"Không đáng yêu bằng cô ấy.
""! "Hân Hân chớp chớp đôi mắt to của mình, một giọt nước mắt theo khóe mắt trượt xuống, sau đó nhìn theo phía ngón tay Bạc Cảnh Xuyên chỉ.
Thẩm Phồn Tinh cũng bất ngờ ngây người, cô giáo của cô nhi viện và đứa bé còn lại đều đang nhìn cô chằm chằm.
Cô bối rối đỏ cả vành tai.
"Ai đáng yêu chứ?""Em.
" Bạc Cảnh Xuyên nhấn mạnh thêm một lần.
"! "Bốn bỏ năm lên thì cô cũng đã ba mươi rồi, vậy mà lại bị người ta dùng từ "Đáng yêu" để hình dung?Thẩm Phồn Tinh nhìn cô bé còn không cao tới đầu gối của Bạc Cảnh Xuyên thì chỉ có thể bối rối cùng bối rối.
Nói chuyện với một đứa nhỏ ba bốn tuổi có thể để ý chút không hả?Không biết sau này anh sẽ chăm con thế nào nữa.
Hân Hân nhìn thấy là Thẩm Phồn Tinh thì lại chớp chớp mắt to, rồi quay lại nhìn chú đẹp trai cao lớn mình đang ôm, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy rối rắm.
Thanh Thanh đứng một bên lại bỗng chạy tới trước mặt cô bé, kéo cô bé đến một bên.
"Hân Hân, vừa rồi chú và cô Phồn Tinh đã hôn nhau rồi nha, bọn họ sắp có em bé rồi, cậu không thể cướp ba ba của em bé được, hiểu không?"Bạc Cảnh Xuyên mím môi nhìn bé trai.
Ba ba?Xưng hô này thật mới mẻ.
Hân Hân tuy rất tủi thân nhưng vẫn gật đầu.
"Biết! biết rồi.
Chú là chồng của cô Phồn Tinh, là ba ba của bé cưng, cho nên tớ không thể cưới chú được! "Hân Hân buồn bã nâng tay quệt nước mắt, sau đó bị Thanh Thanh nắm tay kéo vào viện.
Thẩm Phồn Tinh thở phào một hơi, Bạc Cảnh Xuyên cũng đã đi tới trước mặt cô.
Cô giáo trẻ bên cạnh thấy Bạc Cảnh Xuyên ở khoảng cách gần thì mặt đỏ như máu, nhưng khí thế cao quí áp bách anh tản ra lại khiến cô ấy không biết nên làm thế nào.
"Cô Phồn Tinh, vào thôi.
""Vâng, được rồi.
"Thẩm Phồn Tinh đáp một câu, cô giáo trẻ liền xoay người đi xem bọn nhỏ.
Thẩm Phồn Tinh nhìn Bạc Cảnh Xuyên, "Xem ra sau này đúng là không nên mang anh ra ngoài.
""Hả?""Thì anh xem, mới vài phút đã có cô bé kêu muốn gả cho anh rồi, nếu sau này