Nam nhân nghe xong thì cười ranh mãnh, không rõ phật ý hay đồng thuận với hành động kia của Tình Nhu.
Hắn vuốt gọn mấy sợi tóc mai của nữ nhân vào mang tai, đáp:
- Sao em lại tự tiện đồng ý ngay? Tôi đã nói là không muốn em đi xem mắt hay gặp mặt bất kỳ nam nhân nào khác mà.
Nữ nhân cấu tay vào vạt áo len, đảo mắt nhìn đi nơi khác như né tránh sự truy xét của đối phương.
Cô mập mờ:
- Thì...!Mẹ bảo là hẹn ăn tối, bác Mạc Tâm cũng thân thiết với gia đình mình nên...em nghĩ từ chối sẽ không hay ấy...!Vả lại mẹ cũng đâu có bảo là có ý định mai mối gì cho em với ai khác
Nam nhân cười nhẹ, gật gù xuôi theo ý vật nhỏ, thật ra hắn đang dành sự quan tâm cho chuyện khác hơn.
Cảnh Nhâm xoa nắn hai cầu vai của Tình Nhu, dần dà xuống bắp tay rồi nhanh nhẹn luồn vào trong 3 lớp áo của nữ nhân, mạnh mẽ trấn ngự trên đôi gò bồng mềm mại
Tình Nhu nhăn mặt lại, co bả vải lại như cố tránh đi sự động chạm của hắn, ì èo:
- Tay anh...lạnh quá
Nam nhân xoa bóp cật lực, an nhàn nói:
- Vậy mới cần Tiểu Nhu ủ ấm giúp tôi
Hắn đưa lưỡi mình ra liếm láp nhẹ dưới cổ rồi dần dà chiếm đoạt lấy đôi môi run rẩy của Tình Nhu, chiếc lưỡi non mềm của nữ nhân chỉ biết rụt rè trốn tránh khỏi sự tấn công mạnh mẽ của nam nhân nhưng sau cùng vẫn thất bại.
Bàn tay Tình Nhu run run chạm lên lồng ngực hắn, hơi chế ngự lại vì nam nhân dùng sức ẩn cô sắp nghiêng ngửa ra phía sau rồi
Mân mê chán chê, Nhâm Cảnh Thâm đưa tay xuống động chạm tư m*t, hắn ấn mạnh vào nộn th*t sau lớp quần, từ đêm đầu tiên hôm ấy tới nay, Nhâm Cảnh Thâm chưa xâm nhập lại vào hu**t nhỏ một lần nào.
Sở dĩ vì Tình Nhu là lần đầu lại bị hắn cưỡng ép mạnh bạo thành ra đau nhức mất mấy ngày, hơi hướng khép kín mình lại so với việc thoải mái với nam nhân như trước đây nên Cảnh Nhâm đành chịu khó cho cô thời gian bình tâm trở lại
Tình Nhu run run hai bên đùi non, bàn tay nhỏ đưa xuống nắm lấy cánh tay hắn, mơ hồ:
- Anh...!Đừng ấn um..um..
Nam nhân biết vật nhỏ của hắn luôn vậy, lúc nào cũng xấu hổ mà không đối mặt được với những khoái cảm này.
Hắn không kiêng dè mà đặt cô ngồi ngược lại, áp lưng nữ nhân vào lồng ngực mình, vắt hai chân Tiểu Nhu gác lên bàn, thuận theo đó mà đã cởi ngay chiếc quần nỉ bông rất nhanh, vứt xuống sàn
Thời tiết lạnh theo khiến làn da Tiểu Nhu nơi nào cũng dễ ửng đỏ, bàn chân đi tất cũng quắn quéo các đầu ngón vì không khí lạnh đang bao trùm đôi chân trắng nõn không được che chắn gì của Tình Nhu.
Cô sợ hãi muốn chạy đi nhưng vòng tay Cảnh Nhâm siết chặt dưới eo vụng, tư thế ngồi cũng khiến coi bị động mà phải xuôi theo hắn
Bàn tay nam nhân xoa bóp nhẹ vào bên đùi non trái, sau cùng chạm vào tư m*t sau lớp quần chíp.
Nơi