Đừng Nhìn,Tớ Đầu Hàng

Chương 16


trước sau

Edit: Kai’Sa Team

Một trận gió thổi qua, Tiêu Chỉ Hàn không khỏi cảm thấy hơi lạnh.

Anh cũng không thể nói rõ là tại sao, sau khi nói ra câu đó lại nhìn thấy Trì Ý, trong lòng theo bản năng có chút khẩn trương.

Không biết vừa rồi Trì Ý có nghe thấy câu nói kia không.

Vừa nghĩ tới khả năng cô đã nghe được, cả người Tiêu Chỉ Hàn liền thấy không ổn.

- ------

Trì Ý và Hứa Hi Nhĩ ra khỏi tòa nhà giảng dạy, đi đến căn tin của trường, từ xa đã thấy sân thể dục có không ít người vây quanh.

“Có lẽ là bọn Tiêu Chỉ Hàn đang chơi bóng.” Hứa Hi Nhĩ kéo tay cô, nghiêng đầu nhìn cô: “Mỗi lần đám con trai lớp chúng ta chơi bóng, người đến xem đều rất đông.”

“Ồ.” Trì Ý không có hứng thú.

Thay vì nói về Tiêu Chỉ Hàn, cô muốn biết hôm nay căn tin có những món gì hơn.

Hứa Hi chỉ thuận miệng nhắc tới Tiêu Chỉ Hàn, rất nhanh lại chuyển sang chủ đề khác.

Mắt thấy đã sắp tới gốc cây bên ngoài căn tin, Trì Ý đột nhiên nghe thấy tên mình.

Cô quay đầu nhìn lại, khuôn mặt đối diện cũng có thể coi như là người quen.

Là người vừa gặp lúc chiều, Thái Dịch Hân.

Lúc này cô ta đang đứng đối diện nói gì đó một với một nam sinh, vẻ mặt còn mang theo một tia chán ghét như có như không, còn nam sinh khác bên cạnh, là Tiêu Chỉ Hàn.

Trước đây Trì Ý cũng có nghiên cứu sơ về ngôn ngữ cơ thể, cộng với việc Thái Dịch Hân còn nhắc đến tên cô, đại khái có thể đoán ra được cô ta đang nói gì.

Có lẽ là đang tố cáo chuyện xế chiều hôm nay.

Cô nhíu mày, vô thức bước về phía trước vài bước.

Sau đó liền thấy Tiêu Chỉ Hàn đưa lưng về phía cô, lúc Thái Dịch Hân lắc lắc cánh tay nam sinh kia nói gì, anh xoay người cầm  chai nước suối bên cạnh, ném mạnh vào bên chân Thái Dịch Hân.

Chai nước văng ra một tầng bọt nước, khiến cả đám người vây quanh hoảng hốt.

Tiếng mô-tơ xe ba bánh truyền tới, vững vàng dừng trước cửa căn tin, mơ hồ có thể nghe thấy được tiếng dỡ hàng của mấy chú bác trong căn tin.

Trì Ý không biết Tiêu Chỉ Hàn nói gì mà khiến Thái Dịch Hân tỏ ra kinh ngạc đến khó tin như vậy.

Cô đang tự hỏi, Tiêu Chỉ Hàn rốt cuộc đã nói gì.

Anh vẫn còn thái độ với cô, không có vẻ như sẽ thay cô ra mặt.

Hứa Hi  Nhĩ giật giật góc áo của Trì Ý.

Sau khi Trì Ý hoàn hồn, không hề phòng bị đã đối diện với ánh mắt phức tạp của Tiêu Chỉ Hàn.

Còn có đủ loại ánh mắt ý vị của mọi người xung quanh.

“Trì Ý, chúng ta đi thôi.”

Nghe thấy giọng nói của Hứa Hi Nhĩ, Trì Ý ừ một tiếng, thu hồi ánh mắt, cùng Hứa Hi Nhĩ đi vào căn tin.

Để lại một đám người ngoài sân thể dục không biết chuyện gì hai mặt nhìn nhau.

Nhưng lúc Tiêu Chỉ Hàn vừa nhấc chân nhanh chóng đuổi theo Trì Ý, sân thể dục dần trở nên ồn ào.

Tất cả những tin đồn chưa được thừa nhận, như thể tại thời khắc này, đã được giải thích và khẳng định toàn bộ.

Vừa đi vào căn tin, đối diện có một nam sinh cao gầy sạch sẽ đi tới.

Trì Ý ngập ngừng bước về phía trước, đi được vài bước mới ý thức được dường như có chỗ nào đó không đúng.

Quay lại, chỉ thấy nam sinh vừa mới gặp thoáng qua đứng trước mặt Hứa Hi Nhĩ, đưa chiếc bánh nhỏ trong tay cho cô.

Trì Ý nhận ra logo trên túi bánh kia.

85℃.

Chỗ gần nhất cũng cách trường học hai chuyến xe buýt.

Cô dường như đã rõ tại sao khi nãy Hứa Hi Nhĩ cứ muốn tới căn tin ăn cơm.

Có lẽ là Hứa Hi Nhĩ đã nói gì đó với nam sinh kia, chỉ thấy anh ta quay đầu nhìn cô một cái, sau đó rời khỏi căn tin.

Hứa Hi Nhĩ bước nhanh đến bên cạnh Trì Ý, vẻ mặt có chút bối rối, nhưng mi mắt vẫn ngập tràn vui vẻ.

“Bạn trai?”

Nhìn thấy dáng vẻ xoắn xuýt muốn nói lại không biết nên nói như thế nào của Hứa Hi Nhĩ, Trì Ý mở miệng.

Cô thật sự không ngờ, một học sinh có tiếng ngoan ngoãn như Hứa Hi Nhĩ lại có thể lén lút yêu đương dưới mắt của các thầy cô ở trường cấp 3.

Hứa Hi Nhĩ ngượng ngùng ừ một tiếng.

Cô ấy nắm túi đựng bánh, “Thật ra cũng mới quen nhau hai ngày trước.”

Cho nên là nhờ cô đến nhìn giúp? Trì Ý không hiểu sao trong lòng cảm thấy ấm áp, mở miệng: “Nhìn không giống cùng khóa chúng ta?”

“Ừ,” Hứa Hi Nhĩ gật đầu: “Anh ấy là Hứa Bách Chiêu, lớp mười hai.”

Trì Ý cảm thấy cái tên này có chút quen tai, suy nghĩ vài giây, không chắc chắn mở miệng, “Là học sinh lớp mười hai đầu tiên lấy được giải thưởng trong kỳ thi môn vật lý sao?”

Ngày đầu tiên cô chuyển đến đây, trên màn hình điện tử bên ngoài cổng trường, ngoài tên của thủ khoa kỳ thi Đại học năm nay, chính là tên người này.

Lúc Trần Vận kiểm lại một số nam sinh nổi tiếng trong trường, có đặc biệt nhắc đến cái tên này. So với những người khác, bao gồm Tiêu Chỉ Hàn, thì đây là một nam sinh có tướng mạo và thành tích học tập đều xuất sắc.

Hứa Hi Nhĩ ừ một tiếng.

Cô ấy vẫn luôn là người đi trên một đường thẳng từ lớp học đến ký túc xá, Trì Ý có hơi nghĩ không ra, tại sao Hứa Hi Nhĩ lại có quan hệ với Hứa Bách Chiêu được?

Nhưng Hứa Hi Nhĩ chưa nói thì Trì Ý sẽ không chủ động hỏi.

Hứa Hi Nhĩ nhìn căn tin, định ăn mì thịt bò, Trì Ý tự đi lấy khay đựng xếp hàng để chọn món.

Lơ đãng ngẩng đầu lên, thấy mấy nữ sinh ngồi bàn trước đều nhìn về phía cô, Trì Ý hơi khó hiểu, dường như nghĩ đến điều gì đó, quay đầu lại.

Quả nhiên, Tiêu Chỉ Hàn đứng đằng sau cô, trên tay cũng cầm khay đựng đồ ăn.

Dường như là vẫn luôn nhìn sau gáy cô, cho nên Trì Ý vừa quay đầu lại đã lập tức đối diện ánh mắt của anh ta.

Tiêu Chỉ Hàn dường như không đoán được, có hơi ngạc nhiên, dời mắt sang hướng khác.

Trì Ý vẫn là lần đầu tiên thấy bộ dáng chột dạng của anh, nhất định là trong lòng có quỷ.

Nhìn anh một cái, ánh mắt liếc qua bên cạnh, chỉ còn một phần thịt bò ớt xanh. Sau đó nhanh chóng cầm lấy đặt lên khay của mình.

Sau khi làm xong hết thảy, Trì Ý mới thở dài một hơi, chậm rãi di chuyển về phía trước.

Mắt thấy một loạt động tác của Trì Ý, Tiêu Chỉ Hàn im lặng sờ sờ mũi, tùy tiện lấy hai món, nhắm mắt theo sát đuôi Trì Ý.

Lúc Trì Ý lấy canh, Tiêu Chỉ Hàn một tay cầm khay đựng đồ ăn, một tay đút vào túi quần, đứng đợi cách đó không xa.

Xung quanh có không ít ánh mắt đảo qua đảo lại Trì Ý và Tiêu Chỉ Hàn, nhỏ giọng thầm thì với nhau.

Dáng vẻ của Tiêu Chỉ Hàn, trong mắt những người không biết chuyện, thật sự giống như một thủ hộ giả.

Trì Ý không hiểu Tiêu Chỉ Hàn đang bị thân kinh hay gì, nhìn thoáng qua chỗ mì thịt bò rồi bưng khay ăn đến chỗ Hứa Hi Nhĩ đang ngồi.

Hứa Hi Nhĩ trông thấy Trì Ý trước, sau đó liền thấy Tiêu Chỉ Hàn sau lưng Trì Ý.

Học cùng lớp lâu như vậy, cô chưa từng thấy Tiêu Chỉ Hàn ở căn tin.

Nhưng cô không biết Tiêu Chỉ Hàn theo sau Trì Ý, hay là đúng lúc cũng muốn ngồi ở đây, cho nên liền lấy sách giáo khoa trước mặt Trì Ý đặt lên chỗ không ai ngồi.

Trì Ý vừa ngồi xuống, sách giáo khoa trong tay lại bị người ta đẩy xa một chút.

Tiêu Chỉ Hàn trực tiếp ngồi bên tay phải cô.

Trì Ý nghiêng đầu nhìn anh ta, nói ra suy nghĩ trong lòng: “Cậu lại bị bệnh thần kinh gì thế?”

Bên này không có người nào, cho tới lúc này Tiêu Chỉ Hàn mới cảm thấy mình nên mở miệng,  giả vờ giả vịt ho một tiếng.

“Tôi nói này Trì Ý, cậu cũng đừng nên tự mình đa tình, cũng không cần quá cảm động, chỉ là bởi vì cậu là bạn cùng bàn của tôi, nếu cậu bị người ta đánh thì mặt mũi của tôi cũng bị ảnh hưởng, chứ không phải là vì cậu.”

Tiêu Chỉ Hàn nói một hơi năm mươi ba từ.

Trì Ý thờ ơ nghe, lúc đếm số từ còn tiện thể nghĩ anh nói một hơi nhiều từ như vậy mà mà không thở dốc, xem ra thật sự rất lo cô tự mình đa tình.

Nếu Phương Vũ Thành và Lạc Gia Thiện ở đây, đoán chừng có thể làm hai tên con trai này cảm động.

Cha già nói nhiều như vậy cũng thật không dễ dàng gì.

Tiêu Chỉ Hàn nói xong một hơi, không đợi được phản ứng trong dự đoán, quay đầu nhìn Trì Ý.

Cô rủ mắt xuống, cầm đũa gảy miếng thịt bò, dáng vẻ không quan tâm, cũng không biết có nghe được gì không.

Nhưng một giây sau, Trì Ý nhanh chóng cho anh đáp án.

“Miếng thịt bò xào này hơi cũ,” Cô nói rồi cúi đầu ngửi ngửi, “Tôi cảm thấy dường như có vị chua chua.”

Mẹ nó, rõ ràng là không nghe!

Tiêu Chỉ Hàn hơi bực, nhưng bảo anh nói lại một lần nữa thì căn bản là không có khả năng.

Vào lúc nãy, anh rơi vào trạng trái trống rỗng, không biết mình đã nói gì, đầu óc trống rỗng.

“Trì Ý.” Tiêu Chỉ Hàn nén giận gọi tên cô, giọng nói vẫn còn hơi mất tự nhiên, “Những gì tôi vừa nói cậu đã nghe chưa?”

“Biết rồi, biết rồi, tôi không có điếc, cậu đừng lớn tiếng như vậy.” Trì Ý trả lời qua loa, nhích người qua một bên kéo dài khoảng cách.

“Nhưng món cà chua xào trứng này ăn rất ngon.”  Trì Ý bình luận một câu, bỏ trứng xào cà chua vào chén cơm trắng thành món cơm trộn, lúc Tiêu Chỉ Hàn sắp không thể chịu đựng nổi cơn tức, cô mới chậm rãi mở miệng.

“Cậu bảo tôi đừng hiểu lầm rồi tự mình đa tình, cũng không cần quá cảm động, chỉ vì tôi là bạn cùng bàn của cậu, nếu tôi bị người ta đánh mặt mũi của cậu cũng bị ảnh hưởng, chứ không phải là vì tôi.”

Tiêu Chỉ Hàn sững sờ, vốn dĩ không ngờ Trì Ý có thể lặp lại lời anh vừa nói không sót một chữ.

Tự mình nói không cảm thấy gì, từ trong miệng Trì Ý nói ra, cảm giác kỳ lạ không nói rõ được.

“Cho nên,” Trì Ý dừng lại, nhìn vào mắt Tiêu Chỉ Hàn, “Rốt cuộc cậu đã nói gì, làm gì có thể khiến tôi cảm động không thôi rồi tự mình đa tình hả?”

Cô ngừng lại, giống như vô tình mở miệng, “Nói tôi nghe thử xem, để tôi tự mình đa tình rồi lại cảm động không thôi một chút đi.”

Đôi mắt Trì Ý thuần khiết như trẻ sơ sinh, lại có phần ướt át, lông mi dài chớp chớp.

Tầm nhìn của cô rơi thẳng vào người anh, trong một thoáng cả người giống như bị điện giật, hưng phấn và run rẩy khó nói nên lời.

Lúc Tiêu Chỉ Hàn sững sờ, Trì Ý đã thu hồi ánh mắt, ăn hai ba miếng giải quyết xong phần cơm tối.

Cô nói với Hứa Hi Nhĩ một tiếng trước rồi cầm khay ăn đi, thấy Trì Ý đứng dậy, Tiêu Chỉ Hàn lại nhanh chóng đi theo.

Trì Ý thấy anh còn chưa đụng tới khay cơm, đi tới quầy bán quà vặt trong căn tin, đứng trước kệ hàng hóa.

Quay đầu lại thấy Tiêu Chỉ Hàn còn ở sau mình: “Không phải đã nói xong hết rồi sao?”

Câu nói này ngầm nói sao anh còn chưa đi. Tiêu Chỉ Hàn nghe hiểu được.

Chỉ là trực giác nói cho anh biết, Trì Ý căn bản là chưa nghe lọt tai, anh ném những ý tưởng kỳ quái vừa rồi qua một bên, đút tay vào túi quần dựa vào một bên, hất cằm.

“Tôi mua đồ.” Tiêu Chỉ Hàn nói xong giả bộ như đánh giá đồ vật trên kệ.

Trì Ý ồ một tiếng, cầm bánh mì và sữa tươi đi tính tiền.

Sau khi tính tiền xong, Trì Ý quay người, chỉ thấy Tiêu Chỉ Hàn hai tay trống trơn đang đi tới, dường như không ngờ Trì Ý tính tiền xong nhanh như vậy, sau đó đột nhiên xoay người, sững sờ đứng yên tại chỗ.

Trì Ý trơ mắt nhìn Tiêu Chỉ Hàn ngây người hai giây, nhanh chóng quay người lại, bắt đầu chọn đồ.

Cô không nhịn được bật cười thành tiếng.

Lúc đi tới bên cạnh Tiêu Chỉ Hàn, Trì Ý ho khan, thu lại dáng vẻ tươi cười, nắm lấy tay anh, đặt bánh mỳ bà sữa tươi vào bàn tay dày rộng.

Tiêu Chỉ Hàn không đoán được hành động của Trì Ý, thân thể cứng ngắc, mặc cho cô nắm lấy tay mình.

Phát hiện ánh mắt khó hiểu của Tiêu Chỉ Hàn, Trì Ý lui về sau một bước, ngẩng đầu nở nụ cười với anh.

“Mặc dù không biết cậu đã làm gì để tôi tự mình đa tình lại cảm động không thôi, nhưng mà.”

Khóe môi cô dần dần cong lên, ánh mắt lóng lánh nhìn anh.

“Cảm ơn.”

____

Hứa Hy Nhĩ cất kỹ khay ăn, đứng ở cửa ra vào bên kia chờ Trì Ý.

Thấy Trì Ý đến gần, cô lướt qua Trì Ý, nhìn thoáng qua Tiêu Chỉ Hàn còn đứng tại chỗ, không hiểu hỏi: “Cậu mua sữa tươi, bánh mỳ cho Tiêu Chỉ Hàn làm gì?”

“Cảm ơn.” Trì Ý suy nghĩ vài giây, mở miệng nói.

Cô không phải là một người không có não, chỉ cần nghĩ đến biểu cảm của Thái Dịch Hân, sự kinh ngạc của những người xung quanh, và sự khác thường của Tiêu Chỉ Hàn, cô dễ dàng đoán ra Tiêu Chỉ Hàn đã nói những gì.

Có thể là dạy dỗ cảnh cáo Thái Dịch Hân, hoặc giả là những lời khác, nhưng chắn chắn đều có liên quan tới cô.

Nếu không thì Tiêu Chỉ Hàn sẽ không vì nghe người khác gọi tên cô mà lúc xoay người nhìn lại, trong đáy mắt hiện rõ vẻ căng thẳng, thậm chí còn đặc biệt chạy theo giải thích.

Từ khoảng cách chỗ cô, nếu muốn nghe Tiêu Chỉ Hàn nói gì cũng không phải là chuyện khó, chỉ là đúng lúc trước cửa căn tin đang dỡ hàng, tiếng xe và các loại âm thanh hỗn tạp, cho nên giọng nói của Tiêu Chỉ Hàn xa xôi lại mơ hồ.

Dường như nghĩ đến gì đó, Trì Ý quay đầu nhìn Hứa Hi Nhĩ: “Vừa rồi cậu có nghe được cậu ta nói gì không?”

Hứa Hi Nhĩ lắc đầu: “Không có, có thể là do giọng nói của Thái Dịch Hân khá lớn, tớ chỉ nghe được giọng cậu ta.”

Cô nói xong, có hơi lo lắng nhìn Trì Ý: “Thái Dịch Hân nói gặp cậu một lần đánh một lần.”

Trì Ý nghe xong, ngược lại không thèm để ý nở nụ cười: “Những lời này cô ta cũng đã nói trong bài viết.”

“Gặp một lần đánh một lần.” Hứa Hi Nhĩ cúi đầu lặp lại câu nói, đột nhiên mắt sáng lên, nắm tay Trì
Ý, “Vừa rồi tớ lờ mờ nghe được Tiêu Chỉ Hàn nói mấy chữ, hình như là muốn đánh Thái Dịch Hân.”

Trì Ý không nói, cô đã có thể đoán ra được câu nói của Tiêu Chỉ Hàn.

Có lẽ là nếu Thái Dịch Hân đánh cô, anh sẽ ra tay đánh Thái Dịch Hân.

Khó trách anh cố ý chạy đến trước mặt cô bảo cô đừng tự mình đa tình.

Lúc trước Tiêu Chỉ Hàn nâng ghế lên ra mặt thay Hi Nhĩ đã bị đồn thành như vậy, lúc đó chỉ có bạn cùng lớp thấy, hôm nay là trước mặt tất cả mọi người trên sân bóng rổ.

Chuyện này nếu đổi lại là những nữ sinh khác, không chừng thật sự sẽ suy nghĩ nhiều, nhưng Trì Ý tin những gì Tiêu Chỉ Hàn vừa nói.

Không ngờ bạn cùng bàn của anh ta có thể nhận được đãi ngộ bảo vệ như thế.

Theo như thái độ Tiêu Chỉ Hàn dành cho cô, Trì Ý cho là anh sẽ đứng một bên châm chọc khiêu khích, không ngờ lại ngoài dự đoán.

Trì Ý có hơi hối hận vừa rồi mua bánh mỳ và sữa bò cho Tiêu Chỉ Hàn.

Quá keo kiệt.

Sức anh ta như vậy, cô không nên chọn bánh mỳ rẻ nhất, có lẽ nên mua bánh mỳ xúc xích.

Tiêu Chỉ Hàn nhìn qua cửa kính thấy bóng lưng Trì Ý chậm rãi rời xa, nắm chặt bánh mỳ và sữa tươi trong tay.

Nói nhiều như vậy, hóa ra cô căn bản không nghe thấy câu mình nói.

Thở dài một hơi, trong lòng không nhịn được lại có chút mất mát.

Mất mát cái gì, Tiêu Chỉ Hàn cũng không nói ra được.

“Hàn ca.”

Thấy Tiêu Chỉ Hàn theo Trì Ý đi vào căn tin, thật lâu cũng chưa ra, đánh xong trận Phương Vũ Thành không thể chờ nổi nữa, xông vào căn tin tìm người.

Trong đầu cậu chuyển động hơn mười mấy bộ phim.

Ví dụ như Hàn ca và Trì Ý đánh nhau trong căn tin, đây là phim hành động; lại ví dụ như Hàn ca làm việc gì đó không thể nói được, đây là phim tình cảm…

Nhưng cậu cũng không ngờ tới, rõ ràng đã thấy Tiêu Chỉ Hàn đứng một mình ngơ ngác, nhưng tìm bốn phía cũng không thấy bóng dáng Trì Ý đâu.

“Hàn bảo, tay anh cầm gì vậy?”

Phương Vũ Thành vừa tới gần, mắt thấy trong tay Tiêu Chỉ Hàn lộ ra một góc, hình như là bánh mì.

Cậu đúng là không thể tin được.

Lúc trước cũng không phải chưa từng ăn bánh mì trong căn tin, nhưng cậu nhớ rất rõ, lúc ấy Hàn ca chỉ cắn một cái đã ném thẳng ổ bánh mì trong tay vào thùng rác.

“Cái bánh này bị thiu rồi, vị cũng tệ, căn tin còn không biết xấu hổ mang ra bán?”

Bây giờ thì ngược lại, anh lại đi mua bánh mì.

Phương Vũ Thành cảm thấy mình có thể đoán được việc hành động tiếp theo của Tiêu Chỉ Hàn, nhất định sẽ lôi từ đầu tới đuôi căn tin ra chê bai một lượt.

Nghe thấy giọng nói của Phương Vũ Thành, Tiêu Chỉ Hàn hồi phục tinh thần, cuối đầu nhìn bánh mì và sữa trong tay, giọng nói nhàn nhạt: “Bữa tối.”

Phương Vũ Thành đứng bên cạnh suýt chút nữa lảo đảo ngã trên mặt đất: “Chúng ta vừa chơi bóng xong, anh cảm thấy anh có thể ăn cái này?”

Tiêu Chỉ Hàn nhíu mày, bước chân bước ra ngoài không ngừng lại: “Tại sao không ăn được?”

“Không phải chúng ta đã nói buổi tối ra ngoài ăn sao?” Phương Vũ Thành nói xong, trừng to mắt: “Hàn ca, anh không quên đấy chứ!”

Nghe Phương Vũ Thành nhắc, Tiêu Chỉ Hàn mới nhớ mình quả thật đã đồng ý ra ngoài ăn.

Những thứ mà bọn họ muốn ăn, đương nhiên bánh mì và sữa này không thể nào so sánh được, nhưng bây giờ nếu bảo anh ném thứ trong tay đi, Tiêu Chỉ Hàn lại không nỡ.

Vừa nghĩ như thế, cả người anh liền có chút bực bội: “Đừng ép, tôi ăn chứ đâu phải cho cậu ăn.”

Chỉ một câu nói, Phương Vũ Thành câm miệng không nói nữa.

Cậu cảm thấy oan ức, vô duyên vô cớ bị mắng một trận.

Nhìn thấy hầu như không còn người nào trên sân bóng rổ, Tiêu Chỉ Hàn mới giật mình phát hiện hình như mình đã đi vào rất lâu.

Những người bình thường có quan hệ tốt với Tiêu Chỉ Hàn nhìn thấy đồ vật trong tay anh, không khỏi phát ra vài câu nghi vấn giống Phương Vũ Thành.

Tiêu Chỉ Hàn không muốn giải thích, nhặt áo khoác của mình lên: “Về tắm rửa trước đi, địa điểm buổi tối chọn tùy ý, tôi mời.”

Trong phòng bao.

Nhìn thấy bánh mì và sữa đặt trước mặt Tiêu Chỉ Hàn, có người không nhịn được mở miệng.

“Hàn ca, anh còn mang cả bánh mì và sữa của căn tin đến, lâu như vậy vẫn chưa ăn à?”

“Vừa đổ mồ hôi xong khẩu vị cũng sẽ kém hơn, không ngờ Tiêu Chỉ Hàn không biết bị điên hay gì lại đi mua bánh mì với sữa tươi.

Mọi người nói chuyện thấy Tiêu Chỉ Hàn ngồi im một chỗ, cả người biếng nhác, không giống bộ dạng muốn ăn bánh mì, uống sữa, lại mở miệng nói: “Hàn ca, anh không muốn ăn bánh mì thì cho em nhé, em hơi đói bụng.”

Nhà hàng này bọn họ thường xuyên đến, nhưng hôm nay thức ăn mang lên lại chậm như rùa.

Cũng không biết là chữ nào chọc vào Tiêu Chỉ Hàn, chỉ thấy anh vẫn luôn cúi đầu chăm chú nhìn điện thoại ngẩng đầu lên, quét nhìn người vừa mới nói.

“Không biết bánh mì nhiều tinh bột, nhiều đường à? Thịt nhiều như cậu không hạn chế đi, còn muốn ăn?”

Trình Trạch bị nhắc nhở phê bình nhìn thoáng qua cơ bắp trên tay mình, giật giật khóe miệng.

Qua vài giây, vẫn chưa từ bỏ ý định chỉnh lại: “Hàn ca, em thấy anh để bánh mì ở đó mà không ăn, quá lãng phí…”

“Ai nói tôi không ăn?”

Tiêu Chỉ Hàn nói xong, xé hai ba cái mở ra, chọc ống hút vào, ăn bánh mì kết hợp với uống sữa.

Những người trên bàn có những biểu cảm khác nhau, nhưng họ đều có chút không nói nên lời.

Trước đó còn được, bây giờ đồ ăn đã lên đủ, kết quả người mời khách lại còn ăn bánh mì uống sữa, đây là hành động chết tiệt gì vậy?”

“Hàn ca, anh không ăn cơm à?”

“Hàn ca, anh ăn bánh mì không nghẹn sao? Bánh mì trong căn tin nghe nói đều đã sắp hết hạn sử dụng rồi, đa số đều bị thiu.”



Một người mở màn, những người trong phòng ăn bắt đầu xoay quanh thảo luận về bánh mì và sữa trên tay Tiêu Chỉ Hàn.

Tiêu Chỉ Hàn làm như không nghe thấy, đặt điện thoại trên đầu gối, cúi đầu vừa lướt vừa nhai bánh mì.

Cái bánh này thật sự con mẹ nó dài, ăn hoài không hết.

Sau khi uống hai ba ngụm sữa bò, Tiêu Chỉ Hàn khó khăn nuốt bánh mì trong miệng xuống.

Anh vỗ vỗ ngực mình, có hơi khó thở. Thậm chí còn hoài nghi, cái bánh này có phải do Trì Ý phái tới làm khó anh không.

Phương Vũ Thành đeo bao tay dùng một lần đang bóc cua, thình lình bị Tiêu Chỉ Hàn đá cho một cước.

“Đi ra ngoài với tôi một chút.”

Nói xong lại liếc nhìn những người khác, ý chỉ thị rất mạnh: “Đừng đụng đến bánh mì trên bàn của tôi.”

Đối diện nhà hàng có một cái siêu thị.

Áo khoác của Phương Vũ Thành còn để trong nhà hàng, vừa ra ngoài đã cảm thấy lạnh, cơ thể không khống chế nổi mà run rẩy.

Cơn lạnh này, lúc đi theo Tiêu Chỉ Hàn vào siêu thị, thấy anh cầm lấy một que kem đã tăng lên đến cực điểm.

Phương Vũ Thành ôm cánh tay của mình, có hơi hoảng sợ nhìn chằm chằm que kem trong tay Tiêu Chỉ Hàn: “Hàn bảo anh điên rồi hả? Trời đang lạnh còn ăn kem?”

Tiêu Chỉ Hàn nhếch môi, lông mày biếng nhác, đưa que kem cho Phương Vũ Thành: “Đi tính tiền.”

“Em đi?” Phương Vũ Thành chỉ vào mình, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi: “Nhưng em không mang điện thoại theo.”

Đi tới quầy thu ngân rồi, đột nhiên nghe được câu này, sắc mặt Tiêu Chỉ Hàn cũng thay đổi, nghiến răng nghiến lợi: “Không mang điện thoại, sao cậu không nói cậu không mang não theo luôn đi?”

Nếu không phải điện thoại của anh hết pin, anh đã tự mình đi, kết quả ngược lại, dắt theo một người cũng không mang điện thoại.

Đã sắp đến lượt Tiêu Chỉ Hàn và Phương Vũ Thành, hai bên quầy thu ngân cũng đầy người. Có lẽ là bởi vì vẻ ngoài của hai người xuất sắc, hoặc là bởi vì nghe được động tĩnh và tiếng đối thoại bên này, nhao nhao đưa mắt quan sát bọn họ, đủ loại ánh mắt khác nhau.

Đừng nói chỉ là giá của một que kem, nhìn cũng không giống người phải ăn cơm chùa.

Đã đến đây rồi, đem trả que kem lại chỗ cũ thì cả Tiêu Chỉ Hàn và Phương Vũ Thành đều không làm được.

“Tính vào của tôi đi.”

Trong lúc giằng co, có một giọng nói từ phía sau vang lên.

Tiêu Chỉ Hàn và Phương Vũ Thành đồng thời quay đầu lại, chỉ thấy một cô gái đứng phía sau cách bọn họ vài bước, cong khóe môi nhìn bọn họ.

Không quen. Đây là suy nghĩ đầu tiên của Tiêu Chỉ Hàn, sau đó anh tự nhiên dời mắt, cũng không mở miệng nói chuyện.

Cô gái đến gần bọn họ, ánh mắt lướt qua Phương Vũ Thành rồi rơi vào trên người Tiêu Chỉ Hàn, ý cười sâu hơn: “Thêm WeChat được chứ?”

Trong mắt những người xung quanh hiện thoáng qua một tia sáng tỏ.

Hóa ra là như vậy.

“Cái này…” Phương Vũ Thành nhìn ra cô gái này muốn xin WeChat của Tiêu Chỉ Hàn.

Cậu quay đầu nhìn thoáng qua Tiêu Chỉ Hàn, trong lúc nhất thời tiến thoái lưỡng nan.

Yêu cầu này tuyệt đối là không thể nào, cậu vừa nói không bằng quay về lấy điện thoại, chỉ thấy người đang đút tay vào túi quần, vẻ mặt nhàn nhạt không thèm đếm xỉa mở miệng.

“Trong thôn chúng tôi không có mạng, không dùng điện thoại, cũng không có WeChat.”

Trả lời kiểu này, Phương Vũ Thành cố gắng lắm mới kìm nén không cười ra tiếng.

Cô gái kia đương nhiên cũng biết Tiêu Chỉ Hàn đang tìm lý do từ chối mình, nụ cười thoáng cái cứng đờ.

Tiêu Chỉ Hàn nói xong, rủ mắt nhìn xuống que kem, mặt không biểu cảm cầm trả lại.

Còn chưa đi được mấy bước, chợt nghe giọng nói tràn ngập vui mừng của Phương Vũ Thành: “Em thấy mẹ em rồi.”

Nói xong, giơ tay vẫy vẫy về hướng khác, gào to: “Mẹ.”

Không ít người nhìn theo tầm mắt của cậu ta.

Sau đó liền thấy một cô gái trẻ tuổi mặc đồng phục, nhìn qua có vẻ bằng tuổi hai chàng trai này.

Gọi con gái người ta là mẹ, đứa nhỏ này không phải bị điên rồi chứ?

Tiêu Chỉ Hàn tùy ý nhìn thoáng qua, cơ thể vốn dĩ thả lỏng chậm rãi đứng thẳng lên.

Sau đó, một nhóm người ở quầy thu ngân thấy chàng trai vừa rồi cho dù là không mang điện thoại không thể nào tính tiền vẫn bình tĩnh từ chối con gái người ta, nhấc chân đạp bạn học của anh một cái, cả người dường như đang đè nén sự tức giận.

“Phương Vũ Thành, con mẹ nó có phải đầu óc cậu không bình thường rồi không? Bạn cùng bàn của tôi trở thành mẹ của cậu lúc nào?”

“Dừng lại.” Phương Vũ Thành kịp thời tránh né, không để ý mở miệng, lần đầu dùng ánh mắt “Anh có phải bị ngốc hay không” nhìn Tiêu Chỉ Hàn: “Anh là ba ba của em, Trì Ý đương nhiên là mẹ của em rồi.

Đám đông bang hoàng.

Đầu năm nay, người trẻ có thể sinh con gần như bằng tuồi mình?

Không, đây rõ ràng là trẻ vị thành niên.

Thoáng cái, ánh mắt mọi người nhìn Tiêu Chỉ Hàn đột nhiên trở nên bất thường.

Cầm thú!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện