Linh Linh bưng một chậu nước ấm để lên bàn rồi nhìn Huỳnh Bạch Nam ấp úng nói:
-Để em xem vết thương cho anh!
Cô chầm chậm tiến lại gần nhẹ nhàng ngồi bên mép giường.
Hành động và lời nói của cô như đang sợ sệt điều gì đó.
Đôi mắt long lanh đang ánh lên vẻ sầu sầu nhìn vào bụng anh.
Máu đã chảy ra và thấm nhiều thành vũng trên chiếc áo sơ mi trắng.
Linh Linh ngồi nhìn một lúc rồi đưa bàn tay nhỏ của mình sờ nhẹ lên vết thương, cô thấy rất xót khi anh bị thương.
Cô rất muốn khóc nhưng dường như đang cố nhẫn nại không cho nước mắt trào ra.
Cô nắm từng cái cúc áo rồi cởi ra từ từ.
Hàng cúc áo được mở tung lộ ra thân hình săn chắc của anh.
Cô bặm môi lại, trên gò má đang hiện dần lên những vệt ửng hồng nhè nhẹ.
Có thể là cô đang rất ngượng khi mở cúc áo của con trai.
Cô gái nhỏ vội quay mặt đi, hai tay khẽ run run vắt chiếc khăn mặt.
Cô ngoảnh đầu lại, khẽ khàng cúi mặt lau đi vệt máu trên người Huỳnh Bạch Nam.
Cô thấm chiếc khăn rất cẩn thận và nhẹ nhàng như sợ làm anh sẽ đau.
Lau sạch qua một lần Linh Linh nhúng chiếc khăn vào chậu nước ấm vò nhẹ.
Chậu nước từ màu trắng trong đã nhanh chóng đổi thành màu đỏ ngầu.
Cô nhìn mà hai mắt nặng xuống, nhỏ ra một giọt lệ long lanh xuống chậu nước máu.
Huỳnh Bạch Nam như nhìn thấu suy nghĩ của cô, anh cất giọng ôn nhu hỏi:
-Em đang khóc?
-Không có! \~ Cô vội lấy tay lau đi giọt nước nhỏ trên gò má
Anh kéo tay cô lại ôm vào lòng, xoa nhẹ tấm lưng gầy, nhỏ giọng:
-Còn sợ sao?
-Không phải! \~ Cô vẫn lắc đầu
Cô né mặt, bàn tay sờ nhẹ lên người Huỳnh Bạch Nam hối lỗi hỏi:
-Nam, có phải em luôn gây rắc rối cho anh không?
-Em đoán xem! \~ Anh cười
-Vì em mà anh ra nông nỗi này!
-Nếu vậy em tính sẽ đền bù cho anh cái gì đây?
Huỳnh Bạch Nam ghé sát vào tai cười gian nói.
Cô đỏ mặt đẩy nhẹ mặt anh ra.
-Anh nói nghiêm túc đi!
-A...đau!!
Huỳnh Bạch Nam nhíu mày, hai tay ôm bụng đau đớn kêu lên.
Linh Linh cuống cuồng sờ lên người anh lo lắng hỏi:
-Anh đau sao? Ở đâu?
-Đau quá!!
Anh vẫn ôm bụng, nét mặt trắng bệch ra.
Linh Linh mải vội băng bó vết thương lại cho anh.
Huỳnh Bạch Nam nhìn cô mà anh muốn bật cười nhưng đang cố nhịn.
Cô thì vẫn ngây thơ tin đó là thật!
-Anh còn đau không? \~ Cô chọc chọc hai ngón tay trỏ vào nhau ngập ngừng hỏi
-Còn!
Huỳnh Bạch Nam gật đầu, Linh Linh ngồi hẳn lên giường nhìn kỹ phần thân và bụng của anh.
Cô chụm người lại hỏi:
-Còn đau lắm không?
-Nếu hôn anh một cái biết đâu sẽ không đau nữa!
Huỳnh Bạch Nam nâng cằm cô lên cười gian.
Cô đẩy ra, nhăn mặt lại:
-Làm gì có chuyện ấy! Anh thật ấu trĩ!
-Chưa thử thì sao em biết được! \~ Anh vẫn nhìn cô cười
-Em...em không tin đâu! \~ Hai má cô đỏ ửng lên rồi quay ngoắt đầu đi
Huỳnh Bạch Nam kéo Linh Linh ngã xuống người mình, cô vội vã chống tay dậy nói:
-Anh làm gì thế?
-Sao nào? Anh sẽ đau nếu em cứ giãy giụa như vậy.
-Vậy em phải làm sao?
Cô ngừng vùng vẫy, e thẹ hỏi.
Huỳnh Bạch Nam cười gian, chỉ tay vào miệng:
-Hôn đi! Ở đây này!
Cô cúi mặt xuống nhìn anh nuốt nước bọt.
Thật sự phải hôn mới được sao? Linh Linh vịn tay xuống ga giường, cúi gần mặt lại rồi đưa đôi môi hồng của mình chạm nhẹ môi Huỳnh Bạch Nam.
-Hết đau rồi này! \~ Anh nhìn cô cười
-Tại sao? Tại sao lúc nào anh cũng như vậy? \~
Linh Linh đẩy anh ra, cô lấy tay che nửa mặt lại tủi thân.
Nước mắt cô đang trào ra.
Cô đang khóc sao? Huỳnh Bạch Nam nhíu đôi lông mày, chạm tay vào vai cô sửng sốt hỏi:
-Sao em khóc? Anh sai rồi! Anh sẽ không bắt em làm vậy nữa.
Anh quỳ chân xuống giường, chấp hai tay lại hối lỗi.
Cô vội lau nước mắt, dụi mắt vào vai anh nấc nấc:
-Không phải! Anh có biết anh cứ như vậy em đau lòng lắm không?
Huỳnh Bạch Nam lặng người, hai tay để giữa không trung.
Anh cúi đầu, gác cằm vào cô dỗ dành:
-Ra là vậy! Em đừng khóc nữa!
-Em thấy mình thật vô dụng.
Lúc nào cũng gây rắc rối cho anh!
Linh Linh cúi gằm mặt cắn môi.
Không muốn khóc nhưng sao nước mắt cứ dàn dụa.
Huỳnh Bạch Nam nâng nhẹ cằm cô lên, sờ tay lên má lau nước mắt cho cô.
Anh cúi đầu chạm nhẹ vào trán cô an ủi:
-Không phải lỗi của em! Anh làm vậy để bảo vệ bà xã mà!
Linh Linh gật gật đầu rồi quay người lấy cuộn băng y tế trên bàn cuốn vào vết thương cho anh cẩn thận.
Cử chỉ đều rất nhẹ nhàng, cẩn thận từng chút một.
Huỳnh Bạch Nam cúi mặt xuống nhìn cô chăm chú.
Chiếc áo màu hồng phấn cô đang mặc trên người có độ co giãn rất tốt.
Nó tôn lên những đường cong mỹ miều của Linh Linh.
Khuôn mặt cô lúc nào cũng rạng ngời hết sức đáng yêu, giọng nói ngọt như mật.
Người bình thường cũng khó mà kiểm soát khi nhìn cô.
Trước giờ cũng đã có quá nhiều người dòm ngó đến cô rồi! Nếu anh nhất thời sơ suất thì có thể mất cô bất cứ lúc nào.
Cô ngẩng mặt khó chịu nhìn anh hỏi:
-Sao anh nhìn mãi thế?
-Ngắm em không được sao?
Huỳnh Bạch Nam chống tay nhìn chằm chằm về phía Linh Linh.
Cô cũng chớp chớp mắt nhìn thân thể anh chút rồi đưa đôi tay nhỏ nhắn đang run run ra cài cúc áo lại.
Anh nhanh chộp lấy tay cô ý không cho cô cài lại.
Linh Linh giằng tay ra, cố bấm cái cúc lại nhưng Huỳnh Bạch Nam giữ chặt tay cô khiến cô cử động được.
-Anh làm gì vậy? \~ Cô nhăn nhó hỏi
-Làm chuyện ông xã làm với bà xã \~ Huỳnh Bạch Nam cười
-Không...không được! Đây là bệnh viện! Anh không được làm bừa
Linh Linh đỏ bừng mặt lắc đầu lia lịa.
Cô đưa hai tay ra trước xua xua từ chối.
Huỳnh Bạch Nam nhìn hành động của cô thì bịp miệng phì cười.
Bỗng nhiên anh đột ngột kéo cô xuống giường.
Linh Linh chưa mở miệng nói thì đã bị anh cướp lấy đôi môi anh đào xinh xắn mà hôn rồi! Động tác nhanh nhẹn và linh hoạt, bàn tay Huỳnh Bạch Nam đã luồn lách vào trong áo x0a nắn một trái đào tiên.
Linh Linh nhắm chặt hai mắt, hai tay đấm đấm vào lưng anh hối hả nói ấp úng:
-Không...không được! Dừng...!dừng...
Anh không để ý lời nói của cô nữa, táo bạo đưa lưỡi vào khoang miệng cô khuấy đảo điên cuồng như lấy hết chất ngọt của đôi môi.
Linh Linh không chống chế được hành động của Huỳnh Bạch Nam vì chưa bao giờ cô thấy anh mãnh liệt như hôm nay
-Khó...khó thở...
Nghe thấy anh liền rời đôi môi căng mọng nhưng vẫn chưa tha cho cô.
Huỳnh Bạch Nam luyến tiếc li3m li3m mép và cằm cô.
Tay vẫn sờ nắn trái đào kia chưa buông.
Cái tay kia cũng không yên vị.
Nó mò xuống, kéo lớp váy ngắn lên, nắn lấy cặp mông đ ẫy đà.
Linh Linh vẫn cố sức vùng vẫy, cô nhổm đầu dậy dơ chân đá cho Huỳnh Bạch Nam một cái làm anh bất ngờ đứng lên.
Cô nhân cơ hội nhón nhén bò đi
-Tình huống lúc nãy nguy hiểm quá! May mà mình nhanh trí \~ Cô cười thầm trong suy nghĩ
Huỳnh Bạch Nam nét mặt tím tái, nhíu lông mày, tóm chân cô lại.
Mặt anh đen không khác gì cái đít nồi.
Giọng trầm xuống hỏi:
-Em chạy đi đâu?
-Buông...buông em ra! \~ Cô giãy chân, môi mấp máy
-Không thì sao? \~ Huỳnh Bạch Nam li3m mép cười gian
-Không em sẽ la lên đó! \~ Cô nhắm mắt, lấy hết can đảm để nói
-Em dám la sao? \~
Anh lườm cô, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Cô nắm chặt lấy ga