"Tôi có thể xem lúc Bích Vân còn sống, cô ta có một người em gái!" Văn Phán Quan tiếp tục lật sổ sinh tử nói.Chính Trực và Thanh Hà nhìn sang anh Hùng, như muốn dò xét từ trong ra ngoài của anh.
Anh Hùng vô cùng nhạy cảm, xua tay nói.
"Đừng nhìn tôi, em của Bích Vân thì liên quan gì tôi chứ?"Văn Phán Quan nhìn lên.
"Ừm...!Em của Phạm Bích Vân, Phạm Khả Tú!""Hả?Tú?" Anh Hùng run giọng nói.
Chính Trực ngờ vực chạm vào anh ta, đúng là run thật.
"Anh còn chối?""Không phải, Tú là người yêu cũ của tôi!"Thanh Hà chậc lưỡi.
"Thì ra, đàn ông các người ai cũng giống nhau! Lúc đầu tình yêu còn sâu đậm, sau khi chán rồi anh bỏ người ta đi, anh kẻ phản bội! Hạn người như anh, cho quỷ bắt đi tôi cũng mặc kệ, mắc công liên tụy đến tôi!"Anh Hùng liên tục ú ớ, cơ bản miệng anh không nhanh hơn Thanh Hà, vẻ mặt vô cùng ủy khuất.Văn Phán Quan lật vài trang, nói.
"Cô Tú này tính tình còn ham chơi, nay quen anh này mai quen anh kia, cũng không phải người chuẩn mực!"Chính Trực xoa cằm, gật đầu đồng tình.
"Nói chung cặp tình nhân này đều là người khiếm khuyết, trời sinh một cặp!"Anh Hùng quay trái quay phải nói.
"Mọi người, cho tôi nói! Cô ta cắm sừng tôi, được chưa? Vừa lòng chưa???"Văn Phán Quan gật gầu, Chính Trực và Thanh Hà sờ vai anh ta, cười xin lỗi."Nghĩ cũng lạ, sao Bích Vân phá đám anh? Người âm đi theo là có nguyên nhân, anh có lấy gì của cô ta không?"Anh Hùng sựt nhớ, mò hai bên túi, lấy ra bao vải nhỏ.
Tháo bao vải ra bên trong còn có thêm cái hộp nhỏ, mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn vàng.
"Quà định tình của Tú!"Thanh Hà nhìn vào.
"Là vàng thật, anh dụ con người ta tặng nhẫn cho anh, đào mỏ hả?""Chị Hà, lại nữa, Tú tình nguyện đưa em!""Không đúng!" Chính Trực chỉ vào chiếc nhẫn nói.
"Nhẫn của Khả Tú liên quan gì đến Bích Vân?"Văn Phán Quan tiếp tục điều tra, nhìn lên.
"Chiếc nhẫn của Bích Vân tặng Khả Tú!""Đại sư, tôi không muốn chết, giúp tôi trả lại cho cô ta!" Anh Hùng bừng tỉnh đại ngộ, nhìn qua Chính Trực không ngừng nài nỉ.Chiếc nhẫn tượng trưng cho tình chị em nhà người ta, mà đứa em chịu chơi tặng cho anh Hùng, đúng là hết nói nổi.Chính Trực nhận lấy hộp nhẫn, cẩn thận đóng lại.
"Anh may mắn lắm mới gặp tôi! Không sao, lương tháng này cứ chuyển hết qua đây!"Anh Hùng nhìn hắn có chút cạn lời."Đại nhân, còn nữa, giúp tôi điều tra nơi Bích Vân chết!"Cả hai nói chuyện với nhau một lát, Chính Trực rút một xấp tiền âm đức.
Hắn cảm thấy còn mỏng quá, rút thêm một xấp, đập đập lên bàn tay.
"Đại nhân, cực khổ?"Văn Phán Quan ho khan, nhìn ra đằng sau Chính Trực."Họ là bạn tôi, ngài cứ tự nhiên!""Đại sư, ai cho phép anh ngang nhiên đút tiền cho Âm Ty Diêm chức? Haiz, tôi nể anh lần này, phạt nhẹ thôi!" Nói đoạn Văn Phán Quan cầm xấp tiền bỏ vào trong vạt áo."Đại nhân, thong thả!"Văn Phán Quan chắp tay cúi chào, bay lùi về Quỷ Môn Quan.Chính Trực thu dọn pháp trận, cùng hai người xuống tầng trệt."Tôi cũng phải đi sao?" Anh Hùng xem đồng hồ, gần mười giờ đêm, thông thường giờ này về nhà đã chuẩn bị ngủ."Đương nhiên, anh là mầm tai hoạ!" Chính Trực không cần biết anh ta có đồng ý không, kéo anh ra ngoài, tìm một chiếc taxi.Thanh Hà căn dặn chị đẹp một hồi, đi ra ngoài, lấy ra chìa khoá.
"Anh Hùng, biết lái xe không?"Anh Hùng không còn đường rút lui, nhận chìa khoá, đi xuống hầm lái con Audi màu đen lên.Chiếc xe khởi hành, chạy một giờ đồng hồ, đến một toà nhà rộng.
Đây là một cái rạp chiếu phim.Con đường đã đến giờ nó phải nghỉ ngơi, khá vắng vẻ.
Chỉ có rạp chiếu phim này là sáng nhất.
Bên ngoài, hai chiếc xe cảnh sát màu đen đậu bên lề đường, trên đầu nhấp nháy, truyền ra tiếng réo còi đinh tai.
Kinh động những nhà kế bên, mở đèn đứng từ trên lầu xuống hóng chuyện.Bên kia đường, một hàng dài xe cấp cứu từ bệnh viện, đậu nối đuôi đợi sẵn.Anh Hùng dừng xe lại, Chính Trực đi ra trước tiên, hắn cảm nhận được âm khí đâu đây, không lẽ xảy ra vụ gì liên quan đến ma quỷ.Ngoài cửa, có hai đồng phục cảnh sát đứng nghiêm chỉnh, thần thái bất phàm, lâu lâu đập muỗi.
Một bên, một đàn ông mặc vest độ tứ tuần nói chuyện với một ông cảnh sát bụng