Đường Thy lúc này khóc rất thương tâm trong lòng của Vỹ Kỳ. Cậu nói:
- Đừng khóc nữa! Nếu anh hai nói vậy, thì chắc chắn anh ấy sẽ quay về và trả thù cho mẹ!
Cậu dỗ dành cô ân cần, lúc bấy giờ cậu mới hiểu được nỗi khổ của cô, mới biết được trên thế giới này lại có một người cha vô liêm sỉ như vậy!
Và tối hôm đó,
Cốc cốc cốc
- Mời cậu Trịnh và cô Đường xuống ăn tối!
Cô đang ngồi đó, nghe thấy tiếng gõ, liền nói to:
- Bọn cháu xuống liền ạ!!!
Sau đó, cả hai cô cậu đều bước xuống lầu. Cả căn nhà tối tăm, chả ai bật đèn. Vỹ Kỳ thấy chẳng có gì lạ.
- Ba mẹ đi rồi à? Nhanh nhỉ?
Cậu nói xong, ngồi xuống bàn ăn được thắp một chút ánh sáng đủ cho cậu nhìn thấy. Liền cả ngôi nhà bật sáng lên, trước mặt cậu là hai ông bà đang ngồi kế bên nhau. Bà Trịnh nói:
- Con trai của mẹ, bất ngờ lắm hả?
Nếu nói không thì không đúng cho lắm, vì trên khuôn mặt của đã thể hiện rõ. Mắt tròn miệng chữ O. Cậu nói:
- Bố mẹ làm lành khi nào vậy?
Ông Trịnh cười cười, rồi xoa đầu con trai nói:
- Do Tiểu Thy thuyết phục đấy!
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Cậu nghe vậy liền quay