Em Thả Thính Anh Đi

Chương 15


trước sau

Edit: Qing Yun

Lăn lộn một buổi sáng, cuối cùng Đinh Cửu Cửu và Hàn Thời cũng đến thôn bằng xe cứu viện.

Vừa xuống xe, cô liền nhìn thấy Lư Bình Hạo và các sinh viên khác "xếp hàng hoan nghênh."

"Cửu Cửu! Bạn không sao chứ??"

Kiều Loạn chạy lên đầu tiên, giữ chặt tay Đinh Cửu Cửu xoay vài vòng, sau khi xác định cô không sao cả mới nhẹ nhàng thở ra.

"Làm mình sợ muốn chết... Rốt cuộc là bạn xui xẻo thế nào mới có thể gặp ngay lúc núi bị sạt lở vậy?"

Đinh Cửu Cửu dở khóc dở cười đứng yên cho Kiều Loan nhìn, "Mình không sao hết, ngoài việc chạy mệt ra thì đều ổn ả."

Lúc này Lư Bình Hạo cũng chạy đến bên hai người, thấy Đinh Cửu Cửu không việc gì, ấn đường luôn nhăn chặt mới dãn ra---

"Thật không bị thương?"

"Vâng, không bị thương. Khiến thầy Lư lo lắng, trở về em nhất định tự giác viết bản tường trình."

"......"

Lư Bình Hạo vui vẻ liếc nhìn cô.

--

Xảy ra sự cố lớn như vậy, anh làm thầy giáo hướng dẫn cũng sứt đầu mẻ trán, dù sinh viên không xảy ra việc gì thì báo cáo tường tình cũng không thể thiếu; khó được sinh viên lại không sợ hãi, còn có thể nghĩ đến chuyện này.

Lư Bình Hạo lại nhăn mi, nhìn về phía sau Đinh Cửu Cửu, "Sinh viên đi cùng em đâu, cậu ấy thế nào?"

Trên thực tế, không cần Đinh Cửu Cửu trả lời thì anh cũng đã thấy được---

Sau khi Đinh Cửu Cửu xuống xe, Tống Soái đang đứng chờ cùng mọi người cũng bước nhanh tới. Tống Soái ngó đầu nhìn người trong xe, biểu cảm lo lắng trên mặt rốt cuộc thả lỏng, anh duỗi tay đặt trên mui xe, thở dài.

"Tiểu Hàn tổng, ngài vừa "xuất cung" một chuyến, thật đúng là việc lớn việc nhỏ chồng chất, thiếu chút nữa tôi cho rằng mình phải tự sát trước mặt em gái Như Vũ để tạ tội."

"..."

Chân dài duỗi ra ngoài cửa xe, thân ảnh thon dài khom lưng bước ra.

Ánh mắt Hàn Thời đảo qua cô gái nào đó, ngay sau đó lại dừng trên người Tống Soái, anh cười nhạo, âm điệu chây lười.

"Tự mình kết thúc cuộc đời cũng tốt, đỡ phải tai họa con gái nhà người ta."

Tống Soái bị anh làm nghẹn, mặt đều đỏ lên, "Không phải chứ Tiểu Hàn tổng, chúng ta phải nói đạo lý, trình độ tai họa con gái nhà người ta của tôi có thể sánh với cậu sao?"

"...Tôi?" Anh cười như có như không, ý vị không rõ, "Tôi không có trình độ gì cả. Tôi muốn lấy thân báo đáp mà có người chê tôi lấy oán trả ơn kìa."

Tống Soái: "....Hả????"

Phía trước cách đó không xa, Đinh Cửu Cửu đang đưa lưng về phía này bỗng nhiên cứng đờ người, sau đó liền duỗi tay kéo Kiều Loan còn đang nói cái gì, "Ba lô của mình đang ở chỗ bạn đúng không? Dẫn mình đến đó lấy đồ đi."

Vừa dứt lời, bóng dáng cô đã biến mất khỏi tầm mắt.

...Chạy trốn thật nhanh.

Con người Hàn Thời xẹt qua cảm xúc tối tăm.

"Tiểu Hàn tổng lại nhìn đi đâu vậy? Sao vừa xuống xe đã thất thần... Cậu đừng nói là cậu bị đá đập vào đầu, bây giờ đầu bị nội thương đấy nhá???"

"..." Hàn Thời thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Tống Soái, hiếm khi không so đo với anh ta, "Việc lần này không bị lộ ra chứ?"

"Cậu đã dặn trước sao tôi dám truyền ra ngoài?" Tống Soái nói: "Kể cả em gái Như Vũ vẫn luôn quấn lấy tôi hỏi chuyện tôi cũng chưa nói cái gì, bằng không hiện tại sao có thể chỉ mình tôi ở đây chờ cậu?"

Có được đáp án, Hàn Thời tùy ý "ừ" một tiếng.

Tống Soái gãi gãi đầu, "Nhưng tôi không rõ, cậu gặp chuyện núi lở này không cố tình tuyên dương khen thưởng đã không tồi, làm gì mà phải gạt người? Phàm là ai có thể truyền đến tai ông già nhà cậu thì khẳng định họ không để cậu ở lại đây nữa."

Nói đến kích động, Tống Soái cảm khái:

"Hàn gia chỉ có người con trai độc nhất là cậu, nếu cậu bị trầy da một chút cũng đủ liên lụy làm tôi bị lột một lớp da rồi! Này cũng quá---"

Nói đến một nửa, Tống Soái đột nhiên nhận ra.

....Anh vừa kích động liền quên, chuyện này không thể nói với Hàn Thời.

Tống Soái cảm thấy da gà sau lưng nổi cả lên, im lặng cẩn thận nhìn Hàn Thời.

Nhưng ngoài ý muốn chính là, trên gương mặt anh tuấn kia không có chút nào là tức giận cả.

--

Nói cách khác, tâm tình Tiểu Hàn tổng hôm nay thế mà tốt lạ thường??

Đều gặp phải núi lở còn tâm tình tốt lạ thường, đừng nói là đầu óc bị thương thật...

Mà Hàn Thời lại như không nghe thấy câu nói cuối cùng của Tống Soái, chỉ hơi cong môi.

"Cho nên càng không thể để bọn họ biết."

"....Hả?" Tống Soái chột dạ chuyển tầm mắt, vui đùa nói: "Cậu đừng có nói với tôi là cậu đã trải qua lễ rửa tội của đất đá, nung đúc thể xác và tình cảm tinh thần, quyết định ở lại phụng hiến núi non nhé."

Hàn Thời gật đầu không tỏ ý kiến.

"Cái lý do này nghe không tồi. Nếu lúc sau bại lộ thì cậu cứ giải thích như vậy."

Nói xong, anh cắm một tay vào túi quần, tay khác xoa cổ, khôi phục lại giọng điệu lười nhác quen thuộc---

"Hai ngày nay gần như không chợp mắt, đừng cho người đến quấy rầy tôi. Bằng không.... Lúc tôi ném người xuống khe suối sẽ không quan tâm bố mẹ họ làm gì đâu."

"....Được, Hàn gia ngài nghỉ ngơi đi."

Nửa vui đùa nửa chế nhạo, Tống Soái thật sự không nói gì nữa.

Thấy người đã đi xa, Tống Soái mới quay người đập nhẹ vào miệng mình oán trách, "Cái miệng này, nói cái gì mà con trai độc nhất, tìm chết sao..."

"..."

Bên kia, Đinh Cửu Cửu lôi kéo Kiều Loan chạy như chạy nạn, chạy xa một đoạn cô mới nhận ra.

"Chúng ta không phải ở trong nhà dân à? Đây là..."

Trước mắt là một dãy nhà tứ hợp viện, lúc này Đinh Cửu Cửu và Kiều Loan đang đứng giữa đại viện. Tuy không được trang hoàng như thành phố nhưng

kiến trúc tính tế thế này cũng khó có được.

Mà đặc biệt là ý nghĩa sang quý.

Như là nghe hiểu ý Đinh Cửu Cửu, Kiều Loan cười nói: "Chi phí của chúng ta khẳng định không kham nổi cái này--- bạn đừng nhìn tòa nhà này có vẻ bình thường, đây xem như khách sạn năm sao của nơi này đấy, giá cả có thể hù chết người."

"Nơi này là khách sạn?" Đinh Cửu Cửu ngạc nhiên hỏi. Ngay sau đó cô mới nắm được trọng điểm, "Thuê cả? Ai thuê?"

Kiều Loan: "Ngoài mấy thiếu gia tiểu như kia thì còn có thể là ai? Bạn không nhìn thấy biểu cảm của mấy người đó lúc mới vào thôn đâu, giống như đang nhìn cái gì, mình nghĩ nếu lùi lại bảy tám năm có lẽ họ sẽ trực tiếp khóc nháo đòi về."

"Cho nên họ bèn thuê lại nơi này?"

"Không phải họ thuê, bên trong có một người dẫn đầu tên 'Tống Soái', là anh ta bỏ tiền--- Chính là người khá đẹp trai nhưng đáng tiếc có hơi thấp kia."

Đinh Cửu Cửu: ........."

Nhờ phúc người nào đó, không cần Kiều Loan nhắc nhở thì cô cũng biết đó là ai.

"Thầy Lư cũng đồng ý à?"

"Thầy Lư đương nhiên đồng ý!"

Kiều Loan nói có hơi to, vội vàng nói nhỏ lại---

"Bạn không biết đấy thôi, có một bộ phận người dân trong thôn căn bản là không muốn nhận chúng ta vào nhà, cũng có thể hiểu được, phiền toái lại nhiều việc... Hơn nữa các sinh viên đều từ thành phố tới, dù không kiều quý như các thiếu gia tiểu thư kia thì cũng không phải làm vất vả bao giờ. Trai đẹp kia chịu bỏ tiền, vừa lúc giải quyết cho thầy Lư một phiền toái lớn, đương nhiên thầy sẽ đồng ý."

Đinh Cửu Cửu gật đầu, không nói gì nữa.

Kiều Loan hưng phấn kéo cô: "Bạn, Viên Họa và mình ở cùng một phòng, đi, mình dẫn bạn đi xem--- tuy rằng không bằng khách sạn trong thành phố nhưng tuyệt đối tốt hơn tưởng tượng của mình 100 lần!"

Đinh Cửu Cửu cười với Kiều Loan, "Bạn tưởng tượng thế nào?"

Kiểu Loan dừng chân, ưỡn ngực, hít một hơi sâu----

"Tháng tám cuối thu gió gào rít, cuốn mất ba lớp tranh nhà ta.."

Đinh Cửu Cửu buồn cười: "Bạn có thể dừng được rồi đấy."

*

Nghỉ ngơi giữa trưa, ước chừng hai rưỡi chiều, Đinh Cửu Cửu bị Kiều Loan đánh thức.

"Thầy Lư kêu bọn mình xuống dưới lầu tập hợp, chuẩn bị sắp xếp "khu vực tác chiến."

"Cái gì... 'Khu vực tác chiến"?" Ngủ đến đầu óc phát ngốc, cô bò khỏi ổ chăn, mắt hạnh vừa mở, đầy vẻ vô tội mê mang.

Thấy dáng vẻ ngốc nghếch của cô, Kiều Loan cười lăn lộn.

Mà Viên Họa ngồi cạnh cũng không nhịn được cười: "Hôm qua thầy nói rồi, mỗi người phụ trách mấy gia đình, ngoài đốc thúc học tập thì còn muốn đúng giờ đi đến nhà dân trong thôn để giúp đỡ nữa."

"..."

Lúc này Đinh Cửu Cửu mới chậm rãi thoát khỏi trạng thái nửa mộng nửa tỉnh.

Kiểu Loan vất vả dừng cười, chế nhạo Đinh Cửu Cửu: "Mình vừa ra hành lang nhìn, thành viên trong tổ bạn đều ra rồi, chỉ có mình tổ trường bạn là khoan thai đến muộn."

Viên Họa cũng cười, ôn nhu nói: "Chắc là ngày hôm qua và hôm nay Cửu Cửu quá mệt mỏi, Kiều Loan, bạn cũng đừng trêu ghẹo bạn ấy...Nếu không phải thầy Lưu nghiêm lệnh bắt chụp ảnh tập thể gửi cho thầy xem thì mình cũng không gọi bạn dậy đâu."

"...Thầy Lư không ở đây?"

Đã đi vào toilet chuẩn bị rửa mặt, nghe được câu này thì Đinh Cửu Cửu sửng sốt hỏi.

"Ừ, sáng hôm nay thầy đã vào trấn rồi, thế nào, bạn muốn tìm thầy à?"

Đinh Cửu Cửu mở vòi nước, vốc một vốc nước, chần chờ nói: "Không biết hôm nay thầy đã sắp xếp tổ 4 xong chưa."

"Tổ 4, cái gì tổ 4---"

Kiều Loan khựng lại, ngay sau đó mới nhớ ra, "....Hỏng rồi, hôm qua lo lắng cho bạn với trai đẹp mà thầy Lư quên luôn chuyện này.... Với tính cách của trợ giáo thì không thể quản nổi mấy người này rồi."

Viên Họa cũng nhíu mày, đồng thời nói: "Kiều Loan, cậu đừng kêu thầy Tần như vậy, rất không tốt." Lại chuyển đề tài, "Chỉ là việc này thật khiến người đau đầu."

"..."

Ba tổ trưởng cùng ưu tư, vừa tới dưới lầu liền gặp cảnh ngoài ý muốn.

--

Đừng nói, "tổ 4" được đãi ngộ đặc biệt này thật đúng là không tệ.

Cứ việc một đám người đều biểu lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn, nhưng cuối cùng vẫn xếp thành một hàng trước tổ 3, nhìn qua không thiếu một ai.

Ánh mắt Đinh Cửu Cửu dừng lại.

Hai giây sau, cô lại nhìn "Tổ 4" lần nữa, sau đó khẽ thở dài, ép xúc động xuống đáy mắt.

Kiều Loan đứng cạnh Viên Họa cũng phát hiện.

Kiều Loan: "A... Sao mình đếm tới đếm lui vẫn không thấy anh chàng đẹp trai kia?"

Viên Họa gật đầu: "Thật sự chưa tới."

Đứng đầu hàng, Tần Minh Vũ còn rối rắm hơn bọn họ.

Soát lại danh sách lần nữa, anh ta rối rắm hỏi người đứng đầu "Tổ 4" - Tống Soái.

"Tổ các cậu, chính là sinh viên Hàn Thời vẫn chưa xuống sao?"

Tống Soái cười tủm tỉm: "Báo cáo thầy giáo, cậu ấy còn đang ngủ. Có lẽ sẽ không tới đâu."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện