Ép Yêu

Chương 5.3


trước sau

Văn Thiên cười to, „chú tốt quá, nếu chú cảm thấy không thoải mái, bây giờ vẫn có thể vứt được mà."
„Thằng mất dậy, mày thử xem tao sẽ không chịu thua đâu." Ông nhìn anh bàng ánh mắt khinh thường.
Văn Thiên, anh đang cười mà bỗng dưng chuyển sang lạnh tanh, „chú sẽ làm gì cháu nào? Thêu người giết cháu sao?"
Một câu nói làm ông Nhiên giật mình, nhưng rồi ông lấy lại bình tĩnh, „mày nghĩ mày là ai chứ, dù sao bố mẹ mày vì mày mà cũng không muốn sống đó."
Tiếng cười từ trong miệng anh bật lên vang cả căn phòng, anh đứng dậy, đi đến chiếc ghế Chủ tịnh ngồi vào đó, nhìn anh quả thật mà nói là rất hiên ngang, ai anh cũng có thể uy hiếp được ngay lúc này. Anh chống tay lên bàn, bàn tay đan vào nhau. Đôi mắt sắc bén nhìn ông Nhiên, làm ông hết sức kinh ạc, khi nhìn thấy một dáng vẻ hoàn toàn khác của anh so với lúc trước.
„Mọi chuyện sẽ được sáng tỏ sớm thôi, chú Nhiên thân mến. Thì lúc đó sẽ biết vì sao bố mẹ cháu làm sao mà chết." Một câu nói lạnh tanh, làm bầu không khí trong căn phòng âm u đến đáng sợ.
Ông Nhiên cảm thấy ớn lạnh, trợn mắt lên nhìn anh, quay đầu đi thẳng ra cửa. Anh ngồi một mình trong phòng làm việc, nhấc điện thoại lên, „Honey? Tìm được đến đâu rồi. Anh đang muốn em tìm càng nhanh càng tốt."
Bên đầu bên kia đang nói cái gì đó, anh cười nhếc mép nói tiếp, „bây giờ tiền anh không thiếu, bao nhiêu cũng trả tìm nhanh ra hộ anh đi."
Giọng điệu anh có vẻ tức giận nhưng có sự kìm nén, nên răng anh nghiến vào nhau, đến ai nhìn bây giờ cũng phải sợ. Anh căm thù hết những kẻ nào dính tay vào chuyện tai nạn đó, tất cả sẽ không được yên đâu...
***
Ngày hôm sau trên toàn mặt báo của Đài Loan, Trung Quốc, Hông Kông đều có ảnh của anh, cháu đính tôn của ra đình Thượng Quan đã được ngồi lên cái ghế chủ tịch và được cầm quền toàn bộ Thượng Quan. Tin tức này ai ai cũng được đọc và được nghe, nóng hổi. Mấy cô gái thì hý hửng xem ảnh của anh mà khen lấy khen để là anh đẹp trai, tài ba, thật là một mĩ nam Tổng tài.
Trong Thượng Quan quả thật cũng đang xôn xao bàn tán của những người làm. Lee cầm tờ báo trên tay chạy sang Thượng Ngư để gặp Thanh Thu.
„Thanh Thu, Thanh Thu,..." cô ấn chuông loạn và gọi tới tấp Thanh Thu.
Thanh Thu ra mở cửa, nhìn thấy Lee mặt ngệt ra hỏi,"có chuyện gì vậy Lee?"
Lee nhìn thấy cô bạn mình chui vào nhà kéo luông Thanh Thu, „trời chỉ có cậu mới như người rừng thôi."
2 người họ ngồi vào ghế sofa, Lee đương tờ báo trang đầu ra cho Thanh Thu xem, „nhìn kỹ và đọc đi."
Lee chỉ tay vào tờ báo, theo tay Lee, Thanh Thu cầm tờ báo lên, nhìn thấy Văn Thiên cô đọc đọc. „Ảhhhh, trời thật thế hả? Thể nào hôm qua không về nhà."
„cái gì không về nhà sao? Thiệt tình cái người này, nói yêu cậu rồi lại không thèm nói cho cậu biết một câu rồi lại còn không về nhà? Có yêu thật không đấy hay chỉ muốn ăn tươi nuốt sống con nhà người ta thôi." Lee giọng chanh chua, đứng lên tay chống nạnh.

Thanh Thu kéo Lee ngồi xuống, „cậu nhỏ nhỏ miệng thôi chứ, không phải như cậu nói đâu."
Lee nhìn cô lắc lắc đầu, „trời, thế muốn làm tình với cậu để làm gì? Chỉ chơi qua đường thôi sao?"
Thanh Thu ấp úng, Lee nắm chặt tay Thanh Thu nhìn thẳng vào mắt cô rồi nói, „câu không thể tin Văn Thiên đâu nhé, cậu chủ này có vẻ lăng nhăng lắm."
Thanh Thu cười, rồi gật đầu đồng ý với câu nói của Lee. Lee quay sang hỏi Thanh Thu tiếp, „àh mà này cái anh vị hôn phu của cậu không thấy đâu nữa nhỉ?"
Nhắc đến Trí Kiệt thì Thanh Thu mới nhớ, „cách đây nửa tháng trước có muốn đi gặp lại nhưng mà vì Văn Thiên, thế nên lại để dịp khác, rồi anh ấy gọi điện bảo đi công tác đến tháng này mới về. Nhưng mà vẫn chưa thấy gọi lại."
Lee nhanh nhẩu nói, „thế cậu thử gọi cho người ta đi, mình chủ động một chút có sao."
Thanh Thu cắn môi, ngại ngùng, Lee lấy điện thoại bàn lên đưng ra trước mặt cô, „gọi đi, không thì đưa số tớ gọi hộ cho."
Cô ngập ngừng cầm lấy điện thoại bấm số, đưa lên tai chờ, Lee úp tai mình vào gần Thanh Thu để nghe cùng.
„Alô" đầu bên kia là Trí Kiệt với một giọng điệu trầm ấm nhưng mệt mỏi.
Thanh Thu thẹn thùng nói, „alô, em là Thanh Thu đây."
Trí Kiệt vui vẻ hơn hẳn, „chảo em, em khỏe không? Anh vừa xuống sân bay, xin lỗi em anh bận quá không gọi lại được cho em."
„Không sao đâu ạ, em chỉ gọi điện hỏi thăm thôi. Chắc anh cũng mệt rồi em không làm phiền nữa."
Anh lại cười,"nghe giọng em anh hết mệt luôn, có thể tối nay gặp em được không?"
Thanh Thu đơ ra, Lee nhanh nhẩu nói vào hộ, „Được"
Thanh Thu nhìn cô bạn chụp ngay cái chỗ ống nói lại, „cậu sao..."
Đầu bên kia, „alô, Thanh Thu? Alô?
„dạ em vẫn nghe." Thanh Thu mắt vẫn nhìn cô bạn Lee cau mày

Còn Lee thì cười hì hì.
„Tôi nay gặp nhé, anh sẽ đến đón em." Anh chờ cô đáp lại
Thanh Thu vừa gật đầu vừa nói, „vâng"
Vừa cúp máy Lee kéo Thanh Thu lên phòng tìm quần áo, thử hết cái váy này đến váy khác. Đến tối một cái thư từ điện thoai của cô, „em ra đi anh đang đợi ở cửa."
Cô cười nhẹ trong đầu đang nghĩ hôm nay chắc Văn Thiên cũng không về nên cô đi đâu chắc anh cũng không biết nên kệ chẳng cần báo cũng được. Khi ra đến cổng Trí Kiệt đến gần cô anh nhì cô nở ra một nụ cười thiên thần, „chào em, Thanh Thu."
„chào anh." Cô nhìn anh rồi chào, anh trông có vẻ gầy đi nhiều, chắc anh đã làm nhiền lắm.
2 người họ lên xe, đi đến một nhà hàng sang trọng, anh kéo ghế cho cô ngồi rồi ngồi đối diện cô. Nhân viên đưa thực đơn ra anh lại chọn hộ cô món ăn.
Lúc nhân viên lùi đi anh uống một ngụm nước rồi nhìn cô, „em hôm nay trong rất dễ thương và xinh đẹp."
Cô ngại ngùng cười hiền nhìn anh, „cảm ơn anh, anh Trí Kiệt có vẻ gày hơn so với lần trước."
„ví anh nhớ em không ăn uống được nên mới thế," anh đùa với cô, nhưng trong cái đùa của có cái thật.
Cô đưa tay lên miệng che đi nụ cười, „có thiệt là nhớ không đó, thấy anh không có gọi điện em tưởng anh quên em rồi chứ?"
ThanhThu cũng đùa theo anh, anh nhìn cô thì cũng cười rồi nhè nhẹ cầm lấy tay cô đang đặt trên bàn, „tuy là lần này là lần thứ 2 gặp em, nhưng quả thật em làm cho anh không quên được, anh chưa bao giờ có cảm giác như thế cả. Anh rất muốn tiến thêm một bước nữa với em. Có được không Thanh Thu?"
Cô nhìn anh, không nói được lên lời, tim cô cũng đang đập

mạnh khi nghe những lời mật ngọt như thế. Đúng là con gái tuổi trăng tròn quả là hay bị kích động, chỉ cần nghe mùi tai là có thể sắp đổ ra đó luôn rồi.
Thanh Thu lúng túng ngượng ngịu, không biết mình nên nói gì, thì một tiếng nói vang lên, „ái chà, đẹp đôi quá ha."
2 người họ cùng quay sang nhì, thì đó là Văn Thiên, anh đã để ý hai người khi họ bước vào nhà hàng.
Bên cạnh anh là một cô gái hết sức xinh đẹp và quyến rũ, ôm lấy cánh tay anh.

Cô gái yểu điệu hỏi anh, „ai vậy honey?"
„Người quen đó mà." Vừa nói giứt câu anh dơ tay ra bắt tay với Trí Kiệt, „tôi là Văn Thiên, là người ở cùng nhà với Thanh Thu."
Trí Kiệt không hiểu nhìn Thanh Thu. Cô cười ngượng với anh ấp úng, „anh 2 của em."
Lúc này Trí Kiệt đưa tay ra bắt lấy tay Văn Thiên, nhưng Văn Thiên không hề hài lòng khi nghe được câu nói vừa rồi của Thanh Thu.
„Cho hỏi, Thế anh là ai?" Văn Thiên hỏi Trí Kiệt
Tri Kiệt định trả lời, thì Thanh Thu cướp lời anh, „đó là vị hôn thê của em."
Một câu nói làm cho Văn Thiên tức hộc máu, mặt anh tối sầm lại hơn cả ban đêm. Còn Trí Kiệt thì mừng vui hết cỡ, anh đang hò reo trong lòng mình, nhìn Thanh Thu không nói được câu nào.
Văn Thiên cố nén lòng lại, „có thể cùng ngồi chứ, còn xin giới thiệu đây là luật sư Kim. Cô ấy là luật sư riêng của tôi."
Anh quả thực là rất khó chịu vì câu nói lúc trước của Thanh Thu, kéo cô gái ngồi sát cạnh mình choàng tay qua ôm cô gái đó.
Trí Kiệt nhìn 2 người họ còn Thanh Thu cô không nói được câu nào, ngồi im nhìn 2 người kia âu yếm với nhau. Trong thâm tâm Thanh Thu nghĩ quả thật Lee nói đúng lăng nhăng hết cỡ, cô phải tránh xa mới được. Nhưng tim cô lại nhói đâu lên một cái, cô vội lấy cốc nước uống cho xoa dịu nó đi. Sao lại như thế chứ? Cô tự nhủ.
Luật sư Kim nhìn Trí Kiệt rồi hỏi, „thế 2 người bao giờ lấy nhau vậy?
Một câu nói làm Văn Thiên đang uống nước mà gần sặc, Thanh Thu nhìn Luật sư Kim cười hiền, „chúng tôi cũng chưa biết đợi ngày lành tháng tốt thì sẽ tính."
Cô quay sang nhìn Trí Kiệt, mặt anh vui như ăn tết nhìn lại cô, Luật sư Kim quay sang Văn Thiên, „2 người họ thật tốt."
Văn Thiên nhìn cô gái đó có vẻ không hài lòng về câu nói của cô. Anh cười lên một tiếng lạnh tanh, „Thanh Thu quả thật là tốt số ha, tìm ình một người chồng hiền lành."
Trí Kiệt đưa tay lên đầu gãi ngượng, „Thanh Thu là một người con gái cần được quan tâm và chăm sóc, nên tôi sẽi hết sức cố gắng để chu đáo tốt cho cô ấy."
Bàn tay ai kia đang tức tối nắm chặt kêu rắc rắc, anh cố lấy lại bình tĩnh nói, „tôi có thể mời 2 người thứ 7 này đi ăn tiệng ngày tôi nhận được chiếc ghế Chủ tịch không?"
Trí Kiệt nhìn anh, „woohh, trông anh trẻ thế mà đã lên chức chủ tịch rồi sao? Xin chúc mừng."
Luật sư Kim ngồi dựa vào Văn Thiên hơn rồi nói theo, „Tổng tài tài ba, trẻ tuổi đó anh." Cô táo bạo hơn hôn lên má anh một cái.
Thanh Thu không thèm để ý, lúc đó phục vụ cầm đồ ăn ra, cô nhìn những món trên bàn hoa hết mắt lên.
Cô thái miếng thịt bò bít tết ăn ngon còn để lại bên mép dính tí nước sốt, Trí Kiệt định lấy khăn lau hộ cô, thì Văn Thiên anh đưa cái khăn lau ra cho cô, „ăn uống dính đầy mồm kìa, lau đi."

Anh làm cô mất cả ngon, cầm khăn lên lau miệng. Luật sư Kim hơi phát hiện ra cái gì đó. Toàn buổi bữa ăn Văn Thiên để ý Thanh Thu, bắt cô kéo tay áo lên rồi tóc cô vút về đằng sau không dính hết vào đồ ăn.
Trí Kiệt thì khó hiểu nhưng Luật sư Kim, cô là người nhậy bén lắm biết được chuyện gì ngay, cô nhìn Thanh Thu không mấy là thiện cảm.
Lúc Thanh Thu đi vệ sinh thì Luật sư Kim cũng đi theo, khi đứng rửa tay cô Kim nhìn Thanh Thu rồi cười châm biếm, giả vờ lấy son môi lên tô lại và nói, „Cô sao lại ở nhà cùng với Văn Thiên vậy?"
Thanh Thu quay sang cô Kim rồi cười nói, „tôi thực sự chỉ là người làm trong gia đình thôi, nhưng anh Văn Thiên coi tôi như em gái."
Người làm? Trong đầu cô Kim nghĩ thoáng ra một cái khinh bỉ Thanh Thu, nghĩ là Thanh Thu muốn trèo cao, tiến lại gần Thanh Thu nói, „cô gặp may ghê, nhưng sẽ không còn lâu nữa đâu."
Một câu nói dọa dẫm và cảnh cáo Thanh Thu, Luật sư Kim không phải là cô gái vừa nếu mà sét ra cô Kim chỉ chạy theo Văn Thiên vì tiền, cô là một luật sư giỏi anh thêu cô là muốn cô tìm hộ anh về vụ tai nạn xe của bố mẹ anh, và ai giết họ. Nhưng mà cô còn đòi nhiều hơn thế nữa, vì tham lam cả sắc đẹp của anh nên cô đã dụ dỗ anh lên giường với mình. Văn Thiên anh là con trai chịu chơi, cũng không biết bao nhiêu cô gái qua tay anh rồi nên quả thật thêm nữa đâu có sao.
Cô Kim lườm Thanh Thu rồi nói tiếp, „cô là người làm mà cũng to gan thiệt, dám dụ dỗ ông chủ sao? Không sợ bị bắt vào tù hả?"
Bắt vào tù cái này thì Thanh Thu ngây thơ không biết gì hết, cô sợ co người lại. „Sao cô lại nói thế?"
Luật sư Kim nhìn Thanh Thu với con mắt sắc như dao ừhm một cái mỉa mai, „lá sao thì cô tự hiểu, có vị hôn phu rồi thì đừng có làm bộ với ông chủ cô nữa không thì đừng nói là tôi ác đó."
Quả thật từ trước đến giờ người mà cô thấy ghê gớm nhất là Tri Tuyết, nhưng hôm nay có người ăn nói không bàng Tri Tuyết nhưng mà từng câu của cô Kim này đây nói ra như muốn xé xác cô ra từng mảnh vậy.
Thanh Thu cô nhìn Luật sư Kim sợ run, cúi mặt xuống. Một câu nói nữa của cô Kim làm Thanh Thu rùng mình, „tôi cảnh cáo cô đó, nếu mà không biến khỏi trước mặt Văn Thiên thì cái mặt xinh đẹp kia sẽ không còn ai nhận ra nữa đâu hiểu chưa."
Nói xong cô Kim quay ra ngoài cửa đi thẳng, còn lại Thanh Thu mặt tái nhợt đi, run lẩy bẩy.
Lúc ra đến ngoài, Thanh Thu nói nhẹ với Trí Kiệt, „em cảm thấy hơi mệt, đưa em về được không?"
Tri Kiệt đứng lên ngay định đưa cô về, Văn Thiên thấy thế liền nói, „để tôi đưa cô ấy về, dù gì cũng ở cùng mà."
Thanh Thu nhìn vẻ mặt cô Kim lùi về đằng sau Trí Kiệt rồi nói, „không, tôi muốn vị hôn thê của tôi đưa tôi về."
Văn Thiên nghe câu nói 11 chữ mà mỗi chữ như là con mũi tên nhọn chọc vào tim anh, anh tức tối kìm minh lại, nhún vai, „tùy thôi."
Trí Kiệt cùng Thanh Thu rời đi, Văn Thiên ngồi đó không chịu được nữa chạy theo, luật sư Kim thấy thế cũng đi theo anh.
Văn Thiên nhìn thấy bóng dáng của Thanh Thu cùng với Trí Kiệt anh chạy lại dữ lấy tay Thanh Thu kéo cô lại,nhưng ngay sau đó Thanh Thu nhì thấy cô Kim chạy lại gần, cô hẩy mạnh tay anh ra quay sang ồm lấy Trí Kiệt..
hết chap 5,


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện