Em Là Cả Nhân Gian Của Anh

Progesterone (8)


trước sau

Anh cong môi nhếch cười: "Hảo Hảo, có phải em lại muốn giở trò gì với tôi không?"

"Không… không có."

Tuy có rất nhiều người gọi cô là "Hảo Hảo" nhưng không biết vì sao, khi nghe thấy hai từ này phát ra từ miệng anh, dù rằng giọng nói của anh trầm thấp du dương, êm tai như tiếng trời, cô lại chỉ thấy lạnh cóng cả người. Cô nhìn anh, lắc đầu nói: "Thật sự không có."

Lương Thần nhìn vào mắt cô hồi lâu, nói: "Cũng đúng, em và Thẩm Lương Niên đã bên nhau mười năm, nói chia tay ngay quả thật hơi khó. Vậy em nói xem, mấy ngày thì được?"

"Một tháng…"

Mới nói đến chữ thứ hai, mặt anh đã sa sầm hẳn, cô đành cắn môi sửa miệng: "… Nửa tháng…"

"Hảo Hảo, em thật biết đùa, nửa tháng ư… Em nghĩ tôi đợi được sao? Đừng thấy tôi nhượng bộ mà em được voi đòi tiên. Cứ theo như tôi đã nói, một ngày thôi!"

"Anh Lương Thần… Anh đã nói sẽ cho em thời gian mà, anh đồng ý với em đi… Anh Lương Thần…"

Sợ anh đổi ý, dưới tình thế cấp bách, cô sốt ruột làm nũng với anh, vui vẻ gọi anh như thể đang gọi "anh Lương Niên" vậy.

Cô không chắc liệu có phải người đàn ông nào cũng thích chiêu này hay không nhưng bây giờ cô đã rơi vào bước đường cùng, đành phải liều một phen.

Thực tế chứng minh, chiêu "liều ăn nhiều" này của Cảnh Hảo Hảo quả thật rất thành công. Lương Thần vô cùng hưởng thụ ba chữ "anh Lương Thần" vừa dịu dàng vừa ngoan ngoãn của cô. Mặc dù biết rõ, cô gọi
như vậy chỉ vì muốn anh nhượng bộ nhưng anh vẫn cảm thấy khoan khoái hơn rất nhiều. Tâm trạng anh có vẻ tốt hẳn lên, nhìn cô nói: "Tôi cho em bốn ngày. Trước tối hôm sinh nhật, em phải giải quyết xong xuôi mọi chuyện với Thẩm Lương Niên. Đây là giới hạn lớn nhất của tôi, tôi không thích dùng chung bạn gái với người đàn ông khác."

Cô biết anh thư thả cho mình ba ngày đã là nhượng bộ rất lớn rồi, nếu cô còn cương quyết tranh cãi, e rằng anh lại trở mặt. Cô dè dặt nói: "Vậy tôi có thể về nhà trước không? Đến tối hôm sinh nhật tôi sẽ gọi điện cho anh, được không?"

Dừng lại giây lát, cô lại bổ sung thêm: "Anh Lương Thần…"

Sao anh lại không nhận ra cô có ý định gì cơ chứ, chẳng qua là cô không muốn ở cùng anh đêm nay, sợ anh muốn cô mà thôi. Nhưng nói thật, mấy hôm trước đúng là lần đầu tiên của anh, cảm giác thật sự rất khó quên. Lúc này, đêm khuya yên tĩnh, cô lại đứng trước mặt anh, hương thơm sạch sẽ nhẹ nhàng trên người cô cứ xộc vào mũi khiến cả người anh ngứa ngáy. Dù vậy, anh cũng không phải loại đàn ông suy nghĩ bằng thân dưới, sớm muộn gì cô gái này cũng sẽ thuộc về anh, thế nên, anh ra chiều dễ dãi khẽ gật đầu tựa như bậc vua chúa ban ơn cho thần dân: "Được!"

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện