Khương Từ nằm mơ thấy mình bị Lộc Hành Tuyết áp hôn ở trên giường, cảm giác thần hồn điên đảo này khiến cô tỉnh lại, cả người nóng bừng cả mặt.
Nhịp tim vẫn còn đập thình thịch, Khương Từ lấy chăn bông che mặt, lăn qua lộn lại, cách đó không xa truyền đến một giọng nói tràn đầy tươi cười vang lên:
"Tỉnh?"
"!"Khương Từ đứng hình tại chỗ.
Tấm thảm rất dày, không nghe thấy được tiếng bước chân, chỉ cảm thấy nệm bên người hãm xuống, Khương Từ biết là Lộc Hành Tuyết đang ngồi trên đó.
.........Vào tối hôm qua cô uống quá nhiều, chuyện phát sinh xảy ra sau khi say, đương nhiên là quên hết, nhưng Lộc Hành Tuyết còn đang ở trong phòng của cô, ít nhất cũng thể chứng minh là cô lại bị chăm sóc cả đêm.
Thời điểm Lộc Hành Tuyết chăm sóc cho cô, cô lại mơ thấy một giấc mơ như vậy... Khương Từ nằm bất động vẫn không nhúc nhích, cảm thấy rất xấu hổ.
Lộc Hành Tuyết mỉm cười nhìn chăn bông: "Em không thấy chán sao?"
Mười giây sau, hai ngón tay trắng nõn thon dài từ trong chăn bông vươn ra, giống như ốc sên nhỏ thò râu ra, chậm rãi lấy chăn bông xuống, làm lộ ra một đôi mắt xinh đẹp như thủy tinh.
"Em biết em lại uống quá nhiều." Khương Từ chuyển động tròng mắt, thẳng thừng hoá giải sự xấu hổ của mình:
"Hôm nay chị không đến công ty sao?"
Lộc Hành Tuyết bị vẻ đáng yêu của cô làm cho tươi cười không thôi: "Là ngày nghỉ."
Lịch trình làm việc của Khương Từ cũng tạm dừng từ hôm nay, cô khẽ "Ồ" một tiếng rồi mới nghĩ đến chuyện khác, bỗng nhiên phát hiện ngón áp út tay trái của mình có đeo một chiếc nhẫn.
"... Cái này!" Sự kinh hỉ thình lình xảy ra liền chiến thắng sự xấu hổ trong nháy mắt, Khương Từ ngồi dậy, quay cuồng bàn tay của mình, rồi lại nhìn chiếc nhẫn:
"Trợ lý Diêu nói, chị tự tay làm một chiếc nhẫn để tặng cho em."
Cô biết sự tồn tại của chiếc nhẫn này, nhưng chỉ sau khi uống say mới mở miệng đòi, cũng không biết đã giấu ở trong lòng bao lâu rồi. Lộc Hành Tuyết dựa vào trên giường, cười như không cười:
"Nhẫn đều đã cho em, có thể đổi một nụ hôn buổi sáng được không?"
Lộc Hành Tuyết đang mặc một bộ đồ ngủ với đường viền cổ áo hơi hở, khi làm động tác cúi người về phía trước, mái tóc đen buông xuống, che trước ngực lại ẩn hiện cảnh xuân bên trong.
Cảnh tượng trong mơ đột nhiên hiện lên trong đầu, ánh mắt Khương Từ chạy ra ngoài, đáp xuống trên bàn trang điểm.
Trên đó còn có thêm một số chai lọ không phải của cô, trong số đó có một nắp lọ tinh chất đã được mở, Khương Từ nhận ra rằng Lộc Hành Tuyết vừa rồi hẳn là đang ngồi chăm sóc da ở đó.
Lộc Hành Tuyết mang vật phẩm cá nhân chuyển đến phòng của cô, nàng xâm lấn địa bàn của cô, còn ngồi ở trên giường của cô đòi hôn.
"..." Khương Từ thân thủ nhanh nhẹn nhảy ra khỏi giường, nhanh như chớp chạy vào phòng tắm.
Lộc Hành Tuyết buồn cười nhìn theo bóng lưng của cô.
Kem đánh răng và bàn chải đánh răng của Lộc Hành Tuyết đang để trên bồn rửa mặt, Khương Từ vừa đi vào đã che đôi mắt lại, vài giây sau mới mở khe hở ngón tay ra, nghiêng đầu lặng lẽ nhìn mình trong gương.
Thay đổi quần áo ngủ sạch sẽ, cũng không ngửi thấy bất cứ mùi gì lạ, Lộc Hành Tuyết đã chăm sóc cô rất chu đáo.
Trên chiếc nhẫn miêu trảo giữa hai ngón tay, viên hồng ngọc rực rỡ lấp lánh, cho dù bị tay che mất nửa khuôn mặt, Khương Từ vẫn có thể nhìn thấy sắc mặt ửng đỏ của mình, khóe mắt và đuôi lông mày đều không thể kìm nén được.
..........
Lộc Hành Tuyết ngồi trước bàn trang điểm, thu dọn chỉnh tề những sản phẩm dưỡng da đã qua sử dụng, trong gương trang điểm cửa phòng tắm mở ra, Khương Từ đi ra. Cô không dừng lại tiếp tục đi đến trước mặt Lộc Hành Tuyết, khom lưng xuống hôn nàng.
"......" Lộc Hành Tuyết đón lấy nụ hôn của cô.
Hai đôi môi mềm mại dán vào nhau, Khương Từ không quá thuần thục hôn nàng hai lần:
"... Chào buổi sáng."
Lộc Hành Tuyết ngẩng mặt lên, mỉm cười nói với cô: " Rất ngọt ngào."
Mỗi một lỗ chân lông của Khương Từ đều kêu gào lên quá thẹn thùng, cô quay đầu bò lên giường, nhặt chăn bông lên che mặt.
Lộc Hành Tuyết ngựa quen đường cũ bò đến bên cạnh cô, thương lượng với cô:
"... Hiện tại tôi đều rảnh, em có muốn đi đâu chơi không?"
Khương Từ ở trong chăn bông lắc đầu.
Lộc Hành Tuyết vuốt tóc của Khương Từ: "Đã có kế hoạch rồi, có phải hay không?"
Khương Từ bảo vệ tóc của mình, quay mặt lại yên lặng nhìn Lộc Hành Tuyết, lông mi mảnh mai rủ xuống, vành tai đỏ bừng.
Một giây, hai giây... Lộc Hành Tuyết nghiêng người về phía trước, Khương Từ nhắm hai mắt lại.
Nụ hôn thân mật ngọt ngào, giống như cảnh tượng trong giấc mơ ngọt ngào đến mê người. Lộc Hành Tuyết cọ chóp mũi, nụ hôn tiếp theo dừng ở trên vành tai của Khương Từ.
Lộc Hành Tuyết hôn thật sự rất nhẹ, nhưng Khương Từ lại rung động nắm lấy tấm ga trải giường.
"Có một nốt ruồi nhỏ ở đây." Lộc Hành Tuyết cố ý thở ra ở bên tai cô.
Nàng chính là đang phóng hoả, ngọn lửa từ bên tai bắt đầu lan tràn, tim Khương Từ đập loạn xạ:
"... Chỉ có mỗi một cái đó."
Lộc Hành Tuyết: "Phải không?...... Kiểm tra một chút."
Không biết bây giờ là mấy giờ, không ai quan tâm đến thời gian trôi qua.
Khương Từ dung túng cho Lộc Hành Tuyết say mê kiểm tra, lúc đầu còn có thể kiềm chế, không để phát ra âm thanh kỳ quái nào, nhưng sau đó hoàn toàn mất kiểm soát.
"A Từ." Lộc Hành Tuyết hôn lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi của cô.
Mất một lúc lâu, Khương Từ mới phản ứng lại là Lộc Hành Tuyết đang gọi cô.
"...... Ân...ân." Khương Từ đang rơi vào ý loạn tình mê, mơ hồ không thể nói thành lời, nhưng vẫn nỗ lực đáp lại.
Lộc Hành Tuyết: "Rất ngoan."
Editor: Hai đứa đang thịt nhau đấy mọi người, do "Tấn Giang thanh thuỷ bản" nên chỉ có nhiêu đó. ^^
..........
Mặt trời lặn xuống, sắc trời vẫn chưa bị bóng tối bao trùm, tiếng nước chảy tí tách trong phòng tắm dần dần ngừng lại, cánh cửa được kéo ra, Khương Từ cầm khăn tắm quấn lấy thân thể ướt đẫm của mình.
Nước ấm làm làn da của cô biến thành một màu hồng phấn xinh đẹp, Khương Từ nghiêng cổ lại, trên đó hiện lên đầy những dấu hôn nông và sâu khác nhau, như muốn nhắc nhở cô nhớ lại, cô cùng với Lộc Hành Tuyết đã phóng túng trải qua một ngày như thế nào.
Ngượng ngùng khi xem, cô vội vàng mặc quần áo vào, trong phòng, Lộc Hành Tuyết đã đổi ga trải giường, khi thấy cô bước ra, nàng nói:
"Điện thoại của em đổ chuông."
Khương Từ đã một ngày không động vào điện thoại: "Nó nằm ở đâu?"
Lộc Hành Tuyết: "Tôi lấy nó ra từ dưới gầm giường rồi đặt lên tủ đầu giường đằng kia."
Khương Từ bước tới để kiểm tra, "Là Hoắc Trăn Trăn" cô nói với Lộc Hành Tuyết.
Vừa lúc đó, Hoắc Trăn Trăn gọi điện thoại đến, Khương Từ kết nối:
"Trăn Trăn, tìm mình sao?"
Hoắc Trăn Trăn nghe thấy giọng nói của Khương Từ có chút khàn khàn, trong lòng cảm thấy xót xa:
"Bé con đang ở đâu? Đừng ở một mình, chúng ta đi ăn lẩu đi, tỷ tỷ thương cưng."
"... Mình đang ở nhà, ăn lẩu sao?" Khương Từ nói rồi nhìn qua Lộc Hành Tuyết.
Hoắc Trăn Trăn: "Gần đây hẳn là cậu ăn cũng không có mùi vị gì. Đến đây để mình khai vị cho cậu. Cậu cứ héo mòn như vậy, cả ngày mình đều rất lo lắng cho cậu."
Khương Từ che điện thoại lại, đi đến bên cạnh Lộc Hành Tuyết, nhỏ giọng hỏi nàng:
"Trăn Trăn mời đi ăn lẩu, chị có muốn đi