Nam xà yêu mang theo Khai Tâm chạy đến miếu hoang, nơi trước kia cả hai từng sống với nhau.
Gã cũng đã hóa thành hình người mà ôm lấy cô trong lòng.
Thật ra với hơn hai ngàn năm tu luyện vốn nam xà đã sớm tu ra hình người.
Nhưng trước kia gã luôn tự nghĩ gã là yêu xà tôn quý sao lại dùng hình dạng người phàm ngu ngốc yếu đuối được chứ.
Vì vậy nam xà chưa bao giờ hóa thành người trước mặt Khai Tâm.
Chỉ là tình huống bây giờ thì khác, gã dùng túi càn khôn mang Khai Tâm ra khỏi kiệu.
Lại không thể để cô trong túi lâu được.
Dù sao cô cũng là người phàm, trong túi càn khôn có chú thuật phóng bế cơ thể đối với người phàm chỉ hại mà không lợi.
Gã lại không thể mang hình thái rắn mà bế cô được nên chỉ có thể hóa thành hình người mà thôi.
Gã không thể phủ nhận hình thái người đúng là tiện lợi hơn rất nhiều, không chỉ có tứ chi linh hoạt mà gã còn có thể dễ dàng ôm lấy cô.
Trước kia dù nam xà tận mắt nhìn thấy Khai Tâm dùng dao đâm chết gã, chính xác là ảo ảnh của gã do Bạch Thanh Phong biến ra.
Nhưng nam xà cũng nhận biết được rằng cô có cái gì đó rất lạ.
Nhất là sau đó gã nằm trong túi càng khôn nhìn được tất cả mọi chuyện.
Bạch Thanh Phong ngày đêm dùng mọi cách thử đủ mọi chú thuật lên người cô.
Đôi mắt Khai Tâm sớm đã trống rỗng vô hồn nằm trong lòng hắn ta.
Nam xà yêu biết rằng cô trúng chú thuật điều khiển cơ thể rồi, hơn nữa còn là loại chú thuật vô cùng mạnh mẽ khiến cô trở thành con rối bằng xương bằng thịt.
Nam xà thử dùng pháp thuật kiểm tra người Khai Tâm, đúng là chú thật trên người không dễ giải được.
Nhưng tộc xà yêu vốn đều sinh ra có thiên bẩm y thuật hơn người.
Huống gì nam xà lại là truyền nhân duy nhất của Y Qủy Hắc Xà trưởng lão chứ.
Gã đúng là không giỏi pháp thuật nhưng nói về y thuật thì gã vô cùng tự tin.
Chỉ là nếu muốn cứu cô đúng là không dễ dàng như vậy.
Nam xà xem ra phải hi sinh một chút rồi.
Cách duy nhất hiện giờ là dùng một phách của bản thân đổi lấy một phách của Khai Tâm.
Chú thật trong người cô đã sớm ăn mòn một phách đó rồi, nếu có thể đổi lấy thành công cô sẽ hồi phục nhưng kí ức cũng sẽ mất đi một phần.
Còn về cơ thể nam xà không biết có dị biến gì không.
Dù sao gã cũng là yêu quái một phần phách của yêu quái sao giống với người phàm được.
Gã sợ cô sau khi tỉnh lại cơ thể lại mọc ra đuôi hay vảy rắn thì có chút...!được rồi không sao cả, bất quá gã cũng không chê cô.
Dù cô có thêm đuôi hay vảy rắn thì càng đẹp chứ sao nữa.
Truyện Sủng
Nam xà rất nhanh quyết định mà vẽ trận pháp, quá trình hoán đổi sẽ diễn ra rất lâu mong rằng tên hồ tiên đó không biết chỗ này mà chạy tới đây phá rối giữa chừng.
Nam xà vẽ xong trận pháp thì đặt Khai Tâm vào một bên thái cực của vòng tròn rồi ngồi ở bên còn lại.
Gã thi hành chú thuật, một vòng ánh sáng xanh đỏ bao quanh cả hai người.
Ba hồn bảy phách của Khai Tâm thoát ra cơ thể cô rồi được vòng tròn giữ lại, nam xà phải tìm được một phách bị chú thuật xâm chiếm của cô.
Đây cũng là công việc quan trọng và khó khăn nhất để hoàn thành việc chữa trị.
Vì nếu tìm sai thì cô sẽ không bao giờ hồi phục được nữa.
Nam xà cố nhìn chằm chằm vào bảy ngọn lửa màu xanh đang bay tán loạn xung quanh mình.
Một chút thôi chỉ một chút khác biệt so với những ngọn lửa khác, gã chỉ cần tìm được rồi tóm lấy nó mà thôi.
Nam xà quả là tốn không ít thời gian để tìm một phách bị chú thuật ăn mòn đó.
Người gã đổ đầy mồ hôi vì phải tập trung cao độ.
Công đoạn tiếp theo đây mặc dù không khó khăn bằng công đoạn trước nhưng lại vô cùng nguy hiểm.
Đổi một phách của nam xà và Khai Tâm đòi hỏi rất nhiều can đảm và may mắn.
Dù sao một phách này có thể khiến nam xà quên đi rất nhiều kí ức, thậm chí khiến gã thần trí trở nên không bình thường, trường hợp xấu nhất cái mạng rắn của gã cũng khó bảo toàn.
Thật ra bảy phách của người và yêu không giống nhau.
Bảy phách của người chiếm vai trò rất quan trọng thiếu một cũng không được.
Còn yêu quái thì khác nếu may mắn chọn đúng thì gã sẽ không bị ảnh hưởng gì nhiều cả.
Bất quả chỉ là mất chút kí ức vụn vặt mà thôi.
Nhưng nếu gã chọn sai nguyên thần hoàn toàn có thể bị phá hủy.
Được rồi không nghĩ nhiều nữa nam xà liền quyết tâm chọn lấy một phách đổi cho Khai Tâm.
...
Một ngày một đêm trôi qua, pháp trận trong miếu hoang vẫn tuần hoàn vận hành không ngừng nghỉ.
Phép thuật gần như bị rút đến cạn kiệt, khuôn mặt nam xà tái nhợt mà ngã xuống nền đất.
Cuối cùng quá trình hoán đổi