Khẽ thở dài, Hàn Mặc Ngôn nắm lấy tay Lục Nhiễm: "Em đã là vợ của anh rồi".
Trong tiếng pháo nổ giòn giã, một mùa xuân nữa lại về.
Nhà họ Lục ít người nên hết một cái Tết Lục Nhiễm cũng chẳng vất vả gì.
Theo lệ thường, thời gian này mẹ cô đang chuẩn bị đi nam bán cầu tránh rét. Nhưng năm nay mẹ lại dồn hết tâm trí lo việc hôn nhân của Lục Nhiễm. Chắc tại ngày xưa đám cưới mẹ do một tay bà ngoại lo liệu, nên hôn lễ lần này cứ như là mẹ tự tổ chức cho mình, từ champagne, bánh cưới đến khách sạn, mọi thứ đều hoàn hảo đến từng chi tiết. Mẹ còn có phương án dự phòng trên khinh khí cầu và du thuyền, nhưng vì không thích hợp nên đề nghị nhanh chóng bị bác bỏ.
Thời gian còn lại, hình như chỉ có Hàn Mặc Ngôn.
Nhà họ Hàn còn vắng vẻ hơn, chỉ có Hàn Sâm và Hàn Mặc Ngôn. Hàn Sâm còn bận hơn cả Hàn Mặc Ngôn. Thực tế là, Lục Nhiễm chưa từng thấy Hàn Mặc Ngôn ăn Tết bao giờ, cuộc sống của anh luôn bận rộn một cách khó hiểu, chỉ có làm việc và làm việc mà thôi.
Có điều từ sau hôm đó, Lục Nhiễm cảm thấy thật khó khăn khi đối diện với Hàn Mặc Ngôn. Cô tin người đàn ông này, tin rằng tất cả những gì anh nói đều là sự thật. Anh không nói dối, kể cả trên bàn đàm phán cũng chỉ căn cứ vào những con số cụ thể. Nhưng... giữa họ luôn bị ngăn cách bởi một người.
Khẽ đặt cốc café trước mặt Hàn Mặc Ngôn, anh ngẩng đầu lên, bắt gặp khuôn mặt mệt mỏi của Lục Nhiễm.
Đón lấy cốc café, khẽ nhấp một ngụm, anh do dự hỏi: "Hôm qua em không ngủ được à ?".
"Không ạ". Lục Nhiễm cười trả lời.
"Nếu mệt, em không cần đến đây cùng anh đâu".
Nghỉ Tết, trong công ty còn mỗi anh bảo vệ. Hàn Sâm chỉ tới ăn cùng bữa cơm tất niên rồi không thấy xuất hiện nữa. Đối với Hàn Mặc Ngôn, ngày nghỉ chẳng hề có ý nghĩa gì. Ngày nào không muốn làm việc, ngày đó sẽ là ngày nghỉ. Có điều, sau cú sốc sáu năm về trước, anh chỉ biết lấy công việc làm tê liệt cuộc sống của mình, bây giờ thói quen ấy đã ăn sâu bén rễ, không thể thay đổi.
Bởi vì nếu không làm việc thì anh không biết mình sẽ làm gì.
Anh cũng không biết mình có còn yêu Trang Tĩnh nữa hay không, anh không thể bình tĩnh đối diện Trang Tĩnh chỉ vì nhìn thấy người phụ nữ ấy, anh lại nhớ đến quá khứ ngu ngốc của mình.
Tình yêu phải sâu nặng thế nào mới có thể triền miên đau khổ hết ngày này qua ngày khác.
Ít nhất anh đã không làm được.
Anh không thể coi Trang Tĩnh như một cố nhân bình thường, nhưng cũng không thể coi cô là người thân yêu nhất.
Lục Nhiễm cầm cốc café của mình, đứng dựa vào khung cửa, cười nhẹ: "Không sao đâu, đằng nào thì em cũng rảnh rỗi, có việc gì cần em làm không?".
Cô cố mỉm cười ra vẻ không sao.
Giây phút ấy, Hàn Mặc Ngôn bỗng nhớ lại lần đầu tiên gặp Lục Nhiễm, cô nói: "Tôi là Lục Nhiễm, trợ lý mới đến, mong anh chỉ giáo", mặc dù đã cố tỏ ra rất chân thành, nhưng không khó để nhận ra cô có chút bất cần.
Thực ra lúc đó, anh đã cố tình làm khó Lục Nhiễm.
Gia đình đầy đủ, cuộc sống thuận lợi, học lực tương đối, cũng chưa từng gặp phải bất cứ trắc trở nào trong cuộc sống nên cô gái ấy không hề sợ sệt mà tràn đầy tự tin đến mức không cần để ý tới xung quanh.
Mấy năm nay, không chỉ mình anh thay đổi.
Hình như còn có một người nữa cũng đang cùng anh thay đổi, chỉ là để thích ứng với anh.
Đẩy tập tài liệu cho Lục Nhiễm, Hàn Mặc Ngôn lại cúi xuống nhấp một ngụm café, hơi nóng bốc lên từ cốc café bám vào mặt kính, che mờ mọi vật, cũng che đi ánh mắt u ám của anh.
"Cô ghét tôi lắm à?".
Lục Nhiễm trả lời rất nhanh: "Đúng thế".
Trang Tĩnh bật cười, hơi cúi đầu xuống: "Chắc cô cảm thấy tôi là người thứ ba, nhưng biết đâu được đấy, thực ra đối với tôi cô mới chính là kẻ thứ ba?".
"Chị muốn nói đến chuyện này sao?". Lục Nhiễm cười nhạt: "Đối với chị mà nói? Chị thử ra phố tìm bất cứ người nào mà hỏi, thì sẽ biết ngay ai mới là người thứ ba. Chị bỏ đi sáu năm tròi, còn dám nói người khác là người thứ ba? Nếu chị ngồi đây chỉ để truyền bá logic kẻ cướp của mình, thì... chị không cần phải nói nữa đâu".
Bị Lục Nhiễm chặn ngang như vậy, Trang Tĩnh nhất thời không biết nói gì.
Người phục vụ mang nước ra. Dòng nước suối mát gan mát ruột khiến Trang Tĩnh bình tĩnh lại.
Xét cả về tình về lý Trang Tĩnh đều không thắng nổi Lục Nhiễm, nhưng... tình cảm vốn là thứ không thể mang ra đo đếm, cô chỉ có một ưu thế, một ưu thế chí mạng, đó chính là Hàn Mặc Ngôn.
Giở vẻ bình tĩnh, Trang Tĩnh vẫn cười nhã nhặn: "Nhưng mà, cô Lục, anh ấy có yêu cô không? Cô đã biết thế nào là yêu và được yêu chưa?".
Lại thế rồi.
Tại sao với bất cứ ai, lần nào cô ta cũng lặp đi lặp lại điệp khúc này?
Lục Nhiễm cảm thấy vô lý đến mức nực cười: "Yêu nhau thì có gì là ghê gớm? Có yêu nhau lắm thì cũng là chuyện của sáu năm về trước, không phải hiện tại. Cho dù trước đây chị đã từng ở bên cạnh Hàn Mặc Ngôn, nhưng bây giờ không phải, sau này cũng không phải, đó mới là điều quan trọng".
Nói xong, cô quay sang nhìn Trang Tĩnh đang nắm chặt chiếc cốc thủy tinh trong tay, định đứng dậy đi, nhưng bị Trang Tĩnh nắm cổ tay kéo lại.
xClick to View
Đang định hất ra, lại nghe thấy giọng của Trang Tĩnh.
"Cô Lục, đừng tức giận thế. Cô có muốn nghe kể chuyện trước kia của anh ấy".
Hàn Mặc Ngôn trước đây, Hàn Mặc Ngôn của sáu năm về trước, sẽ như thế nào...
Lục Nhiễm dừng bước, ngồi xuống: "Chị muốn nói gì thì nói nhanh lên".
"Lúc đó Hàn Mặc Ngôn vẫn chưa trưởng thành, cũng không hung hăng sừng sộ và lạnh lùng như bây giờ. Tuy nhìn bề ngoài rất khó gần, nhưng tính tình thực ra khá ôn hòa và dễ chịu, có những lúc lại đáng tin cậy đến bất ngờ". Ánh mắt Trang Tĩnh thoáng dịu dàng: "Còn nhớ có lần giữa đêm tôi bị viêm dạ dày cấp tính, lúc đó đã quá muộn không gọi được xe, Hàn Mặc Ngôn đã cõng tôi chạy đến bệnh viện, vì quá vội vàng, anh ấy còn bị trẹo chân, nhưng anh ấy thà chịu đau chứ không để tôi chịu khổ...".
Cố nén cảm xức, nhưng Lục Nhiễm cũng không cảm thấy đau khổ khó chịu như tưởng tượng, có thể vì cô đã từng nghĩ đến những việc như thế này, nên nghe lại cũng chẳng cảm thấy gì.
Đúng thế, họ đã từng yêu nhau. Nhưng mà, lúc đó cô vẫn chưa xuất hiện, đó là sự thật không thể thay đổi.
Đã là tình yêu, nên có kẻ đến trước người đến sau. Dù có thế nào, cũng phải biết chấp nhận. Thậm chí cô đã từng rất tàn nhẫn nghĩ rằng, lúc đó càng yêu thì Hàn Mặc Ngôn càng không thể chấp nhận sự phản bội.
Cô ngồi đó, nghe Trang Tĩnh nói về những câu chuyện đã qua của họ.
Trong đầu Lục Nhiềm dần dần hiện ra một Hàn Mặc Ngôn khác, vẫn có chút trầm mặc, ít cười, làm việc cẩn thận, chắc chắn, tuy rằng thỉnh thoảng có đôi chút tính khí trẻ con, luôn kiên định nhưng thỉnh thoảng cũng có thể thay đổi vì người mình yêu, cũng biết ảo não khi làm sai một việc, cũng biết khôn vặt, nhưng khi nghiêm túc thì cũng rất đáng sợ... điều quan trọng nhất là không cô đơn, lãnh đạm như bây giờ, lãnh đạm với mọi người, lãnh đạm với bản thân mình.
Trang Tĩnh uống một ngụm nước mát, nói vẻ áy náy: "Xin lỗi đã làm mất thời gian của cô".
Ngẩng lên, thấy Lục Nhiễm không phẫn nộ, đau khổ, thất thần như cô ta tưởng tượng, chỉ cười lịch sự. "Không có gì, cảm ơn chị đã kể cho tôi nghe. Có điều, chị định cả đời này đắm chìm trong những ký ức này sao?".
Trang Tĩnh giật mình.
Nụ cười của Lục Nhiễm có đôi chút tàn khốc: "Sống mãi trong ký ức thì thật là đáng thương, bởi vì không còn ai đợi chị trên đất cũ. Tôi không biết chị làm thế nào mà có thể sống yên lòng sáu năm ở nước ngoài, nhưng tôi rất thành thật mà cho chị biết rằng, Hàn Mặc Ngôn không còn là anh ngốc của sáu năm về trước để chị tùy ý thao túng. Chị có thể tự lừa mình lừa người rằng Hàn Mặc Ngôn vẫn là vật sở hữu trong lòng bàn tay của chị, điều đó là tùy chị, nhưng, chị hãy giữ lại suy nghĩ đó cho riêng mình. Chị Trang Tĩnh, chị cũng không còn trẻ, đừng tiếp tục hao tổn sức lực nữa, nhân lúc còn chưa đến tuổi da mồi tóc bạc hãy nhanh chóng kiếm cho mình một chỗ tử tế mà lấy làm chồng, đây mới là nhiệm vụ cấp bách hiện thời. Còn tự cho mình là phải, chiếm đoạt chồng chưa cưới của người khác thì không phải một việc nên làm, hơn nữa, tôi dám chắc rằng chị sẽ không thành công đâu".
Sắc mặt của Trang Tĩnh càng lúc càng nhợt nhạt, thậm chí còn có vẻ đáng sợ. Lục Nhiễm không để ý đến cô ta, dứt khoát đứng dậy.
Cô không phải vai nữ chính bi kịch trong phim truyền hình, nếu phải làm thế mới có được vai nam chính, thì cô thà là vai thứ ác độc còn hơn.
Đang định quay đi, cô nghe Trang Tĩnh nói: "'Nếu cô đã muốn đánh cuộc thì chúng ta hãy đánh cuộc xem, chưa đến cuối cùng thì chưa biết ai thắng ai thua". Giọng nói cũng trở nên cực kỳ lạnh lùng.
Lục Nhiễm quay lại, cưòi khẩy: "Cuối cùng cô cũng không vờ vịt nữa rồi".
Lục Nhiễm không tin người phụ nữ một thân một mình phấn đấu nơi đất khách quê người vinh quy trở về, mà vẫn có thể ngây thơ như một con thỏ trắng, vì như thế thì không thể tồn tại ở môi trường khắc nghiệt xứ ngưòi.
Nhưng cũng chẳng liên quan gì đến cô, có tâm kế hay không, Trang Tĩnh đã lựa chọn buông tay thì không còn tư cách để tiếp tục cạnh tranh.
Lục Nhiễm đợi mấy ngày, luôn ở bên cạnh Hàn Mặc Ngôn, nhưng vẫn chưa thấy Trang Tĩnh xuất hiện.
Phòng tranh của Đỗ Hàn khai trương vào một ngày đầu năm, Lục Nhiễm đến cùng Hàn Mặc Ngôn. Tuy Hàn Mặc Ngôn và Đỗ Hàn xem mặt không thành công, nhưng buôn bán không thành vẫn còn tình nghĩa, huống hồ, có vẻ như Đỗ Hàn sắp trở thành con dâu nhà cô đến nơi.
Ngày khai trương, phòng tranh mời đến mấy họa sĩ khá có tiếng tăm và hai cô minh tinh xinh đẹp, có cả phóng viên của đài truyền hình địa phương đến phỏng vấn, và một số lượng khách khứa nên khá náo nhiệt.
Nhưng vì cái rét cắt da cắt thịt của tháng Giêng nên khách khứa cũng không thể ở bên ngoài quá lâu, phòng tranh nhanh chóng chính thức đi vào hoạt động.
Lục Nhiễm sợ Đỗ Hàn không đủ thanh thế nên mua đến hai lẵng hoa đặt ở cửa, đến nơi mới thấy một hàng lẵng hoa dài kín cả con phố, cô hỏi nhỏ Đỗ Hàn: "Chị kiếm đâu ra nhiều người thế?", rồi kín đáo liếc nhìn hai cô minh tinh, "Lại còn mời được cả ngôi sao nữa".
Đỗ Hàn cười tự mãn, nháy mắt với Lục Nhiễm: "Thấy tôi lợi hại không? Còn không nghĩ xem Đỗ Hàn này là ai chứ!".
Lục Nhiễm nhún vai tỏ vẻ bất lực.
Vẫy tay chào Lục Nhiễm, Đỗ Hàn cười lớn: "Được rồi, tôi đi tiếp khách đây, cô và Hàn Mặc Ngôn cứ ngắm tranh đi, ngắm được bức nào thì mang đi, coi như tôi tặng".
Thế là, Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn, hai kẻ không có chút tế bào nghệ thuật nào trong người, đi một vòng quanh phòng tranh, từ bức đầu tiên đến bức cuối cùng.
Cả hai đều không có hứng thú về mặt này. Tính ra, hồi cấp ba không biết đầu óc hâm hấp thế nào Lục Nhiễm còn tham gia vào vị trí tay trống của một ban nhạc, nhưng sau đó bỏ bẵng đi, rồi bị Hàn Mặc Ngôn thay đổi dần dần thành ra hứng thú bây giờ của cô cũng chỉ có mỗi công việc và công việc mà thôi.
Thực ra cũng không có gì không tốt, vì kiếm tiền vốn