Đường Một Chiều

Chương 52


trước sau

Chương 52
Tưởng Mộ Tranh chỉ nói một câu này, sau đó cũng không nói gì thêm.
Du Ngọc không hỏi nhiều, tuy lời này cho người ta cảm giác anh và Lạc Táp ở bên nhau, nhưng khi chưa nắm chắc thì bà không thể hỏi ở trước mặt ngoài.
Lỡ như chúng nó không ở bên nhau thì sao?
Phó tổng của công ty còn đang ở đây.
Bà cười nhạt: "Con bé Lạc Lạc này tính tình ngoan cố, nếu nó có làm gì tùy hứng thì con cố đảm đương một chút nhé. Nào, dì kính con."
Du Ngọc cầm lấy chén rượu, bà và Tưởng Mộ Tranh ngồi cách xa nên chỉ là giơ ly lên từ xa.
Tưởng Mộ Tranh: "Dì khách sáo rồi, là con nên làm."
Cố ý tạm dừng rồi nhấn mạnh: "Con không cảm thấy Lạc Lạc ngoan cố, rất tốt."
Phó tổng chỉ thấy qua Lạc Táp một lần, còn là do nghe thư kí nói đó là con gái ruột của Du tổng, lúc ấy Lạc Táp đang trực ở giao lộ.
Ấn tượng đầu tiên của anh ta về cô là xinh đẹp, đẹp đến mức làm anh ta phải kinh diễm.
Lạnh lùng, mặc dù đang mặc cảnh phục chung nhưng vẫn cảm thấy cô như không dính khói lửa phàm tục.
Lúc ấy có một cậu nhóc hơn 10 tuổi cùng bà đi qua đường, cậu nhóc nghịch ngợm, đèn đỏ rồi nhưng cậu còn chạy qua vạch kẻ ngang.
Bị Lạc Táp chặn lại, túm cổ áo khoác của cậu rồi lôi ngược lại ven đường.
Cậu nhóc không sợ, vừa cười vừa đi lùi, hưởng thụ quá trình bị cô kéo đi.
Lạc Táp dạy dỗ cậu nhóc vài câu, còn dùng sức xoa đầu cậu bé, cầm tay cậu nhóc choàng vào cánh tay người bà.
Sau đó Lạc Táp lại bận rộn đi qua chỗ khác.
Lúc ấy anh ta cảm thấy cô gái này thật ra rất hiền hòa.
Phó tổng tiếp lời Du Ngọc: "Mấy cô bé thời nay ai mà không cso chút tính tình chứ. Đừng nói là Lạc Táp, vợ tôi năm nay 34 tuổi rồi, mà tùy hứng lên thì ngang với con gái tôi."
Du Ngọc cười nói: "Đây là cậu đang mượn cơ hội để khoe ân ái đó hả."
Phó tổng cười ha ha.
Đề tài về Lạc Táp cũng cứ thế trôi qua.
Sở Tư Tư thong thả ung dung gắp đồ ăn trên bàn nhưng khóe mắt cô ta thì nhìn về phía Tưởng Mộ Tranh suy nghĩ gì đó, sau đấy dùng giọng điệu đùa giỡn, làm nũng của mấy cô bé mà nói: "Tưởng tổng, có phải về sau em phải đổi giọng gọi anh là anh rể rồi không?"
Sở Nhất Sơn đưa mắt ra hiệu cô ta đừng nói bừa, nhưng thật ra Du Ngọc thì lại muốn biết cái đáp án này.
Tưởng Mộ Tranh cười nhạt: "Cái này thì phải xem Lạc Lạc có nguyện ý hay không."
Ý cười của Sở Tư Tư nhạt đi không ít: "Chị của em thật hạnh phúc quá."
Rồi cô ta không nói thêm gì nữa.
Ở trong mắt cô ta, Lạc Táp quá mức bình thường, trừ bề ngoài xinh đẹp ra thì những mặt khác chẳng có gì nội trội, tính cách còn khiến người ta ghét bỏ, nhìn kiểu gì cũng không xứng với Tưởng Mộ Tranh.
Bản thân cô ta xem như phần mềm bình thường, nhưng phần cứng thì xuất sắc, giá trị nhan sắc 5 điểm nhưng năng lực bản thân phải 8 điểm. Ngay cả điều kiện như cô ta mà cũng chỉ có thể tìm được bạn trai cỡ cấp bậc này mà thôi, còn là cô ta chủ động theo đuổi.
Mà Tưởng Mộ Tranh thì cho dù là gia thế, diện mạo hay là năng lực cá nhân đều cao hơn bạn trai cô ta không chỉ một bậc.
Ngay sau đó Sở Nhất Sơn chuyển hướng đề tài, khen Lạc Táp một phen rồi bắt đầu nói sang chuyện khác.
Phó tổng cũng tham dự vào, mấy người đàn ông trò chuyện cũng xem như hào hứng.
Du Ngọc không trò chuyện với bọn họ, nghĩ đến Lạc Táp và Tưởng Mộ Tranh ở bên nhau thì trong lòng vui vẻ, tất cả đều hiện rõ ở trên mặt.
Trước đó bà và Đào Doãn Phàm hao tổn tâm huyết tác hợp cho hai đứa nhỏ, không nghĩ tới thật sự thành đôi.
Sở Tư Tư ngẩng đầu liền nhìn thấy mặt mày Du Ngọc đều tràn đầy ý cười, loại hạnh phúc này đến từ nội tâm, là không thể giả vờ được.
Cô ta vô thức dùng sức cắn môi, cúi đầu ăn cơm nhưng cảm thấy như nhai sáp.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, mọi người đứng ở cửa nhà hàng chào tạm biệt.
Du Ngọc đang muốn nói riêng vài câu với Tưởng Mộ Tranh, nhưng xe của anh đã được chạy lại đây, có vẻ đang rất vội nên bà đành phải thôi.
Du Ngọc về đến nhà, tâm trạng hưng phấn vẫn chưa thể bình tĩnh lại.
Trong lòng bà, Tưởng Mộ Tranh là ứng cử viên sáng giá nhất để làm con rể của bà. Ngoại hình và gia thế chỉ là một phần, chủ yếu là vì đứa nhỏ này nhân phẩm đều rất tốt lại lương thiện.
Bà cũng coi như hiểu rõ tận gốc rễ về anh, Lạc Lạc gả cho cậu ta sẽ không phải chịu ấm ức.
Kìm nén không được tâm tình vui sướng kia, bà gọi cho Phùng Khiếu Vịnh, tính nói với ông một tiếng là con gái đã yêu đương rồi, nói không chừng sang năm là có thể kết hôn. Rốt cuộc Lạc Lạc và Tưởng Mộ Tranh đều không còn nhỏ nữa.
Bà muốn hẹn Phùng Khiếu Vịnh gặp nhau một bữa, thảo luận một chút về chuyện hôn nhân đại sự của con gái.
Gọi điện thoại hai lần cũng không ai nghe, có lẽ là lại đang bận rồi.
Du Ngọc thở dài, hôn nhân và tình cảm của hai người bọn họ cũng là bị hủy hoại bởi vô số lần không thể liên lạc được như thế này.
Cuối cùng còn lại chỉ là oán trách và mất đi lý trí.
Không gọi được cho Phùng Khiếu Vịnh, Du Ngọc lại gọi điện thoại cho Đào Doãn Phàm, cũng không biết Tưởng Mộ Tranh có nói với người trong nhà hay chưa.
Điện thoại được kết nối, mọi lời khách sáo đều được lược bỏ. Du Ngọc trực tiếp hỏi xem bà ấy có biết chuyện Tưởng Mộ Tranh và Lạc Lạc ở bên nhau hay không.
Đào Doãn Phàm vốn đang mơ màng buồn ngủ, nói chuyện cũng mơ hồ không rõ, nhưng vừa nghe được con trai yêu đương thì kích động bật dậy: "Du Ngọc, bà không gạt tôi đấy chứ? Không đúng, không phải tôi đang nằm mơ chứ? Thằng ngốc nhà tôi yêu đương rồi?"
Du Ngọc: "..."
Sau đó hai người liền không thể dừng lại được, bắt đầu thảo luận khi nào người lớn hai nhà gặp mặt, khi nào chụp ảnh cưới, phòng cưới sẽ mua ở nơi nào, tiệc cưới là kiểu Trung hay kiểu Tây.
Sau đó nói đến không biên giới, bắt đầu thảo luận mấy chuyện sinh con và những thứ sau đó.
Đào Doãn Phàm nói tốt nhất sinh nhiều một chút, hai người họ không có thời gian chăm thì bà sẽ chăm. Bà muốn đưa cháu gái sang Thụy Sĩ, không bắt nó học tập, cả ngày chỉ cho nó ăn uống vui chơi, dẫn nó đi khắp thế giới để dự các tuần lễ thời trang.
Sở Tư Tư từ trên tầng xuống, điều chỉnh cảm xúc xong, cũng không quan tâm đến Du Ngọc có đang gọi điện thoại hay không, cứ nói: "Mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ."
Cô ta ngồi xuống bên cạnh Du Ngọc.
Du Ngọc còn đang gọi điện thoại, bà nghiêng mắt nhìn sang Sở Tư Tư, chỉ điện thoại của mình, ý là bà đang gọi điện thoại, bảo Sở Tư Tư đợi một lát.
Du Ngọc tiếp tục nói chuyện với Đào Doãn Phàm, Đào Doãn Phàm cũng nghe được tiếng nói qua điện thoại, tưởng là Lạc Táp nên nói với Du Ngọc: "Vậy tạm thời không nói nữa, mấy đứa nhỏ sẽ cho rằng hai chúng ta điên rồi."
Du Ngọc cười: "Được rồi, bà nhanh ngủ đi, có rảnh chúng ta lại tiếp tục."
Tắt điện thoại, Du Ngọc hỏi cô ta: "Chuyện gì vậy?"
Sở Tư Tư: "Là thế này ạ, bạn trai con và ba mẹ anh ấy biết con có một người chị khác cha khác mẹ, hai ngày nữa bọn họ sẽ tới Bắc Kinh và nói là muốn gọi cả chị của con đến, hai nhà cùng nhau ăn bữa cơm. Lần trước ở New York là chúng ta mời bọn họ, lần này bọn họ đặc biệt lại đây mời chúng ta."
Vài tiếng chị này, Sở Tư Tư là căng da đầu mà gọi, sau khi gọi xong thì trong lòng vô cùng nghẹn khuất, uất ức khó chịu.
Sắc mặt Du Ngọc thay đổi: "Lạc Lạc bận lắm, sợ là không có thời gian."
Sở Tư Tư: "Chúng ta chọn lúc chị ấy được nghỉ ấy."
Du Ngọc: "Đến lúc đó rồi nói sau, mấy ngày nay nó đang cáu kỉnh với mẹ kìa."
Sở Tư Tư kéo cánh tay của bà: "Mẹ, con biết mẹ đang lo lắng cái gì, sợ chị của con không vui đúng không? Chuyện giữa con và chị ấy đã qua 18, 19 năm rồi. Còn không

phải bởi vì khi còn nhỏ không hiểu chuyện thôi sao? Mặc kệ ai đúng ai sai, con sẽ chủ động xin lỗi chị, cả hai đã lớn như vậy rồi, không nên bởi vì những chuyện làm sai lúc nhỏ mà vẫn luôn dằn vặt người thân của mình. Hơn nữa, chờ đến sau này mẹ và ba con già rồi, chúng con cũng không thể tiếp tục như hiện tại được đúng không?"
Cô ta lắc lắc cánh tay Du Ngọc: "Mẹ, con cũng là nể mặt ba mẹ đó nha. Mẹ nói xem nếu nhà bạn trai con biết chị của con không hay lui tới với nhà mình, có thể sẽ có ấn tượng không tốt về chúng ta đúng không? Nếu trong lòng chị con còn khúc mắc, con làm em gái sẽ chủ động làm thân. Đây cũng không xem như bị ấm ức gì, rốt cuộc chúng ta là người một nhà. Mẹ bảo chị ấy tới, tụi con không chỉ có thể giảng hòa mà còn có thể hoàn toàn giải quyết cái nút thắt trong lòng chị ấy, đẹp cả đôi đường, rất tốt mà."
Đáy mắt Du Ngọc hiện lên một tia kinh ngạc, bà không nghĩ tới Sở Tư Tư sẽ chủ động xin lỗi. Sở Tư Tư nói không sai, sự kiện kia chính là vết sẹo không thể đụng vào trong lòng Lạc Lạc.
Có thể khiến Lạc Lạc gỡ được nút thắt trong lòng, bà mong mà không được. Nhưng không có khả năng Lạc Lạc sẽ đến gặp Sở Tư Tư.
Sở Tư Tư thấy Du Ngọc do dự, liền bỏ thêm chút lửa: "Có phải chị của con không muốn gặp mặt con đúng không?"
Đã nhiều năm rồi các cô không gặp nhau, kể từ 6 năm trước, phía bên nhà họ Du có một họ hàng kết hôn, cô và Lạc Táp chạm mặt nhau ở tiệc cưới. Hai người đã làm như không thấy người kia.
Sở Tư Tư lại nói tiếp: "Mẹ, mẹ đừng nói trước với chị ấy, chờ cho chị ấy tới nhà hàng rồi con sẽ chủ động xin lỗi. Lúc đó mẹ gọi thêm cả anh rể tới, các cô gái khi yêu đương đều rất chú ý đến thể diện, cho dù chị ấy không vui cũng sẽ không làm căng. Đến lúc đó con tới ngồi cạnh chị ấy, xin lỗi chị ấy, sau đó tụi con tâm sự lại với nhau, chắc chắn sẽ giải quyết được vấn đề."
Du Ngọc xoa bóp chân mày, bà không cầu mong Lạc Lạc và Sở Tư Tư có thể giống như chị em, chỉ mong trong lòng Lạc Lạc có thể thoải mái hơn chút.
Hai ngày trước sinh nhật cô, bà đã không thể cùng chúc mừng sinh nhật với cô mà bay qua chỗ Sở Tư Tư. Mẹ kế vốn dĩ khó làm, bà cho rằng Lạc Lạc có thể thông cảm cho bà, nhưng không nghĩ tới Lạc Lạc hoàn toàn nổi giận.
Một khắc kia bà mới ý thức được rằng Lạc Lạc chán ghét và oán hận Sở Tư Tư còn nhiều hơn bà tưởng tượng.
Nếu khúc mắc có thể gỡ được, đối với Lạc Lạc mà nói sẽ là chuyện tốt.
Suy nghĩ một lát, Du Ngọc nói vớ Sở Tư Tư: "Lát nữa mẹ sẽ gọi cho chị của con."
Sở Tư Tư mỉm cười nói: "Cảm ơn mẹ." rồi vui vẻ đi lên tầng.
Lạc Táp nhận được cuộc gọi của mẹ khi đang tản bộ trong khu chung cư cùng Tưởng Mộ Tranh.
Buổi trưa ở nhà cậu ăn quá nhiều, sau khi trở về vẫn luôn cảm thấy đầy bụng.Tưởng Mộ Tranh đề nghị xuống dưới tầng đi lại chút cho tiêu cơm.
Điện thoại vang lên, Lạc Táp lấy ra nhìn, là mẹ.
Cô vừa định ấn tắt màn hình, Tưởng Mộ Tranh vô tình quét mắt qua nhìn thấy: "Có thể là dì Du hỏi chuyện yêu đương của em với anh, em cứ nói đúng sự thật là được."
Lạc Táp trực tiếp ấn khóa màn hình, "Không nghe, bà ấy sẽ còn hỏi đông hỏi tây."
Tưởng Mộ Tranh không biết chuyện không vui giữa cô và Du Ngọc, vỗ vỗ vai cô: "Gọi lại một cuộc đi, nếu không chắc chắn dì Du sẽ lo lắng."
Có đôi khi anh cũng ngại mẹ phiền, luôn lải nhải chuyện hôn nhân đại sự của anh. Sau đó anh cố ý như không biết có cuộc gọi, bà lại gọi tới lần thứ 2, anh chuyển thẳng điện thoại qua chế độ im lặng.
Mẹ cho rằng anh có chuyện gì, lập tức bắt Tứ ca nửa đêm chạy tới nhà anh.
Sau này anh không bao giờ làm chuyện như vậy nữa, làm cha mẹ mà không gọi được cho con cái thì sẽ luôn nghĩ nhiều.
Điện thoại lại rung lên, Lạc Táp nhìn điện thoại im lặng vài giây.
Dù cô có ý kiến thế nào với mẹ thì đó cũng là người đã sinh cô ra, nuôi cô lớn, cô không thể quở trách hay ghét bỏ mẹ ở trước mặt người khác, cho dù người này là chồng tương lai của cô.
Mọi chuyện trong quá khứ, cô cũng không muốn nhắc tới với Tưởng Mộ Tranh.
Tuổi thơ không hạnh phúc, đã qua thì cho qua đi.
Cô không muốn nhắc lại nỗi đau thấu triệt nội tâm đó thêm lần nào nữa cả.
Sau này đối với mẹ thì cứ coi như là một người thân đi, trên mặt thể diện không có vấn đề gì là được, cô sẽ không mong chờ gì thêm.
Đã nhiều năm như vậy, thật sự quá mệt mỏi rồi.
Tưởng Mộ Tranh còn đang thúc giục cô nghe điện thoại, Lạc Táp nhận cuộc gọi: "Alo."
Chính cô cũng nghe ra sự lạnh nhạt trong giọng nói của mình.
Du Ngọc thở phào nhẹ nhõm, mặc kệ thái độ Lạc Táp như thế nào, chỉ cần nhận điện thoại là tốt rồi, bà nhẹ giọng hỏi: "Lạc Lạc, có đang bận không?"
Lạc Táp nhàn nhạt nói: "Có chuyện gì vậy?"
Du Ngọc: "Mẹ nhớ rõ tối thứ 3 con tan làm bình thường, đúng không?"
" vâng."
"Mẹ biết con và tiểu Ngũ yêu nhau, thì cao hứng cả buổi trưa đâu, muốn nói cho ba con nghe nhưng điện thoại của ông ấy không kết nối được, chờ đến tối mẹ lại gọi điện thoại cho ông ấy."
"Không cần đâu, ba biết rồi, con nói với ba lâu rồi."
Du Ngọc sửng sốt, chua xót trong tim lan ra khắp người.
Bình phục cảm xúc, bà lại nói: "Lạc Lạc, tối thứ 3 con với tiểu Ngũ cùng tới đây, chúng ta cùng ăn một bữa cơm được không?"
Lạc Táp: "Chắc Tưởng Mộ Tranh không có thời gian đâu."
Cô không muốn đi.
Tưởng Mộ Tranh phát giác ra có vẻ Lạc Táp đang chiến tranh lạnh với dì Du, nháy mắt anh giật mình hiểu ra tại sao lúc trưa dì Du hỏi anh có hay liên lạc với Lạc Táp hay không.
Nhìn Lạc Táp không vui, trong lòng anh cũng không thoải mái, ăn cơm là cơ hội tốt để làm dịu mối quan hệ giữa bọn họ. Giữa hai mẹ con thì cùng lắm có thể có mâu thuẫn gì? Đại khái là dì Du lải nhải, Lạc Táp ngại phiền.
Dù sao Tiểu Mễ cũng thường xuyên cãi nhau với mẹ mình, lần trước cãi nhau là bởi vì minh tinh mà họ thích đóng vai đối thủ trong một bộ phim. Nhân vật của minh tinh Tiểu Mễ thích bị ám toán, chịu khổ trong phim nên cô ấy bắt đầu chửi bới một nhân vật khác trong phim đó. Nhưng kết quả là mẹ của Tiểu Mễ không cho.
Chỉ có thế thôi mà hai người cãi qua cãi lại rồi sau đó còn chiến tranh lạnh.
Thì ra lí do cãi nhau giữa phụ nữ còn có thể kì lạ đến như vậy.
Trước đây anh ăn cơm cùng Du Ngọc và Lạc Táp, cảm thấy quan hệ giữa mẹ con cô còn khá tốt.
Hơn nữa Du Ngọc cũng đặc biệt quan tâm Lạc Táp, nếu không thì sẽ không có chuyện cô đi nhảy dù thôi mà mới sáng sớm bà lại gọi điện thoại nhờ anh đi theo chăm sóc một chút vì bà không yên tâm.
Tưởng Mộ Tranh tiến đến sát điện thoại và nói: "Dì, con có thời gian, tối thứ 3 đúng không ạ? Con sẽ nhịn sáng, nhịn trưa để chờ tới bữa tối thịnh soạn mà dì mời."
Lạc Táp: "..."
Trừng mắt, liếc anh một cái.
Tưởng Mộ Tranh cười, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
Du Ngọc vui mừng không thôi, vội nói: "Vậy dì lập tức đặt nhà hàng, đặt xong sẽ gửi địa chỉ qua cho con. Các con chơi đi, dì cúp máy đây."
Lạc Táp cầm điện thoại đập lên cánh tay anh vài cái: "Ai cho anh tự ý quyết định hả!"
Tưởng Mộ Tranh nói đùa: "Không phải anh đi ăn cơm, là muốn mượn cơ hội tìm mẹ vợ tính sổ một chút. Ai bảo bà ấy bắt nạt vợ của anh, không muốn lăn lộn ở khu này nữa rồi phải không?!"
Lạc Táp: "..."
Bị chọc cho bật cười.
Đá anh một cái.
Tưởng Mộ Tranh cũng cười, đưa tay kéo cô vào trong lòng.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện