Đút Em Một Viên Kẹo Đường

Chương 38-2


trước sau

Editor: Team Tứ Phương 2

Nhưng mà nhiều năm qua như vậy, anh trừ khẩu vị có thể những thứ khác cũng thay đổi. Nếu anh thay đổi ít cô còn có thể nhìn thấy hình ảnh của trước kia, nhưng cũng có thể anh đã thay đổi rất nhiều khiến anh trở thành người hoàn toàn xa lạ.

Toàn bộ quá trình hai người bọn họ đều không nói chuyện gì, coi như người xa lạ cũng không sai.

Lúc Vi Như Hạ đang suy nghĩ, thì một đĩa gà nướng hạt dẻ được đưa lên, món này là đồ ăn phương Bắc.

Không nghĩ tới sẽ có món này, Vi Như Hạ nho nhỏ kêu “A” một tiếng, cầm đũa gắp lên. Khi cô đang gắp thì nghe được người vợ nhỏ giọng nói với chồng mình bên cạnh: “Gà nướng hạt dẻ, em thích ăn nhất là gà nướng hạt dẻ.”

Người chồng vừa nghe, cười di chuyển bàn ăn, vừa chuyển vừa nói: “Em có cái gì không thích?”

Lúc người chồng nói chuyện không thấy được Vi Như Hạ đang gắp, anh ta mới xoay một chút, trưởng bối bên cạnh liền nhắc nhở một câu: “Tề Tùng, Lạc tổng còn đang muốn ăn kìa.”

Tề Tùng nghe được, theo bản năng nhìn Lạc Đường một cái. Quả nhiên, Lạc Đường đang định gắp một miếng, vẻ mặt anh ta ngượng ngùng dừng việc di chuyển. Mà Vi Như Hạ liền thừa dịp lúc anh ta dừng lại, gắp một miếng vào bát mình. Khi cô gắp xong thoáng nhìn qua Lạc Đường, trong bát anh không hề có miếng thịt gà nào.

Cái bàn chuyển động, Vi Như Hạ cắn một miếng, a, vẫn rất ngọt.

Hồ Ngâm Ngâm và Hàn Tuấn Tùng sau khi thay quần áo liến tới trước bàn Vi Như Hạ kính rượu. Lúc đang kính rượu, Hồ Ngâm Ngâm lại thiếu chút nữa không kìm chế được khóc lên. Vi Như Hạ cười ôm cô nàng, nói: “Làm cô dâu không được khóc, mình tự phạt một ly được không?”

Hồ Ngâm Ngâm mang theo tiếng khóc nức nở, lo lắng nói: “Cậu đừng phạt, không cần uống quá nhiều đâu.”

“Có thể uống được, tửu lượng mình rất tốt.” Trong cổ họng cười một tiếng, Vi Như Hạ nâng ly thủy tinh lên cao, cùng Hồ Ngâm Ngâm chạm cốc, cười nói: “Chúc hai ngươi trăm năm hạnh phúc.”

Nói xong, Vi Như Hạ cầm ly rượu vang đỏ uống một hơi cạn sạch.

Trong xương cốt cô vẫn mang vẻ hào sảng của người phụ nữ nơi biên cương phía Bắc, khiến khách khứa trên bàn phải khen hay liên tục. Vi Như Hạ uống xong, thần sắc không có gì biến hóa, cười ngồi xuống.

Ly rượu này Vi Như Hạ uống, thứ nhất là tửu lượng của cô tốt, thứ hai là hôm nay cô thật sự rất vui vẻ, nhưng hình như Hồ Ngâm Ngâm hiểu lầm ý tứ của cô.

Lúc bữa tiệc kết thúc, Vi Như Hạ từ biệt với Hồ Ngâm Ngâm. Hồ Ngâm Ngâm hỏi một câu: “Bây giờ cậu ở chỗ nào?”

Cho rằng hôm sau Hồ Ngâm Ngâm muốn đến chơi với cô, Vi Như Hạ cười nói: “Khách sạn An Hoài, mình bắt xe……”

“Lạc Đường Lạc Đường, anh về nhà đúng không?” Hồ Ngâm Ngâm kêu Lạc Đường đang nói chuyện với Hàn Tuấn Tùng ở bên cạnh, hỏi một câu.

Ông xã cô nàng cùng Lạc Đường đồng thời quay đầu lại, trong lòng Vi Như Hạ chợt căng thẳng.

Sau khi xác định Lạc Đường đã trả lời, Hồ Ngâm Ngâm cười rộ lên, lôi kéo Vi Như Hạ nói: “Vậy anh đưa Hạ Hạ về giùm tôi nhé, cô ấy ở khách sạn An Hoài, vừa vặn tiện đường.”

Nhận thấy được ý đồ của Hồ Ngâm Ngâm, Vi Như Hạ rất nhanh cự tuyệt: “Không cần……”

Lời cự tuyệt còn chưa nói ra, Lạc Đường thần sắc bình tĩnh nhìn cô sau đó thu hồi tầm mắt nói: “Có thể.”

Trái tim trong ngực như được mở ra, cổ họng Vi Như Hạ khẽ nhúc nhích, nhìn Lạc Đường nói xong liền quay mặt đi, cũng không cự tuyệt nữa.

Lạc Đường tự mình lái xe đến đây, hôm nay anh không uống rượu. Anh lái xe lại đây, Hồ Ngâm Ngâm kéo Vi Như Hạ đến cửa ghế lái phụ rồi mở ra, sau đó đưa cô lên xe đóng cửa lại.

Chiếc Suv màu đen biến mất trong tầm mắt, Hồ Ngâm Ngâm kéo Hàn Tuấn Tùng đi vào đại sảnh hôn lễ, bọn họ còn phải tạm biệt khách khác nữa.

Hàn Tuấn Tùng bị bà xã lôi kéo, vẻ mặt bất đắc dĩ mà nói: “Em cố ý đúng không?”

Hồ Ngâm Ngâm không phủ nhận, cô nhìn Hàn Tuấn Tùng, nhỏ giọng nói: “Hiện tại anh cưới được em, nhìn lại hai người bọn họ, không cảm thấy tiếc nuối sao?”

Mặc dù đã có gia đình nhưng Hồ Ngâm Ngâm vẫn là cô gái nhỏ có tâm tư đơn thuần, vẫn nghĩ mọi việc thật đơn giản. Hàn Tuấn Tùng nhìn cô, kiên nhẫn giải thích cho cô: “Không tính là tiếc nuối, năm đó bọn họ tách ra đều là có trách nhiệm của mỗi người. Hiện tại chia tay đã tám năm, cuộc sống đã có nhiều thay đổi, giống như việc em đã cắn một miếng dưa hấu, có thể phục hồi như cũ sao? Hơn nữa lần này Vi Như Hạ trở về, về sau liệu có không đi nữa? Lạc Đường đã không còn là nam sinh cấp ba trước kia, cậu ấy hiện tại là tổng giám đốc công ty viễn thông hàng đầu trong nước, gia thế lại hiển hách…… Anh không phải nói Vi Như Hạ không tốt, nhưng bây giờ Lạc Đường tiếp xúc đều là những người phụ nữ danh gia, tầm mắt tự nhiên sẽ cao lên, cậu ấy sẽ còn thích Vi Như Hạ sao?”

Hàn Tuấn Tùng giảng những câu có lý, nhưng Hồ Ngâm Ngâm che lỗ tai lại cự tuyệt không nghe: “Không nghe không nghe, em luôn cảm thấy hai người bọn họ đối với đối phương đều còn cảm giác, dựa vào giác quan thứ sáu của em.”

Giác quan thứ sáu của Hồ Ngâm Ngâm hiển nhiên là không chuẩn, Vi Như Hạ ngồi trên ghế phụ, bên cạnh Lạc Đường lái xe, không khí trong xe an tĩnh đến quỷ dị.

Từ thái độ hôm nay Lạc Đường đối với cô, hiển nhiên tin nhắn
ngày hôm qua anh còn chưa xem qua. Vi Như Hạ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ở sâu trong nội tâm cô lại không được như vậy.

Hai người cũng không thể vẫn giữ không khí kì lạ không nói chuyện này, Vi Như Hạ nhìn ra ngoài cửa sổ, mở miệng trước: “《 Tru sát giả 》là trò chơi của công ty anh à, trước kia tôi đã từng chơi thử, chơi rất thú vị.”

Trò chơi này là Sầm Niệm Bạch đưa cho cô chơi, trò chơi rất khảo nghiệm trí nhớ, có thời gian nhàn rỗi cô thường cùng Sầm Niệm Bạch chơi.

Ngày hôm qua sau khi nói chuyện cùng Hồ Ngâm Ngâm, cô tìm tên công ty bách hóa, khi đó mới biết được trò chơi này là của công ty Lạc Đường nghiên cứu phát minh ra.

Đề tài này là về Lạc Đường, nếu đối phương muốn cùng cô nói chuyện thì sẽ nói tiếp. Nhưng mà, Lạc Đường lại chỉ nhàn nhạt “Ừm” một tiếng.

Nếu Lạc Đường không có tâm tư nói chuyện, Vi Như Hạ cũng không gượng ép nữa. Sau khi cô cười cười, quay đầu lại tiếp tục ngắm phong cảnh ngoài cửa xe.

Mấy tuần nay Vi Như Hạ không làm sao ngủ được, ngồi trên xe, thể xác và tinh thần tự giác thả lỏng, nhìn phong cảnh vụt qua trong chốc lát, mí mắt càng ngày càng nặng, tiếp đó liền đã ngủ.

Xe tới giao lộ có đèn đỏ, Lạc Đường dừng xe lại, anh nghiêng mắt nhìn thoáng qua người phụ nữ bên cạnh, ánh mắt thâm trầm.

Phong cách ăn mặc của Vi Như Hạ không có gì khác nhau so với tám năm trước. Nhìn qua dáng người cô hình như càng tinh tế, tuy rằng dáng cao chân dài, lại có thể khiến người ta sinh ra ý muốn bảo vệ.

Cô dựa đầu vào cửa xe, mặt mày anh khí như lúc ban đầu, mang theo rất nhiều mỏi mệt. Cô nhíu mày lại, quanh mắt dù có trang điểm cũng không thể che được vết thâm.

Đây là có bao nhiêu mệt?

Đèn xanh sáng lên, Lạc Đường thu hồi tầm mắt, chậm rãi lái xe.

Một giấc này Vi Như Hạ ngủ thật sự sâu, nhưng cô cảm giác thời gian thật ngắn, giống như gây mê, một giây trước lâm vào giấc ngủ sâu, một giây sau liền tỉnh.

Nhưng vị trí hiện tại nói cho cô biết mình không phải ngủ một lát. Cô vẫn ngồi trên xe Lạc Đường, khi tỉnh lại, Lạc Đường vừa lái xe vào khu biệt thự độc lập Nghê Sử. Theo hướng biệt thự trong khu, tầm nhìn dần dần trống trải, khi xe dừng lại, Vi Như Hạ thấy được mặt sau biệt thự là biển xanh trời xanh, cô tựa hồ có thể ngửi được hương vị gió biển.

Lạc Đường đem xe tiến vào gara, anh cũng nhận thấy Vi Như Hạ đã tỉnh. Đỗ xe xong, cánh tay người đàn ông để trên tay lái, thần sắc bình tĩnh quay đầu lại nhìn cô.

Vi Như Hạ đối diện tầm mắt của anh, trong âm thanh vừa mới tỉnh ngủ lười biếng khàn khàn, cô cười, hỏi: “Đây là chỗ nào?”

Thanh âm của cô như rượu vang đỏ mới khui từ trong thùng gỗ ra, mang theo sự lắng đọng của thời gian lại gợi cảm, ánh mắt Lạc Đường không đổi, vẫn như cũ lạnh nhạt, sau đó trả lời rất đơn giản.

“Nhà tôi, tôi nói tiện đường đưa em trở về, nhưng lúc đến khách sạn em không tỉnh, tôi liền chạy về nhà tôi trước.”

Cái lý do này, hợp tình hợp lý khiến Vi Như Hạ không thể phản bác, rốt cuộc cô vẫn nên gọi xe. Cô mím môi, cười nói: “Vậy hiện tại tôi……”

Không chờ cô nói xong, Lạc Đường đã mở cửa xe, từ trên xe đi xuống, nói với cô.

“Tự mình bắt xe trở về đi.”

Thật ra Lạc Đường không nói, Vi Như Hạ cũng muốn tự bắt xe trở về. Nhưng buổi chiều tháng sáu, cho dù là ở bờ biển cũng rất nóng bức khó chịu, đặc biệt lúc Lạc Đường vừa mở cửa liền thổi vào một trận gió nóng.

Vi Như Hạ xuống xe, lúc cô mở di động ra, cảm giác trên người đã nóng đến chảy cả một lớp mồ hôi. Cô nhìn chuyến xe gần nhất cũng phải mười lăm phút mới có thể đến đây.

Cô chịu không nổi nóng, giương mắt nhìn Lạc Đường, hỏi: “Tôi có thể ở chỗ này đợi lát nữa không? Phải mười lăm phút nữa xe mới đến.”

Tựa hồ đang đợi những lời này từ cô, sau khi Vi Như Hạ nói xong, Lạc Đường liếc mắt nhìn cô một cái, môi mỏng hơi nhấp, nhìn gương mặt người phụ nữ dần dần biến hồng mới xoay người mở của vào nhà, ngữ khí nhàn nhạt nói.

“Vào đi.”

———————————-

Tác giả có lời muốn nói: Đường Đường: Nhớ rõ, đây là nhà anh, biết ở đâu không?

Chương này bên trong có đường a, đầu tiên là gắp đồ ăn, sau là cố ý mang Hạ Hạ đến nhà anh. Nhiều năm như vậy, Đường Đường liền âm mưu thêm một chút, vẫn là ngọt ngầm. Không nghẹn khuất đi. Hơn nữa là sự tình sau tám năm, không có khả năng liền hấp tấp rải đường, muốn chậm rãi triển khai, bằng không cố gắng đều phí công.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện