"Con đi đâu thế? Muộn rồi?" Cố Bách Điền thấy con gái vội vã định ra khỏi nhà, ông hơi đứng dậy muốn ngăn lại.
"Con ra ngoài một lát.
Mọi người cứ ngồi nói chuyện đi ạ." Cố Tiểu Khả cười gượng gạo, thật tâm cô đang rất mông lung.
Từ thành phố về đây đường rất xa xôi, cô cũng chưa từng nói với Trình Vương về việc mẹ cô gọi, trước giờ cũng chưa từng nói ra nơi này.
Bằng cách nào anh ấy lại có thể đứng trước cửa nhà ngay bây giờ!
"Nhớ mặc áo ấm." Mẹ Cố Tiểu Khả tuy hơi khó hiểu nhưng cũng không quên nhắc nhở cô.
Bên ngoài làn tuyết mỏng vẫn đang rơi, rất lạnh.
Cố Tiểu Khả đang vội vàng nên không kịp trả lời mẹ cô, cứ thế đi giày chạy ra cửa, áo ấm cô cũng không lấy để mặc.
Cửa vừa mở ra, ánh sáng bên ngoài chiếu nên nền tuyết trắng, trên đó có bóng người cao lớn quen thuộc cùng khuôn mặt hết sức khó coi.
Trên vai anh đã có một lớp tuyết, cũng có thể coi như anh đứng đây được một lúc lâu rồi mà cô không hề hay biết.
"Anh...!Anh sao lại đến đây chứ?" Cố Tiểu Khả lắp ba lắp bắp không biết nên bắt đầu từ đâu.
Cô chầm chậm đi về hướng anh, khi nói chiếc răng nhanh vẫn lộ ra, khuôn mặt vì lạnh có chút tê cứng.
Trình Vương nhìn cô hồi lâu, con ngươi đen tối cũng hóa dịu dàng.
Trời lạnh như này, nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt ăn mặc phong phanh quả là không nỡ.
Anh dang hai tay ra như chờ đợi.
Cố Tiểu Khả sụt sùi, cô mếu máo chạy đến ôm anh thật nhanh, tham lam hít lấy mùi hương trên cơ thể anh.
Vừa thơm vừa ấm áp, cô muốn hòa chung hơi thở với anh ngay lập tức.
"Bảo bối, ôm anh hơi chặt." Trình Vương thở dài đưa tay lên xoa mái tóc mềm của Cố Tiểu Khả.
Cô từ từ buông anh ra, ngước mắt lên nhìn anh.
"Không vui sao?" Anh ôn nhu hôn lên mí mắt cô.
"Vui." Cô gật đầu, xong vẫn không quên vấn đề chính.
"Anh tìm được nơi này, ai nói cho anh biết?"
Trình Vương giảo hoạt thắt lấy vòng eo nhỏ bé của cô, thì thầm vào tai cô.
"Là em để lộ quá nhiều sơ hở."
"Ư..." Cố Tiểu Khả đỏ mặt.
"Vậy đừng nói là..." Đừng nói là Trình Vương biết chuyện cô về đây xem mắt! Anh điều tra cô?
"Anh về đây để xem tiểu tử nào dám tranh giành em với anh." Trình Vương cười.
Bất chợt từ phía sau Cố Tiểu Khả là tiếng mở cửa cạch một cái.
Chưa kịp phản ứng cô đã nghe thấy tiếng nói.
"Là tôi đây." Chương Hạo Hiên khép cửa lại, một tay đút túi quần, đôi mắt âm u nhìn về phía trước.
Trình Vương nhìn người đàn ông đó bằng ánh mắt khinh thường.
Tên tiểu tử này không những dẻo mồm dẻo miệng mà còn rất có khí thế.
"H...Hạo Hiên, anh ra đây làm gì?" Cố Tiểu Khả giật mình đứng nghiêm người, cô muốn giơ vuốt lên nhưng trước mặt Trình Vương lại không dám.
Cô chưa hề chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp mặt ba người này.
Trình Vương sẽ bị