Đường Một Chiều

Chương 48


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 48
Thứ hai, lại bắt đầu một tuần mới bận rộn.
Hôm qua 4 giờ sáng Lạc Táp mới ngủ, lại chuẩn bị hết 10 phút mới ra khỏi nhà, khi cô đến đơn vị thì đồng nghiệp đều đã đến đông đủ, đang ghé vào nói chuyện phiếm.
Túi của Chu Nghiên ở trên bàn làm việc, người thì không biết đi nơi nào rồi.
Chào hỏi qua mọi người, Lạc Táp đi về chỗ ngồi, trên bàn cô có một quả táo, lại nhìn qua các bàn khác cũng có, còn có đồng nghiệp đang cầm trong tay.
"Tiểu Hạ."
"Hả?" Hạ Vũ Minh quay đầu, "Sao vậy?"
Cô nhỏ giọng hỏi: "Sao mỗi người đều có một quả táo vậy?"
"Thượng Viện Viện mang đến, mỗi người một quả."
Lạc Táp không hiểu ra sao, cô công chúa kiêu căng này tự dưng mang táo đến, lại còn cho cô một quả?
Cô nghiêng mặt nhìn về phía Thượng Viện Viện, đúng lúc Thượng Viện Viện cũng nhìn qua, tầm mắt giao nhau, vẫn là lạnh nhạt cùng khinh thường.
Lạc Táp cũng liếc xéo cô ta một cái.
Thượng Viện Viện: "..."
Trợn trắng mắt.
Ăn mặc quê mùa như vậy còn khoe khoang ra ngoài!
Chu Nghiên tiến vào, trong tay xách theo một cái bánh kem, còn ôm một bó hoa hồng kiều diễm ướt át.
Thượng Viện Viện ngồi ở cửa, hỏi một câu: "Chị Chu, hôm nay sinh nhật chị à?"
Tuy Chu Nghiên không thích Thượng Viện Viện, nhưng người ta chủ động hỏi, giọng điệu của cô ấy cũng coi như bình thản: "Không phải chị, là Lạc Lạc."
Thượng Viện Viện gật đầu, không nói tiếp.
Các đồng nghiệp khác thấy Chu Nghiên cầm bánh kem tới, cũng tò mò hỏi thăm.
Trước kia ngoại trừ Lạc Táp cùng Chu Nghiên, mấy người còn lại đều là một đám đàn ông, cũng không có thói quen ăn mừng sinh nhật nhau, có khi ngay cả sinh nhật vợ mình mà còn quên, càng đừng nói đến sinh nhật đồng nghiệp nữ.
Chu Nghiên nói là Lạc Táp, đồng nghiệp đều sôi nổi tiến tới chúc mừng.
"Đêm nay chúng ta còn phải tiếp tục kiểm tra lái xe say rượu, không thể ăn mừng với Lạc Lạc. Trưa nay liền tổ chức sinh nhật ở nhà ăn đi, mời mọi người cùng nhau ăn bánh kem, với lại cơm trưa của mọi người đều là Lạc Lạc mời nha." Chu Nghiên cười nói.
Lạc Táp cũng cười, nói hôm nào nghỉ ngơi mời mọi người ăn một bữa, trưa nay cũng chỉ có thể ăn tạm ở nhà ăn.
Chu Nghiên đưa hoa cho cô: "Hy vọng sinh nhật sang năm có một người đàn ông tốt tặng hoa thay chị."
Lạc Táp giọng khàn khàn: "Vẫn thích chị tặng."
Nói xong thì nhoẻn miệng cười với Chu Nghiên.
Cô nhìn hoa hồng, rồi nhìn lại cái bánh kem to kia, trong lồng ngực giống như đang ôm túi sưởi ấm áp.
Từ khi đến đơn vị này và quen biết Chu Nghiên, mỗi năm chị ấy đều sẽ nhớ rõ mà ăn mừng sinh nhật với cô, một bó hoa tươi, một cái bánh kem, hai người lại đi ăn thêm nồi lẩu.
Rất nhiều điều tiếc nuối nhân sinh đều được tình bạn này dần dần bù đắp.
Thượng Viện Viện cũng có chút hiểu biết về Lạc Táp, sau chuyện điều động lần trước thì có người đến nói nhỏ với ba mẹ cô ta, lúc ấy mới biết được có người muốn đẩy Lạc Táp đi để nhường một ghế biên chế ra cho cô ta.
Kỳ thật nhà bọn họ cũng không để ý biên chế hay không biên chế, cũng không phải vì tiền lương, mà chỉ là muốn cho cô ta đến rèn luyện một chút, sửa lại tính tình.
Sau khi biết việc này, mẹ còn cố ý dặn dò cô ta, đi làm gặp Lạc Táp thì nói lời xin lỗi.
Cho nên ngày đầu tiên đi làm cô ta đã tâm bất cam tình bất nguyện mà xin lỗi, rốt cuộc cô ta và Lạc Táp xem như tình địch, xin lỗi tình địch là chuyện khó khăn nhường nào a.
Nhớ rõ lúc đó mẹ nói qua là có quen biết với mẹ của Lạc Táp trong kinh doanh, không chỉ quen biết, trước kia nhà bà ngoại còn ở chung một khu với nhà ba dượng của Lạc Táp, có điều khi đó cô ta còn quá nhỏ, không nhớ được chút gì.
Mẹ nói Lạc Táp là gia đình đơn thân, còn ba của Lạc Táp làm gì thì không rõ lắm.
Sau khi ba mẹ ly hôn, Lạc Táp được phán quyết cho theo mẹ, nhưng sau đó người mẹ lập gia đình mới. Trong gia đình mới đó còn có một cô bé tính tình rất ghê gớm, không chấp nhận Lạc Táp.
Sau đó không biết đã xảy ra chuyện gì, cô bé trong nhà ấy cứ khóc ầm ĩ cả ngày, ban ngày khóc, buổi tối khóc, khóc cả ngày hàng xóm bị ồn đến muốn phát điên, sau đó nữa là Lạc Táp bị đưa ra ngoài ở một mình.
Lúc ấy hàng xóm đều nói bà mẹ này cũng sắt đá ghê, đành lòng đem con gái ruột đi cho bảo mẫu chăm sóc, rốt cuộc đứa bé mới 9 tuổi, là tuổi cần có ba mẹ bên cạnh.
Thượng Viện Viện nhìn quả táo trên bàn mình, cầm lấy nắn nắn trong lòng bàn tay. Sau đó cô ta đứng dậy đi về phía Lạc Táp.
Lạc Táp quay đầu lại.
Vẻ mặt Thượng Viện Viện làm bộ nhàn nhạt: "Này, cái này cũng cho cô, chuyện tốt thành đôi, sinh nhật vui vẻ."
Cũng không xem phản ứng của Lạc Táp, kiêu căng xoay người rời đi.
Lạc Táp buồn bực nhìn quả táo, nhìn nhìn lại cái bóng dáng làm ra vẻ đại gia kia, Thượng Viện Viện đây là bị chập mạch à?
Chu Nghiên thò từ phía sau lên, nhỏ giọng nói: "Đừng để ý cô ta, hiện tại cô ta không được bình thường, nữ nhân sa chân vào tình yêu đều là kẻ điên mà, không đúng, là não tàn."
Lạc Táp: "??"
Cô chỉ không đi làm có một ngày hôm qua thôi mà đã xảy ra chuyện lớn gì rồi?
Chu Nghiên khẽ đánh cằm về phía Tiểu Hạ ở trước cô: "tiểu ngạo kiều công chúa kia ưng ý Tiểu Hạ của chúng ta rồi. Hôm qua đã trồng cây si cả ngày rồi, vụ tặng táo hôm nay cũng là chúng ta được thơm lây từ Tiểu Hạ đấy."
Lạc Táp: "..."
Phó Duyên Bác cứ thế liền bị vứt bỏ?
Cô nhìn chằm chằm hai quả táo trên bàn, cái kiểu muốn tặng đồ ăn ngon cho đối tượng yêu thầm nên phải tặng hết cho những người xung quanh thế này, không phải là hành động được làm ở trường cấp 2 sao?
Trước kia bạn ngồi cùng bàn của cô thích bạn nữ ngồi phía trước, kết quả là năm, sáu người ngồi xung quanh bọn cô được ăn trái cây và chocolate miễn phí một năm liền.
Nhưng là sau đó vẫn không cưa đổ được.
Tầm mắt của Lạc Táp không khỏi đảo qua lại giữa Thượng Viện Viện và Tiểu Hạ, tuy rằng cô không có ấn tượng tốt gì với Thượng Viện Viện, nhưng không thể không thừa nhận hai người này cũng khá xứng đôi.
Đều có nhan sắc và tuổi trẻ.
Rất nhanh đã đến thời gian họp buổi sáng, tất cả mọi người thu dọn đi xuống phòng họp.
Giữa trưa sau khi trực về, Lạc Táp nhận được tin nhắn của Tưởng Mộ Tranh:[ Bạn nhỏ Lạc Lạc, anh tới nơi rồi, buổi tối nếu có tín hiệu sẽ gọi điện thoại cho em. Yêu em.]
Khóe miệng cô hơi hơi cong lên, nhắn lại cho anh: [Ừ, em vừa về đơn vị, chuẩn bị đi ăn cơm.]
"Lạc Lạc, đi thôi, thổi nến ăn bánh kem nào." Chu Nghiên đứng ở cửa thúc giục cô.
"Được, tới ngay." Lạc Táp cất điện thoại vào trong túi, bước nhanh qua.
Các đồng nghiệp khác đã đến nhà ăn chiếm vị trí trước, nói là sẽ giành mấy cái bàn ngồi gần nhau để cùng ăn bánh kem.
Lạc Táp kéo cánh tay Chu Nghiên, nhỏ giọng nói:

"Nói chuyện này với chị."
Chu Nghiên dùng khóe mắt liếc cô một cái: "Chuyện gì đấy? Thần thần bí bí như vậy."
Lạc Táp ho nhẹ hai tiếng: "em với Tưởng Mộ Tranh ở bên nhau."
"Há?"mắt hạnh của Chu Nghiên trừng to, dừng bước chân lại.
Lạc Táp cẩn thận nói rõ chân tướng của chuyện đêm hôm đó cho Chu Nghiên nghe. Sau khi nói xong thì cho Chu Nghiên thời gian tiêu hóa. Cô không lên tiếng, chớp mắt nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Sau một lúc lâu Chu Nghiên mới tiếp nhận xong, cô dùng sức xoa đầu Lạc Táp: "Rốt cuộc cũng gả được em ra ngoài." Nói rồi lại duỗi tay: "Trả tiền mua hoa hồng cho chị, đã nói chỉ khi nào em còn độc thân chị mới tặng thôi."
Lạc Táp đánh lên tay Chu Nghiên 'chát' một cái: " đủ chưa?"
Chu Nghiên lấy chân đá cô một cái: "đủ lông đủ cánh rồi phải không"
Vui đùa ầm ĩ qua đi, Lạc Táp thu bớt tươi cười: "em cứ cho rằng chị sẽ không tán thành việc em ở cạnh Tưởng Mộ Tranh."
Chu Nghiên: "Xấu xa cũng được, đê tiện cũng được, miễn là em thích thì anh ta chính là tốt nhất. Quan tâm đến ngày mai sẽ ra sao làm cái gì, hạnh phúc hôm nay mới là quan trọng nhất. Nếu ngày nào đó anh ta thật sự trở nên xấu xa thì để xem chị phun chết anh ta thế nào."
Chu Nghiên nhướng mày: "Đến lúc ấy chị sẽ phun nước miếng dìm chết anh ta, em nhớ kĩ đi."
Lạc Táp cười, hai người đi về phía nhà ăn.
Sinh nhật năm nay là đặc biệt nhất, tuy rằng chỉ ăn cơm ở nhà ăn của đơn vị, nhưng có các đồng nghiệp cùng nhau hát chúc mừng, rồi còn dùng chén canh thay rượu tới mời cô, náo nhiệt không thôi.
Sau đó đội trưởng và đội phó tới ăn bánh kem, bị các đồng nghiệp nam ồn ào muốn họ hát tặng cho chủ tiệc sinh nhật một bài mới. Đội trưởng là cao thủ hát lạc tông, bị mọi người bắt phải hát. Bánh kem cũng ăn rồi, không hát thì bọn họ không cho anh ta rời đi.
Đội trưởng bất đắc dĩ, lắc đầu nói đây là nể mặt Lạc Táp, muốn hát bài 'Chúc mừng sinh nhật'. Nhưng tất cả mọi người không đồng ý, nói lúc nãy đã hát rồi.
Chu Nghiên đề nghị: "Đội trưởng, chúng ta hát bài nào thâm tình dễ nghe đi. Trời đang lạnh, chắc là mấy ngày tới sẽ có tuyết đây, hát bài 'tuyết đầu mùa năm 2002' đi."
Đội trưởng: "Tôi không nhớ lời."
Chu Nghiên: "Không sao, điện thoại của tôi có."
Đội trưởng: "..."
Giọng hát vừa cất lên, thật đúng là từ Bắc Kinh chạy tới tận Urumchi.(khu tự trị Tân Cương)
Tất cả mọi người đều không đành lòng nghe nổi nữa.
Nhà ăn nhiều người như vậy, không chỉ có bọn họ mà còn những người khác cũng đều phải phì cười.
Trưa nay Lạc Táp ăn uống rất ngon miệng, Chu Nghiên cắt cho cô một miếng bánh kem đặc biệt to, tuy ngọt nhưng cô đều ăn hết, còn ăn sạch cả phần ăn trong khay.
Ăn xong thì no đến suýt chút nữa đi không nổi.
Mới vừa ra khỏi nhà ăn, Lạc Táp liền nhận được điện thoại của mẹ cô, trước đó mẹ có nói sẽ sắp xếp tốt công việc rồi cùng cô ăn mừng sinh nhật, nhưng sau đó cũng không thấy gọi điện thoại cho cô nữa.
Cô nghe máy: "Mẹ?."
"Lạc Lạc, đang ở đơn vị hả?"
"Dạ, mới vừa ăn cơm xong."
"Vậy con ra đây một lát đi, mẹ và chú Sở đang ở cửa đơn vị của con."
Lạc Táp sửng sốt, nói ăn cơm tối mà sao lúc này lại tới đây?
"Lạc Lạc?"
" vâng, ra ngay đây."
Cúp điện thoại, Chu Nghiên hỏi cô: "Làm sao vậy?"
Lạc Táp: "Mẹ em và Sở Nhất Sơn đang ở cửa đại đội."
Chu Nghiên bất mãn: "Chúng ta chuẩn bị đi làm rồi, lúc này bọn họ đến đây làm gì? Lại là tặng quà cho cậu mà không thể cùng cậu ăn mừng sinh nhật à?"
Lạc Táp: "Ai biết được, dù sao em cũng không phải trẻ con nữa, 2 năm nữa là 30 tuổi rồi, có ăn mừng hay không cũng không sao cả."
Chu Nghiên khẽ xoa sau lưng cô: "Mặc kệ em bao nhiêu tuổi, một ngày chưa kết hôn thì vẫn còn là đứa nhỏ. Có điều không sao cả, có chị ở đây, còn có tên tiện ngốc yêu em kia nữa. Bọn chị tốt với em cũng đủ rồi. Không đúng, còn có Du Dương và cả chú dì nữa."
Chú dì trong miệng cô ấy chính là cậu mợ của Lạc Táp.
Lạc Táp cười: "Đúng vậy, xem em hạnh phúc bao nhiêu."
"Mau đi đi." Chu Nghiên vỗ vỗ vai cô.
Lạc Táp ra tới cổng lớn, mẹ và Sở Nhất Sơn đều đang đứng trước xe. Cô từ từ đi qua đó, khách khí nói: "Chào chú Sở." Lời nói cũng không mang theo bất kỳ tình cảm gì.
"Lạc Lạc, sinh nhật vui vẻ nhé."
"Cảm ơn."
Sở Nhất Sơn nói: "Chú qua bên kia hút điếu thuốc, con với mẹ con trò chuyện đi."
Du Ngọc hỏi cô gần đây như thế nào.
Lạc Táp nhàn nhạt nói: "Vẫn như cũ thôi."
Du Ngọc mở cốp xe, lấy túi đồ ra: "Đây là quà sinh nhật chú Sở mua cho con lúc đi công tác, nhìn thử xem có thích hay không."
Lại là quần áo, Lạc Táp không có chút hứng thú nào, mấy năm nay, cô và mẹ gặp mặt hầu như đều là để lấy quần áo.
Nhìn logo kia, cái áo khoác này ít nhất phải hơn 10 vạn đi, nhưng cô cũng không có vẻ vui sướng gì.
"Cảm ơn mẹ."
Cô nhận lấy.
Du Ngọc sửng sốt, không dự đoán được con gái sẽ khách sáo như vậy.
Bà cũng không nghĩ gì nhiều, do dự một lát rồi xin lỗi: "Tối nay mẹ không thể ăn cơm với con rồi, Tư Tư có bạn trai, hiện tại tình cảm cũng ổn định, đúng lúc mấy hôm nay cha mẹ nhà trai đi công tác ở New York nên đến trường học thăm chúng nó. Tư Tư nói vừa vặn để cho người lớn hai nhà gặp mặt nhau luôn, không nghĩ tới Tư Tư đặt vé máy bay ngay đêm nay cho mẹ, lại còn hẹn luôn thời gian ăn cơm với nhà trai rồi. Việc này phải trách mẹ, không có nói trước với nó là sẽ ăn sinh nhật với con."
Mặt Lạc Táp chẳng có cảm xúc gì: "Nói xong chưa? Không có việc gì thì con đi lên đây."
Trong lòng Du Ngọc hít sâu một hơi, mỗi lần chỉ cần nhắc đến Sở Tư Tư, con gái lập tức như thay đổi thành một người khác, cả người đều lạnh như băng.
Bà dịu dàng nói với Lạc Táp: "Sau khi mẹ đi New York về sẽ ăn cơm với con, bù lại cho sinh nhật nhé."
"Không cần đâu, trưa nay đồng nghiệp đã tổ chức sinh nhật cho con rồi." Lạc Táp lại lắc lắc túi đồ trong tay: "Đây là lần cuối cùng con nhận quà, về sau đừng mua cái gì cho con nữa. Những quần áo mẹ mua trước đó vẫn còn treo đầy trong tủ, đủ để mở một cửa hàng lớn luôn rồi."
Nói xong, cô xoay người đi ngay.
"Lạc Lạc." Du Ngọc vội kêu cô.
Lạc Táp không quay đầu lại.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện