Nhà họ Thẩm.Thẩm Thiên Nhu không ăn tối, lúc này đang bị Dương Lệ Vi kéo xuống lầu, ngồi trên ghế uống sữa.Trên ghế còn có Khương Dung Dung, Thẩm Đức Phàm và Dương Lệ Vi.Sự kiện hôm nay đã được đăng lên internet, ngay khi biết chuyện bọn họ đã bỏ tiền để che giấu tin này.Tất nhiên là chuyện Thẩm Thiên Nhu bị Thẩm Phồn Tinh bắt quỳ xuống dập đầu ở trung tâm thương mại hôm nay.Thẩm Thiên Nhu lặng lẽ ngồi trên sô pha, nắm chặt ly sữa trong tay, cúi đầu không nói lời nào nhưng nước mắt thi nhau rơi xuống."Bà nội, cha, mẹ, con xin lỗi, hôm nay lại gây phiền phức cho mọi người."Bàn tay cô ta siết chặt lại, đôi vai gầy run lên, có thể thấy cô ta đang rất khổ tâm."Đừng nhận hết mọi lỗi sai lên người mình, mọi người đều hiểu."Khương Dung Dung nhíu mày, sắc mặt âm trầm.
Thẩm Phồn Tinh có thể biến bữa tiệc kỉ niệm thành như vậy thì còn chuyện gì mà cô không làm được?
Thẩm Thiên Nhu lấy tay lau nước mắt, nức nở nói: "Ở bên cạnh anh Hằng là chuyện con luôn cảm thấy áy náy với chị, nhưng con không biết phải làm như thế nào...!Con thực sự không biết, chị ấy...!hơi quá đáng..."Càng nói càng thấy oan ức, nước mắt lại trào ra."Con ranh đó ở nước ngoài mấy năm, tính cách càng ngày càng ngang bướng.
Từ sau khi chia tay với Tô Hằng, chỉ trong mấy ngày đã gây ra bao nhiêu chuyện! Không an phận ở trong nước thì lại cho nó ra nước ngoài! Thế mà bây giờ nó không coi ai ra gì như vậy.
Thẩm gia sẽ bị hủy trong tay nó mất thôi! Đúng là nghiệp chướng!"Khương Dung Dung mấy ngày nay đều mơ thấy ác mộng, trong giấc mơ luôn là gương mặt lạnh lùng và tức giận của Thẩm Phồn Tinh tại bữa tiệc thường niên hôm đó.
Điều làm cho bà ta không sao quên được chính là câu nói kia của cô___
Một ngày nào đó tôi sẽ khiến bà phải hối hận! Khiến bà hối hận đến