huyên cũng ở đó?”
Giọng cậu chợt ngừng lại, hô hấp trở nên nặng nề: “Thịnh Nhiễm đâu?”
Giống như đang đè nén cơn tức giận.
Thẩm Trạm không hề nhận ra, vẫn cười hì hì: “Thịnh Nhiễm đang ở với tôi ha ha ha ha.”
“Tôi cũng đang ở gần đó.” Cận Dư Sinh cố gắng giữ bình tĩnh, “Chúng ta gặp ở KTV.”
“Khi nào?”
Tuyết càng lúc càng lớn.
Giọng cậu loáng thoáng như mang theo tiếng gió lốc: “Bây giờ.”
***
Thực ra ban đầu, Thẩm Trĩ Tử phản ứng rất nhanh.
Ngay khoảng khắc bị vấp ngã, vai vừa chạm vào sopha, nhanh như cắt, cô đã lập tức mượn lực lật người, hai chân hướng lên, gắt gao khóa chặt nửa thân trên của đối phương.
Đòn khóa armbar, nam sinh kia thậm chí còn không kịp phản ứng.
Thẩm Trĩ Tử cắn răng, cổ tay dùng sức, giây tiếp theo liền nghe thấy tiếng xương khớp bị bẻ gãy.
Một tiếng kêu thảm của nam sinh vang vọng khắp phòng: “A——!
Bẻ xong liền bỏ chạy, thừa dịp những người khác chưa phản ứng lại, Thẩm Trĩ Tử cấp tốc buông cậu ta ra, chạy về phía cửa.
Nam sinh ôm cổ tay cuộn như con tôm, hột mồ hôi to như hạt đậu từ trên trán lăn xuống, vừa r3n rỉ vừa gào lên: “Bắt, bắt cô ta lại! Đừng để cô ta chạy ra ngoài!”
Thẩm Trĩ Tử nhanh nhẹn như con hồ ly nhỏ, chỉ tiếc tay chưa chạm được tới cửa, đã bị người ta túm tóc kéo trở về.
Da đầu truyền tới một trận đau nhức, cô hận tới nghiến răng nghiến lợi.
Vì sao sopha lại cách cửa phòng xa tới vậy! Vì sao!
Nhưng, cái tư thế này...
Cô bị túm về sau hai bước, khóe mắt lóe lên, lật lại nắm chặt cổ tay đối phương. Theo bản năng, cô tính quật đối phương qua vai.
Nhưng tay kia còn chưa chạm tới thắt lưng cậu ta, cả người đã bị nhấc lên không trung.
Thẩm Trĩ Tử sợ hãi: “...?”
Giây tiếp theo, cô bị ném đi như bao tải, nặng nề ngã lên sopha, sau gáy đập cốp một tiếng.
Cô ngồi thẳng dậy rất nhanh, gian nan lắc đi cái bóng chồng lên trước mặt, nhìn nam sinh tới sau, mới nhận ra...
Thể hình cậu ta, gấp ba lần mình.
Đứng đó như một tên khổng lồ xanh.
Thẩm Trĩ Tử suy sụp cúi đầu.
Mẹ nó, cho dù cô có học được thần công cái thế cũng đánh không lại cậu ta đâu!
Vả lại...
Run rẩy duỗi tay ra đếm, lúc này cô mới nhận ra.
Nam sinh thể hình to lớn trong cả căn phòng này, chiếm một nửa.
“Tề Việt.” Thẩm Trĩ Tử bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng, “Cậu là xã hội đen à?”
“Tớ...”
Tề Việt chỉ kịp nói một từ.
Nam sinh bị cô bẻ gãy cổ tay rốt cuộc cũng khôi phục, nhếch mép ngẩng đầu, cười âm u, ngắt lời cậu ta: “Được đó Thẩm Tam, phản ứng nhanh đó chứ?”
Thẩm Trĩ Tử im lặng ngẩng đầu, quan sát hắn ta.
Hắn cách cô ba bước chân, khuôn mặt lạ lẫm cô không quen biết, cao gầy, cổ tay quấn một chuỗi phật châu. Trong hộp đêm mở máy sưởi ấm áp, hắn mặc một chiếc Tshirt đen, áo quần trống rỗng, cười lên mang chút tà khí, mặt mũi ẩn ẩn vẻ hung ác.
... Bộ dạng lưu manh.
Thẩm Trĩ Tử phẫn nỗ dán cho hắn cái mác.
Ngừng một lát, Hứa Quang lại mỉm cười: “Thiếu gia Tiểu Tề, người đã ấn xuống giúp cậu rồi, cậu sao còn lần chần ở đó, đàn ông chút đi! Cậu không làm thì tôi làm!”
Tề Việt ngẩn người, lại cầm lấy ly rượu kia.
Tiến lại gần Thẩm Trĩ Tử, hơi khom người, đưa miệng ly tới bên môi cô.
Chất lỏng hồng nhạt sóng sánh, mùi rượu lởn vởn quanh mũi.
Thẩm Trĩ Tử bị ấn chặt, cô trợn lớn mắt: “Tề Việt cậu điên rồi? Đám người này là ai?”
Vừa nhìn đã biết không phải bạn cậu ta!
Tề Việt bình thường rất ngoan, ở đâu ra lắm bạn bè thanh niên lêu lổng như vậy!
“Tớ...” Tề Việt hơi do dự, nửa câu sau đè giọng nói xuống rất thấp, “Cậu uống đi, rồi tớ sẽ đưa cậu rời đi.”
“Não cậu hỏng rồi sao!” Cô giãy không