Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát Đâu

149: Tỉnh Táo Lại


trước sau


Lệ Anh Vũ thành thật lắc đầu: “Chưa từng.”
Khóe môi Dạ Vũ Đình khẽ nhếch lên, nở nụ cười lạnh lùng: “Những người ngang bướng, cậu cứu cô ấy, nói không chừng cô ấy sẽ quay lại tát cậu một cái.

Muốn thu phục cô ấy thì phải dồn vào chỗ chết, đến khi cô ấy không còn sự bướng bỉnh nữa, nhìn thấy cậu là sợ.

Thói quen sợ sệt sẽ sinh ra sự ỷ lại và thuần phục theo bản năng.”
Anh ta liếc nhìn Lệ Anh Vũ, đắc ý nói: “Vận may của tôi lúc nào cũng rất tốt.

Lúc đang lo không biết nên ra tay như thế nào, cô ấy lại tự cho tôi cơ hội đến cửa.

Anh Vũ, nhớ kỹ, bây giờ còn chưa đủ thê thảm đâu!”
Trong lòng Lệ Anh Vũ rùng mình, tự cảm thấy mình may mắn.
May mà bọn họ không phải kẻ thù!
Dạ Vũ Đình thật đáng sợ!
Cũng quá tàn nhẫn!
Nếu như mình gặp cảnh ngộ này, nhất định sẽ không phải là đối thủ của anh ta!
Dạ Vũ Đình uống một hớp cạn ly rượu, hờ hững dặn dò: “Đi đi, làm cô ấy thảm hại hơn nữa!”
“… Được.”
Lệ Anh Vũ đứng lên, quay người đi ra ngoài.
….
Công ty trách nhiệm hữu hạn mỹ phẩm Nghiên Mị.
Cuối cùng cũng tan sở.
Khương Thu Mộc cùng Tống Hân Nghiên chịu đựng cả ngày ở công ty.


Vừa đến giờ tan sở, cô ấy lập tức lôi Tống Hân Nghiên khỏi bàn làm việc: “Tan sở rồi, đi mau, đi ăn cơm thôi.”
“Bây giờ còn sớm, tớ muốn sửa lại kế hoạch mới trong tay.

Dư luận bên ngoài đang áp đảo, đáp trả thế nào cũng vô ích.

Chỉ có thể dùng độ hot của sản phẩm mới để nói chuyện thôi.”
“Lại gì nữa đây!”
Khương Thu Mộc bất mãn nói: “Cho dù cậu có liều mạng đi nữa cũng không thể biến thời gian bảy ngày thành bảy mươi ngày.

Thời gian eo hẹp, nếu cậu giày vò sức khỏe của mình đến suy sụp vào lúc này thì Nghiên Mị mới thật sự xong đời.

Có muốn tăng ca thì cũng phải ăn cơm trước đã!”
“Được rồi.” Tống Hân Nghiên thỏa hiệp: “Chờ một lát, tớ cho cậu thử cái này trước.”
Cô lấy ra một thỏi son không có bất kỳ logo hay bao bì gì: “Thoa thử xem, một mẫu son đỏ mà tớ mới sáng tạo ra.

Cậu thử đi.”
Khương Thu Mộc nhận rồi lấy gương trang điểm ra, bôi lên không chút do dự.
Son môi rất ẩm mịn, màu sắc trông vô cùng tươi đẹp, nhưng sau khi thoa lên cũng rất mềm mượt, rất tôn da.
Đôi mắt Khương Thu Mộc sáng lên: “Bộ sưu tập mới à? Đẹp quá thể đáng, yêu luôn rồi.”
Tống Hân Nghiên cười, trái tim cũng hạ xuống không ít: “Ừ, tớ muốn lên kế hoạch cho sản phẩm càng sớm càng tốt.

Lần này có thể chuyển mình hay không, đều phụ thuộc cả vào nó.

Tớ tin rằng thành ý của chúng ta có thể cứu được niềm tin của người tiêu dùng và những fan hâm mộ cũ.”

“Chắc chắn sẽ không có vấn đề gì! Đến đây nào, cậu cũng dùng thử xem.

Mấy hôm nay sắc mặt của cậu thật sự kém quá.”
Tống Hân Nghiên vui vẻ đồng ý.
Khương Thu Mộc cầm son môi thoa lên cho Tống Hân Nghiên.

Sau đó lại chấm lên hai má cô một cái rồi tán ra.
Cả người lập tức trông sáng sủa rạng rỡ hẳn lên.
Cô ấy hài lòng quan sát: “Quả nhiên là cực kỳ tốt, nhất định sẽ sốt xình xịch!”
Da của Khương Thu Mộc rất đẹp, nhưng khi đứng cùng với Tống Hân Nghiên thì lại hơi tối hơn.

Hai người dùng cùng một loại son, khí chất không giống nhau, hiệu quả tạo ra cũng rất khác biệt.
Rất đẹp, nhưng căn bản không mang lại cảm giác so sánh ai với ai.
Tống Hân Nghiên hài lòng nhìn mình trong gương: “Dùng má hồng theo cách này cho hiệu quả tốt thật.

Khi nào trở về tớ sẽ thêm chi tiết này vào kế hoạch quảng bá.

Các sắc thái khác nhau có thể làm hài lòng các cô gái thuộc mọi tông da.

Giờ thì tớ yên tâm rồi, lòng tin cũng tăng lên không ít.”
Khương Thu Mộc cười khì khì nói: “Bây giờ tớ đã tin một trăm phần trăm rồi! Cố lên!”
“Cố lên!”
Hai người động viên nhau rồi quyết định xuống lầu ăn cơm trước, sau đó lại về công ty tăng ca.

Vừa bước ra khỏi cửa chính công ty, hai người đã bị các phóng viên không biết nhảy từ đâu ra vây quanh.
Mấy ống kính tele ống dài ống ngắn suýt chút nữa đụng thẳng vào mặt hai người.
“Cô Tống, xin hỏi trong số nhiều người mà cô yêu, ai là người cô yêu nhất?”
“Tình yêu mới của cô là thái tử của Giang Thị sao?”
“Mấy tiếng trước cô đã đưa ra lời thề tình yêu.

Cô định vì bác sĩ Tưởng mà từ bỏ cả khu rừng sao?”

Các câu hỏi khó nghe theo mức độ tăng dần ập xuống.
Suy nghĩ của Tống Hân Nghiên đột nhiên trở nên trống rỗng, mặt cắt không còn một giọt máu.
Khương Thu Mộc giận đến xanh mặt: “Các người đủ rồi đấy! Còn dám tùy tiện bịa chuyện vớ vẩn nữa có tin tôi kiện các người không!”
Không ai để ý tới Khương Thu Mộc.
Các phóng viên vẫn tranh nhau chen lấn đặt câu hỏi bừa bãi: “Cô Tống, nghe nói Tống Thị bị liên lụy vì cô.

Cô có cảm thấy hổ thẹn vì hành vi của mình không?”
“Cô Tống…”
Sau khi cảm giác trống rỗng trong đầu qua đi, lý trí đã quay

trở lại.
Tống Hân Nghiên hít sâu một hơi, nhận lấy cái mic gần như sắp chạm vào mặt mình, lạnh giọng hỏi lại: “Các người nói tôi suy đồi đạo đức, là do tôi ngoại tình trong hôn nhân hay các người thật sự đã lấy được bằng chứng tôi một chân đạp mấy thuyền?”
Mấy giọng nói ồn ào xầm xì đột nhiên im bặt.
Tống Hân Nghiên lạnh lùng đảo mắt nhìn đám người: “Tôi đùa giỡn tình cảm của ai? Tôi phá hoại gia đình của ai? Các người tìm những người trong cuộc kia ra đối mặt trực tiếp với tôi đi!”
Những oan ức và tức giận dồn nén bao nhiêu ngày đồng thời dâng lên.
Tống Hân Nghiên mạnh mẽ nhìn chằm chằm vào một chiếc camera gần đó: “Các người nói tôi cặn bã, rốt cuộc là tôi cặn bã với ai? Người đàn ông duy nhất từng có quan hệ với tôi từ đầu đến cuối chỉ có một mình Tưởng Tử Hàn! Ban đầu, lúc tiếp cận anh ấy, tôi hoàn toàn coi anh ấy là cậu trẻ của người yêu cũ của mình, nhưng vậy thì sao? Quen nhau kiểu gì thì chẳng là quen? Các người đoán bậy đoán bạ thì là sự hiểu lầm tuyệt đẹp, còn nhầm lẫn của tôi chỉ có thể là có tâm kế khác? Đối với chuyện này, tôi không có gì để nói hết.

Nhưng những người phụ nữ khác tới gần anh ấy chẳng lẽ không có mục đích gì khác, rồi tới cuối cùng lại không thể bị phong độ, khí chất và con người của anh ấy hấp dẫn chắc?”
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.
Cơn giận của Tống Hân Nghiên tới quá nhanh, hơn nữa góc độ của cơn giận này không giống với dự tính của mọi người cho lắm.
Rõ ràng mọi người đang hỏi đến chuyện một chân đạp N thuyền, không ngờ cuối cùng lại biến thành chất vấn và bày tỏ.
Mất một lúc, mọi người mới kịp phản ứng lại.

Tống Hân Nghiên không cho người khác có cơ hội dẫn dắt chủ đề này.
Cô thả chậm ngữ điệu, nhìn vào ống kính rồi nghiêm túc nói: “Tưởng Tử Hàn, anh nghe cho kỹ đây.

Trong số những cô gái trên đời này, bây giờ chỉ có em hiểu anh nhất, si mê anh nhất, cũng là người biết rõ anh có đáng để em yêu hay không.

Anh tỉnh táo lại đi.

Cho dù không có chuyện lúc mới quen em lừa dối anh thì cũng sẽ có những cô gái khác lừa dối anh vì lý do này khác thôi.

Nhưng liệu bọn họ có thật lòng yêu anh như em, chấp nhận mọi tính xấu của anh hay không thì không chắc.

Cho dù anh có cảnh giác cao độ thì cũng chưa chắc có thể thấy rõ!”
Đám đông: “…”
Tống Hân Nghiên thừa lúc mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, nhét micro vào tay phóng viên vừa rồi, sau đó kéo Khương Thu Mộc muốn phá vòng vây.
Cô vừa di chuyển, các phóng viên xung quanh cũng đột nhiên lấy lại tinh thần.

Tiếng ồn ào, khiếp sợ và đủ loại câu hỏi mới thi nhau xuất hiện.
Bọn họ lại lần nữa bị vây chật như nêm cối.
Trong lòng Tống Hân Nghiên thầm giận, cô đang định nổi giận thì đã thấy một hàng quân đội áo xanh giống như lưỡi dao bổ thẳng vào đám người với khí thế sét đánh không kịp bưng tai, từ bên ngoài đi thẳng vào.
Các phóng viên bị giải tán.
Tống Dương Minh như một chàng hoàng tử từ trên trời rơi xuống, bước từng bước đến bên cạnh Tống Hân Nghiên và Khương Thu Mộc.
Khuôn mặt cứng rắn của người đàn ông đầy vẻ dịu dàng và thương xót: “Em ổn chứ?”
Tống Hân Nghiên mỉm cười lắc đầu.
Lúc đầu anh trai không đến, cô cũng có thể tự mình giải quyết, nhưng anh đến…
Cười xong rồi, hốc mắt của cô liền đỏ lên.
Vỏ bọc kiên cường đao thương bất nhập bị ba chữ này của anh xuyên thủng.
Những oan ức và tủi hờn cùng nhau ùa tới..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện