Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát Đâu

Chương 427


trước sau

CHƯƠNG 427

Tưởng Tử Hàn vẫn đang lạnh lùng nhìn anh ta.

Toàn thân Cố Vũ Tùng cứng ngắc, sau đó vội vàng gật đầu: “Em hiểu rồi, anh yên tâm, em nhất định sẽ làm theo.”

Rồi cuối cùng anh Hàn vẫn không đành lòng với Tống Hân Nghiên được mà.

Tưởng Tử Hàn yên lặng nhìn anh ta hai giây rồi đánh mắt về, đạp mạnh chân ga, xe nổ nhẹ một tiếng rồi lại phóng vụt ra ngoài một lần nữa.

Lúc Cỗ Vũ Tùng đi đến bên ngoài phòng bệnh của Khương Thu Mộc, Tống Hân Nghiên đang chuẩn bị rời đi.

Hai người gặp nhau ở cửa.

Cố Vũ Tùng đưa một chùm chìa khóa cho cô: “Anh Hàn đưa thứ này cho chị, là chìa khóa của Mịch Viên.”

Hai mắt Khương Thu Mộc tức khắc sáng ngời, kích động lên tiếng: “Anh ấy nghe hai đoạn ghi âm đó xong thì hồi tâm chuyển ý rồi đúng không? Tôi biết ngay mà, nhất định có hiệu quả.”

Cô nhìn Tống Hân Nghiên bằng vẻ mặt kích động: “Nhìn đi, tớ nói rồi mà, nhất định anh ấy có tình cảm với cậu, anh ấy không bỏ cậu được đâu.”

Hai mắt Tống Hân Nghiên sáng rực, khóe môi không nhịn được khẽ nhếch lên.

Cố Vũ Tùng vuốt mặt, mặc dù không đành lòng phá vỡ ảo tưởng của hai người, nhưng cuối cùng vẫn nhìn Tống Hân Nghiên rồi nói: “Không phải thế, anh Hàn đã rời khỏi Hải Thành rồi. Dù sao cũng từng là vợ chồng, anh ấy cũng không nhẫn tâm để chị trở thành người chỉ có hai bàn tay trắng. Anh Hàn để lại ngôi nhà cho chị, Tống Thị cũng thuộc về chị, nhưng tôi sẽ rút cổ phần ở Tống Thị về. Có điều với sự phát triển và tài lực hiện giờ của Tống Thị, không cần cổ phần của tôi thì vẫn có thể ổn định, chị không cần lo lắng đâu. Còn nữa, tôi không mang những thứ mà chị nhờ Chúc Minh Đức lấy

tới đây, dù sao ngôi nhà đó cũng đã là của chị, chị tự về thu dọn là được.”

Khóe môi vừa nhếch lên của Tống Hân Nghiên lập tức cứng đờ.

Cảm xúc đang bay cao như đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc, bỗng dưng bay vụt đến nơi cao nhất, sau đó rơi mạnh xuống mà không hề báo trước, vỡ nát tan tành.

Vẻ mặt kích động của Khương Thu Mộc cũng đông lại.

Hai người đồng thời sửng sốt, nhìn chằm chằm Cố Vũ Tùng không hề chớp mắt.

Cố Vũ Tùng bị ánh mắt của hai người ép tới mức khó thở, anh ta thở dài rồi nói: “Hiện giờ anh Hàn đang tức giận, đợi anh ấy hết giận rồi…”

“Chắc sẽ không đợi được đâu?” Tống Hân Nghiên miễn cưỡng mỉm cười.

Cố Vũ Tùng bị chặn họng.

Tống Hân Nghiên khẽ nói: “Làm phiền cậu cảm ơn anh ấy giúp tôi, chìa khóa này cũng không cần, tôi không cần bố thí.”

Cô xoay người, lại quay trở về phòng bệnh.

Cố Vũ Tùng nhíu mày, nói tiếp: “Đây không phải bố thí, anh Hàn luôn luôn hào phóng.”

Tống Hân Nghiên không hề nhúc nhích.

Cố Vũ Tùng phiền não thầm chửi thề trong lòng, anh ta khuyên: “Chị cũng đừng cứng rắn với anh Hàn, cậu chủ nhà họ Tưởng tài phiệt đệ nhất ở thủ đô, chị không thắng anh ấy được đâu. Nếu chọc giận anh ấy lần nữa sẽ không tốt cho chị lẫn người bên cạnh chị. Dù sao đã từng là vợ chồng, chị đáng nhận được những thứ này.”

Tống Hân Nghiên nghiêng đầu, ngơ ngác nhìn Cố Vũ Tùng: “Thế nên tôi mới nhờ cậu nói tiếng cảm ơn anh ấy thay tôi.”

 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện