Ép Yêu

Chương 8.1


trước sau

Thanh Thu nằm ở trong viện được gần 1 tuần cô bạn Lee khóc như mưa khi đến gặp cô. Thanh Thu cảm giác như ôm một người lạ mặt mà an ủi.
Hôm đến thăm Thanh Thu đi cùng Lee là Trí Kiệt, anh nhăn nhó đến thật tội khi nhìn thấy „vị hôn thê“ của mình không biết mình là ai nữa. Bảo anh làm lại từ đầu với cô? Coi như là bạn bè bình thường sao? Đến chính anh đã thành ra ghét cái tên Thư Quân kia, tuy chưa nhìn thấy bao giờ mà hắn đã cướp „vợ“ chưa cưới của người ta một cách ngoạn mục.
Cả buổi anh chỉ nhìn Thanh Thu và Lee nói chuyện với nhau. Lee cô muốn rón rén kể từng câu chuyện đem theo ý là cho Thanh Thu nhớ lại dần, không nhiều quá để cô tiếp xúc từ từ.
Thanh Thu quả thật là người như từ trên trời rơi xuống lần nữa (tuy rằng cô đã quên). Mấy người xa lạ này nhưng lại có một cảm giác gần gũi, là bạn bè cô sao? Cô thật sự rất hạnh phúc khi biết mình không cô đơn...
***
„Luật sư Kim? Em tìm đến đâu rồi?“ Văn Thiên ngồi trên chiếc ghế làm việc ở công ty nhìn sang bên luật sư Kim, cô đang đi vòng vòng căn phòng lớn ngó nghiêng.
Cô vẫn vừa xem những đồ trong phòng không nhìn anh và nói, „tất nhiên là rất nhiều rồi.“
Bao quát xong căn phòng cô tiến lại gần anh, choàng tay qua cổ và ngồi lên đùi anh, ngay lập tức là một nụ hôn say đắm đặt lên môi của anh. Văn Thiên đẩy người cô ra như vẻ không thích.
Luật sư Kim khó chịu trước cái hành động của anh, cô cau mày nhưng lại nũng nịu với anh. „Sao thế honey? Anh không thích hả?“
„Ở đây là công ty, chúng ta không có thể làm chuyện ấy được. Thư ký của tôi còn ở bên ngoài nếu mà phát hiện ra sẽ không hay đâu.“ Văn Thiên đẩy người cô ra khỏi đùi mình quay người vào trong cái bàn, nhìn đống hồ sơ mà Luật sư Kim đã cầm đến mở ra xem.
„Em nói đi, những thứ điền trong đây là sao?“ Văn Thiên ngước lên nhìn Luật sư Kim.

Cô vẻ mặt hơi giận nhìn anh, nhưng rồi cũng nén đi để vào công việc, „Vào khoảng thời gian đêm hôm sẩy ra vụ tai nạn, có tới 2 chiếc xe tải chạy trên con đường đó. 1 chiếc trọng lượng không chở đồ gì là 7 tấn, chiếc còn lại trở rất nhiều đồ có trọng lượng tới 15 tấn. 2 Chiếc xe tải đều là của công ty (LBC) vận tải lớn của nước ta. Em đã đến đó và tìm thấy 2 chiếc xe tải và tìm được cả 2 người lái chiếc xe vào tối hôm ấy.Họ đã được giao cho cảnh sát để xét xử. „
Luật sư Kim nói đến đó thì tay của Văn Thiên nắm chặt lại thành nắm đấm mà nổi lên gân xanh. „Thế họ đã khai là ai đã làm việc này chưa.“
„Tất nhiên là họ không khai rồi, tại vì gia đình của hai người đó đang nằm trong tay kẻ xấu. Nếu họ chỉ cần hé răng thôi là sẽ không bao giờ gặp lại gia đình thân yêu của mình nữa.“
Quả thực Văn Thiên anh đã tình nghi là ai, nhưng không có bằng chứng gì để kết tội hắn và anh cũng không muốn nói cho Luật sư Kim biết, người anh đang tình nghi là ai vì quả thật nếu nói ra bây giờ có khi là hơi sớm.
Luật sư Kim nhìn vào chiếc đồng hồ hiệu đeo trên tay mình, rồi nhìn anh nói, „Trong đó là tất cả thông tin em nhập được còn bây giờ em phải đi có việc, hẹn anh tối mai nhé.“
Cô đến gần ôm và hôn anh 1 lần nữa, rồi bức ra ngoài. Luật sư Kim đi được một đoạn thì gặp phải Ông Nhiên và Thư Quân.
Ông Nhiên nhìn thấy cô bức ra từ phòng Văn Thiên thì ngạc nhiền hỏi cô, „Cô là ai thế?“
Luật sư Kim nhìn ông rồi nhìn Thư Quân, cô nhẹ giọng đáp, „tôi là Luật sư Kim, chào ông Nhiên.“ Tên tuổi của những người nhiều tiền trên đất Đài Loan này thì Luật sư Kim không ai là không biết.
Ông Nhiên cau mày rồi cũng đưa tay ra để bắt tay với cô. „Chào cô.“
Chào xong ông Nhiên không ngại ngần mà hỏi cô, „“cô đến đây có chuyện gì thế?“

Luật sư Kim thấy ông hỏi thì cũng vui lòng đáp lại, „tôi đến để đưa tài liệu cho Chủ tịch. Chủ tịch nhờ tôi tìm hộ vài thứ.“
Ngoan ngoãn hay là giả vờ ngoan đây hả Luật sư Kim? Cô thật thà không đúng chỗ rồi. Tưởng cô là người thông minh nhậy bén thế nào chứ, thì cũng chỉ là một con rối vì tiền mà không biết đến phẩm chất của chính mình.
Quả thật là làm ông Nhiên tình nghi ngay, ông cũng không hỏi gì nhiều. Chỉ cần nghĩ lại lần trước Văn Thiên cố tình nói đểu ông và hôm nay có cả luật sư đây thì tất cả đều đã ro ràng.
Luật sư Kim cúi đầu chào tạm biệt 2

người đi lướt qua, con mắt còn đảo qua người Thư Quân một cái rồi mới rời đi.
Khuôn mặt ông Nhiên quả thật là biến sắc, ông nhìn vào cái phòng Chủ tịnh đang được đóng kín mà lộ ra một vẻ mặt hết sức là ma quái và cười kinh bỉ....
***
Hết giờ làm Văn Thiên phóng thẳng đến bệnh viện thăm Thanh Thu, khi bước vào trong anh đã thấy Thư Quân đang ở trong đó con mắt anh tối đen lại khi nhìn thấy 2 người cười nói vui vẻ.
Anh bước vào phòng, Thanh Thu nhìn thấy anh đôi mắt cô sáng rực lên, đôi môi vang lên giọng nói trong veo như mừng rỡ, „anh Văn Thiên.“
Thư Quân nhìn lên theo, anh không thèm nói gì vẫn ngồi đó mà cầm chắc lấy tay của Thanh Thu, nhưng bàn tay của cô thì đang như muốn rời bàn tay của anh mà lao đến bên Văn Thiên. Thư Quân càng nắm lấy chặt hơn.
Văn Thiên cười rồi chào 2 người, anh đi đến gần cất lên một giọng nói hơi mệt mỏi của mình, „em thế nào rồi, còn đau đầu không?“

Thanh Thu vừa cười vừa lắc đầu, „em khỏe rồi bao giờ em mới được ra viện. Em không thích ở đây nữa đâu em thích về nhà cơ.“
„Bác sĩ bảo em phải ở thêm 3 ngày nữa tại vì họ còn muốn kiểm tra não em thêm lần nữa.“ Thư Quân như không hề muốn cô về nhà, nhưng theo lời bác sĩ anh nói lại cho cô biết.
Mặt Thanh Thu ỉu xìu khi nghe được Thư Quân nói thế. Đôi mắt cô hơi liếc trộm Văn Thiên anh ngồi lên chiếc ghê sofa nhỏ sát tường đối diện với tầm nhìn của cô. Đôi mắt anh thật buồn nhìn ra ngoài cửa sổ làm cho Thanh Thu cũng buồn theo.
Cô đang muốn hỏi anh xem anh làm sao mà buồn như thế? Anh làm nhiều quá nên mệt hay là anh bị ốm. Cô rất muốn hỏi anh, nhưng mà có Thư Quân ở đây cô lại ngại.
Thư Quân thấy được đôi mắt của Thanh Thu đang nhìn Văn Thiên mà không thèm để ý đến mình, anh lên tiếng, „Thanh Thu em muốn ăn hoa quả không?“
Thanh Thu giật mình vì câu nói của anh ngay bên cạnh mình, cô quay sang ngơ ngác tại vừa không nghe thấy anh nói gì. Thư Quân hỏi lại, „em có muốn ăn cái gì không?“
Cô cứ thế mà gật đầu, Thư Quân hỏi tiếp, „em muốn ăn gì nào?“
Đôi mắt cô lại liếc sang bên Văn Thiên anh vẫn ngồi đó không thèm để ý đến 2 người họ đôi mắt thì vẫn nhìn ra ngoài cửa sô. Thanh Thu nhìn Thư Quân rồi nói, „em muốn ăn bánh mì ngọt với uống sữa.“
Trời món đó chỉ có Văn Thiên là biết ở đâu có bán, anh lần trước mua cho cô mà. Thư Quân mặt hơi nghệt ra không biết trả lời thế nào, anh đưa tay lên gãi đầu ấp úng nói, „cái đó mua ở đâu thế?“
Văn Thiên anh ể oải đứng lên, „tôi đi mua cho.“
Thanh Thu nhìn theo anh, dáng người anh cao to, mặc trên mình bộ đồ Vést đen còn chưa có thời gian về nhà thay mà đã phóng xe vội tới đây thăm cô rồi. Cô quả thật trông thấy hôm này nhìn anh rất buồn, cô muốn an ỉu hỏi han anh rất nhiều và rất nhiều.
Tiếng của Thư Quân làm phá tan mọi suy nghĩ của cô, „ngày mai là lê dự tiệc lớn của Anh 2 em, nên anh phải đến chỗ đó không đến thăm em được. Em có buồn không.“

Cô nhìn anh cười hiền từ, „không em không buồn đâu.“
Quả thực cô chỉ hơi ạc nhiên là chính Văn Thiên không nói gì cho cô biết là anh mở tiệc chẳng lẽ đối với anh thì em gái không quan trọng và không cần biết gì sao? Tim cô nhói đau, cảm giác thật nặng nề khó tả.
„Anh Thư Quân cho em hỏi anh cái này được không?“
Thư Quân nhìn cô rồi gật đầu, không biết cô muốn hỏi mình cái gì. „em hỏi đi.“
Thanh Thu đôi mắt hơi buồn nhưng không để cho Thư Quân phát hiện ra, „Anh 2 em có bạn gái chưa?“
Một câu hỏi làm Thư Quân hết sức ngạc nhiên, cô muốn biết để làm gì, chẳng lẽ? Không thể cô là em gái của Văn Thiên cơ mà? Chắc cô muốn quan tâm anh trai mình nên mới hỏi anh.
Anh cố suy nghĩ logic để rồi tra lời lại cô, „cái đó anh không biết, em phải hỏi anh trai em nhưng anh nghĩ là có rồi.“
Thư Quân anh quả thật là biết cách dữ người yêu ghê. Dù không biết cứ đổ thừa một chút đâu có sao.
Thanh Thu gật nhẹ đầu, „thế hả?“
Anh nhìn cô, tiến lại sát bên. „em cần biết để làm gì? Quan tâm đến người yêu em nè. Anh thấy anh2 em đang rất tốt mà.“
Thư Quân càng tiến lại gần Thanh Thu hơn, anh đưa tay lên giữ lấy gáy cô, còn tay khác thì giữ lấy eo cô, tiến lại gần mặt cô đôi mắt lim dim hơi nhắm lại để còn có thể nhằm trúng đôi môi kia.
Trời anh đang muốn hôn cô sao? Đôi mắt Thanh Thu mở to cô hơi rụt lại về phía sau nhưng bàn tay anh đằng sau giữ chặt lấy gáy cô để đẩy cô về đằng trước. Thanh Thu cô không muốn, 2 hàng lông mày cô cau lại, lấy 2 tay mình đẩy anh ra nhưng lực của cô yếu đuối không thể khống chế nổi anh.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện