Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1: Cách tường có nam thần (1)


trước sau

"Tìnhyêuđẹp nhất chính là quãng đời còn lại có thể vì em mà tự hào" -- Diệp Phi Dạ

-

"Hai năm sau, gặp lại Cố Dư Sinh, tôi vừa định hỏi anh, lúc đầu ước hẹn vì sao không tới? Anh nhìn tôi, mở miệng trước với người bên cạnh, giọng nói khách sáo lại bình tĩnh, cô lài ai? Ba chữ đơn giản, khiến cho tôi suýt đỏ vành mắt, thì ra, tôi vẫn chờ anh nhưng anh sớm đã không còn nhớ rõ tôi."

Thời điểm Tần Chỉ Ái viết xuống nhật kíngàyhôm đó, cho là cả đời này mình và Cố Dư Sinh đều đã không còn bất cứ quan hệ gì nữa, ai biết hai năm trôi qua, cô vậy mà vào ở trong gia đình anh.

-

Ngàythứ năm Tần Chỉ Ái vào ở nhà Cố Dư Sinh mới đụng phải Cố Dư Sinh hàng thật giá thật.

Đó là một đêm khuya, Tần Chỉ Ái đang chìm vào giấc ngủ, mơ mơ màng màng cảm giác được có người nằm bên cạnh, toàn thân cô bõng chốc run run, trong nháy mắt từ trong mơ tỉnh lại.

Người nằm xuống bên cạnh là một người đàn ông.

Bên trong phòng có đèn ngủ, u ám mờ nhạt, mặc dù cô thấy không rõ khuôn mặt của người đàn ông, nhưng chỉ liếc mắt vẫn nhận ra được anh là Cố Dư Sinh.

Hai năm không thấy, bỗng nhiên gặp lại, Tần Chỉ Ái có chút khẩn trương, cũng có chút ngẩn ngơ, cô giả vờ trấn định ổn định thân mình một chút, giọng điệu bình tĩnh lên tiếng: "Anh đã trở về?"

Cố Dư Sinh không trả lời Tần Chỉ Ái, thậm chí còn không không liếc mắt nhìn cô, chỉ là nhanh chóng cởi quần áo, xoay người đem cô đặt ở dưới thân.

Nhiệt độ cơ thể người đàn ông cực nóng, làm cho đáy lòng Tần Chỉ Ái không hiểu sao có chút hoảng sợ, không phải là cô chưa từng nghĩ tới hoàn cảnh sau khi gặp mặt nhưng lại không ngờ rằng lại là hoàn cảnh như vậy, cô theo bản năng bắt đầu chống lại, nỗ lực chạy trốn.

Cố Dư Sinh như là nhìn thấy chuyện kì lạ cười nhạo "A" một tiếng, sau đó liền dễ như trở bàn tay chế trụ cô. Anh vươn tay nắm cằm cô, cứng rắn nâng cằm cô lên, sau đó tiến đến bên tai của cô, giọng điệu tận lực nhấn mạnh, khinh bỉ nói ra từng chữ một: "Giả vờ cái gì? Cô phí hết tâm tư vào ở nhà tôi, còn
năm lần bảy lượt đi tìm ông nội nói tôi để cô một mình trông phòng, không phải là vì để tôi về ngủ với cô? "

Tần Chỉ Ái bị ngôn ngữ đùa cợt của anh nói ngẩn ra, cô vẫn trì hoãn, anh liền kéo chăn che trước mặt cô ra, động tác thô lỗ xé đồ ngủ của cô, không mang theo chút thương tiếc chạm vào da thịt của cô...

-

Sáng sớmngàythứ hai, lúc Tần Chỉ Ái tỉnh lại, bên cạnh không có một bóng người, Cố Dư Sinh chẳng biết đã đi đâu.

Nếu không phải thân thể đau nhức và đồ ngủ bị phá thành mảnh nhỏ tán loạn trên mặt đất, Tần Chỉ Ái còn tưởng rằng tối hôm qua là một cơn ác mộng mà mình tự tưởng tượng ra.

Tần Chỉ Ái rời giường, vào phòng tắm, rửa mặt xong, thay quần áo sạch sẽ, đi xuống lầu ăn điểm tâm.

Lúc đi qua hành lang, Tần Chỉ Ái theo thói quen hướng về phía lan can nhìn thoáng qua phòng khách tầng một, Cố Dư Sinh đứng trước cửa sổ, đưa lưng về phía cô đang nghe điện thoại.

Tần Chỉ Ái theo bản năng dừng bước, trong đầu trong nháy mắt liền hiện lên chuyện xảy ra tối qua.

Trong khi cô còn đang sững sờ, Cố Dư Sinh kết thúc cuộc gọi, quản gia đứng cạnh anh cách đó không xa, một mực cung kính lên tiếng: "Cố tiên sinh, xe đã khởi động rồi. "

"Ừ." Cố Dư Sinh nhàn nhạt đáp lại một tiếng, Tần Chỉ Ái chợt phục hồi tinh thần lại, cô nhìn thấy Cố Dư Sinh tiếp nhận áo khoác tây trang quản gia đưa tới, đi về phía cửa chính.

Anh đổi xong giày, vừa mới chuẩn bị xuất môn, bỗng nhiên giống như là nhớ ra cái gì đó, lại ngừng lại, anh không nhìn quản gia, chỉ là giọng nói lạnh nhạt nói với quản gia, mở miệng nói không mag theo bất kì tình cảm gì: "Ông đi mua hộp thuốc tránh thai, sau khi cô ta ở trên tầng tỉnh lại, nhớ nói cô ta uống."

[- Bộ này nam nữ song khiết,1V1, cả hai đều là mối tình đầu của nhau -]

Song khiết: Cả hai đều sạch

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện