CHƯƠNG 22
Hạ Mẫn nằm trên giường, ấn đường khẽ cau lại. Hàn Băng thì đang lúi húi dưới đuôi giường giúp hắn xoa bóp chân.
“Mẫn, ngươi đỡ hơn chưa?” Y ân cần hỏi.
Hắn gật đầu. “Khỏi rồi.”
Y ngẩng đầu lên nhìn hắn. “Mẫn, khổ cực ngươi.”
Chưa đợi hắn đáp lại, cánh cửa phòng đã bật mở. Hàn Lân không chú ý nhiều chạy nhanh đến trước giường hắn.
Hạ Mẫn chỉ kịp đưa tay kéo chăn lên che lấp cái bụng đã hơi nổi của mình.
Hàn Lân cười. “Mấy hôm rồi không gặp ngươi. Hạo Triệt, ngươi vẫn khoẻ chứ.”
Hàn Băng ngồi cuối giường cau mày nhìn cả hai.
“Ta vẫn khoẻ.” Hắn cười lấy lệ.
Hàn Lân nhanh chóng ngồi xuống bên giường, quay mặt vào Hạ Mẫn hỏi thăm cười đùa.
Hàn Băng nơi góc giường tức muốn xì khói. Tên Hàn Lân kia quả thật vẫn tiếp tục dụ dỗ Hạ Mẫn, lại còn không coi y ra cái gì. Từ lúc vào đến giờ, người kia vẫn chưa hỏi thăm y. ‘Dám không để ta vào mắt. Coi ta xử ngươi kiểu gì.’ Hàn Băng kéo cao ống tay áo, giơ chân, một cước đá bay tên kia xuống đất.
Hàn Lân vẫn chưa hiểu gì lắm. Ngồi dưới đất ngơ ngác. Lúc bấy giờ hắn mới biết ở đuôi giường có người. Lại còn là tình địch của hắn nữa.
Hàn Băng lao lại ôm Hạ Mẫn rồi liếc mắt Hàn Lân. “Ngươi dám khinh thường ta.”
Hàn Lân từ sau lần chết hụt chẳng sợ gì cả, phủi đuôi áo, đứng dậy đối diện cùng Hàn Băng. “Ta không có khinh thường.”
“Vậy sao ngươi dám không nhìn thấy ta đang ngồi chứ.”
“Ai bảo ngươi úp mặt vào tường, còn có… Đâu phải ngươi đang ngồi.”
“Ta rõ ràng đang ngồi.”
“Ngươi không có.”
“Có.”
“Không có.”
“Có.”
“Không.”
…
Hai ngươi họ cứ vậy, cãi qua cãi lại một hồi. Tròn một tháng rồi, hai người cứ cùng gặp nhau trong phủ xứ giả thì kiểu gì cũng một đợt tranh cãi, chim bay cái lặn, sấm sớp đánh uỳnh uỳnh.
“Câm mồm hết cho ta.” Hạ Mẫn bịt tai lại thét lớn.
“Ngươi bình tĩnh, bình tĩnh…” Hàn Băng lập tức dừng cãi cọ, quay sang ôm lấy Hạ Mẫn.
Hàn Lân đứng cạnh giường cũng không dám nói gì hết.
“Ngươi…. Các ngươi… Ra ngoài hết.”
Hàn Lân nhìn Hạ Mẫn một hồi. “Vậy Hạo Triệt, ngươi nghỉ ngơi cho tốt.”
Hắn khẽ gật đầu. Lúc này người kia mới lặng lẽ lùi ra khỏi phòng. Hàn Băng bên cạnh cười vui vẻ, đem đầu rúc vào ngực hắn.
Hắn đẩy y ra. “Cả ngươi cũng ra ngoài luôn.”
“Ta… Ta không…”
“Không vời có cái gì? Ra ngoài.” Hạ Mẫn co chân đạp thẳng người kia xuống đất, nằm xuống quay mặt vào trong.
Biết Hạ Mẫn bực nên y cũng không dám nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi bên bàn, lấy bình rót một chén trà.
Bỗng ngoài cửa sổ truyền đến tiếng đập cánh. Y liền lại gần xem thử. Một con chim bồ câu nho nhỏ đang đậu trên bệ cửa, chân mang theo một lá thư. Hắn rút thư ra rồi lại thả chim bay về trời.
Ngồi trước bàn trà, Hàn Băng xoay qua xoay lại mẩu giấy. Không có chữ “khẩn” cũng không có chữ “quốc” hoặc bất kì kí hiệu nào bên ngoài. Soi qua trước nến, y mơ hồ nhìn thấy cụm từ “Ta nhớ ngươi”. Y liếc người trên giường một lát, dù đã hạ quyết tâm nhưng vẫn không nén nổi tò mò. Hết nâng lên rồi hạ xuống, cuối cùng y giở lá thư ra đọc.
Y đọc càng lâu mắt càng mở to, liên tục thở phì phì tức giận. Bỗng phía sau truyền đến một lực đạo, y buông giấy ôm đầu thầm cảm thán. Hạ Mẫn đi lại, nhặt mẩu thư lên đọc.
Hàn Băng nhìn hắn ai oán. “Mẫn, quy ra có bao nhiêu người thích ngươi?”
Hạ Mẫn liếc hắn. “Tính ngươi không?”
Y khẽ gật đầu.
Hạ Mẫn đọc qua lá thư bình thản đáp. “Một.”
Y nhìn hắn lại nhìn lá thư. “Ngươi… Rõ ràng ít cũng phải ba người.”
Hắn không nói gì, tay cầm lá thư hơ trên lửa, chỉ một lát sau, chín chữ trên thư lập tức đổi màu đỏ. “Mau trở về, ta sẽ lập ngươi làm hậu.”
Đây là kí hiệu riêng từ nhỏ của hai người bọn họ.
Hàn Băng thấy vậy càng tức. “A Phi, Hạ Mẫn là hoàng hậu của ta.”
“Ta là hậu của ngươi khi nào?”
“Sẽ làm…”
“Ta chưa có đồng ý…” Hạ Mẫn vẩy vẩy mấy cái, mấy chữ kia lập tức trở về màu đen.
Hàn Băng thấy thú vị, cầm lên cũng thử hơ trên lửa. Nhưng hắn hơ kiểu gì mấy chữ kia cũng không lên màu.
Hạ Mẫn nhìn hành động trẻ con của hắn không khỏi buồn cười, liền đi nằm lại trên giường.
Hơ kiểu gì cũng không lên, Hàn Băng tức giận đập đập lá thư. “Đến cả ngươi cũng khi dễ ta.”
“Lần sau không được tự ý đọc thư của ta nghe chưa?” Giọng hắn lạnh băng.
Hàn Băng nhớ đến phát u trên đầu, tay đưa lên xoa xoa. “Biết.”
không một âm thanh nào vang lên nữa. Hạ Mẫn đã ngủ rồi. Lại nhìn lá thư, y thở dài. ‘Mẫn, ta tuyệt đối không để ngươi đi đâu.’
—–
Nắng chiều cuối đông nhàn nhạt chiếu qua khung cửa sổ vào trong. Hạ Mẫn nằm trên giường, Triệu thái y bên cạnh giường giúp y kiểm tra qua.
“Hài tử hoàn toàn khoẻ mạnh. Ngươi hoàn toàn có thể yên tâm.” Thái y khom ngươi thu dọn dụng cụ, thỉnh thoảng lại