Ép Yêu

Chương 15.2


trước sau

Thanh Thu cô giật mình khi nghe thấy tiếng gì đo, chạy lại, hai hàng lông mày mềm mại nhíu chặt lấy nhau. Thư Quân chạy theo kéo tay cô lại, „em làm sao thế chúng ta đi thôi.“
Cô nhìn anh rồi lại nhìn ra cửa chính một lần cuối, nhưng rồi cuối cùng cũng bước đi cùng anh.
***
Văn Thiên anh nằm đó đôi mắt còn mơ hồ, nhìn lên bâu trời thấy một chiếc máy bay đang cất cánh bay lên khỏi mặt đất. Bên tay anh thì hoàn toàn không nghe thấy gì nữa, một vũng máu loang dần dần to ra từ nơi anh nằm. Chiếc áo sơ mi trắng bắt đầu nhuộm mầu máu anh.
Chiếc máy bay trên trời kia cứ thế mà bay lên, bé dần, bé dần... Còn một chút sức lực cuối cùng anh dơ tay lên mà với chiếc máy bay đang dần dần bay mất kia.
Khi nó bay vào những đám mây rậm rạp và biến mất, đôi mắt anh cũng nhắm lại và cách tay cũng từ đó mà rơi xuống lên đất.
5 năm sau...
„Hôm nay là ngày ăn mừng người kinh doanh đứng hàng đầu nước ta đó, anh có dạy sớm được không?“
Trí Kiệt ngáp ngắn ngáp dài vẫn còn nằm trên giường. Lee tức tối quay sang đứa con gái 3 tuổi của mình „tiểu yêu tinh à, nếu mà con gọi được Ba dậy thì ta sẽ cho con 1 hộp kẹo sữa con thích được không.“
Đứng bé gái nhìn mẹ với đôi mắt to long lanh thích thú gật đầu, chạy vào trong phòng ngủ, „Ba....Ba...dậy dậy dậy dậy dậy.“
Cô bé cứ thế là nhảy lên người Trí Kiệt làm anh đau quá vùng dậy nhấc bổng cô con gái của mình lên. „AAAAAA“ tiếng hét của tiểu yêu tinh chói tai anh .
„Ba dậy rồi...“ Vẫn còn ngáp ngắn ngáp dài bế tiểu yêu tinh trên tay.

Xuống giường ra ngoài phòng khánh nhìn thấy ba xã mình đang ngắm mấy cái hộp trang sức trên bàn. „Em có cần phải bảo tiểu yêu tinh đánh thức anh dậy như thế không? Sáng nào cũng như sáng nào vậy?“ Anh đi đến gần Lee tay vẫn bế con gái. Cô bé đang nghịc tóc anh.
Lee liếc anh một cái, „không như thế, thì có mà đến sang hôm sau anh cũng không dậy được ấy chứ.“
Cô đứng lên bế tiểu yêu tinh từ trên tay Trí Kiệt, ôm con gái vào lòng hôn lên má bụ bẫm của cô bé rồi nói, „con gái mẹ ngoan quá đã đánh thức được ba dậy rồi hả?“
Cô bé gật gật, „Ba đã dậy rồi, ba đã dậy rồi...“ 2 tay vỗ vào nhau như muốn hát.
Trí Kiệt xoa đầu con, cúi thấp người hôn lên trán Lee một cái. „Tối nay mấy giờ tổ chức đó nhỉ, anh bận quá nên quên mất rồi.“
Cô thả con gái xuống, lại bên chồng mình ôm ngang eo của anh nũng nịu. „Ông xã à.“
Trí Kiệt nhìn cô, hiểu ra ý đồ của vợ mình, thở dài một cái „bà xa của anh lại muốn gì đây?“
Nụ cười trên môi biết mất cô tức tối bũi môi ra, „đâu phải muốn gì mới thế này đâu,“ tự động hấy người anh ra. Quay lưng về phía anh. Trí Kiệt ôm cô từ đằng sau. „Anh xin lỗi. Em làm sao thế?“
Cô xấu hổ cười lên một cái quay mặt lại vào với anh. „thì thực ra là, anh biết rồi đó ngày như thế này mà em không biết nên phải mặc gì và đeo gì cho phù hợp. Với lại mấy thư này đeo mấy lần rồi muốn thay đổi cái khác mà.“
Ôm anh, úp mặt vào chiếc ngực săn chắc cứng cáp của anh. Trí Kiệt cười nhẹ rồi nói, „ý em là muốn đi mua đồ mới chứ gì?“
Lee chỉ gật đầu mà không nói, Trí kiệt anh nhấc mặt cô lên, hôn lên đôi môi mềm mại anh đào của cô, „được bà xa muốn gì anh cũng chiều.“

Lee mừng rỡ ôm chặt cổ ông xã mình „em yêu anh quá ông xã của em.“
Đứa bé gái bên dưới cũng ôm chặt lấy chân của ba mẹ mình, mặt thì ngước lên nhìn họ . Lee và Trí Kiệt thấy thế cuối xuống cười cùng cô con gái rượu.
**
Một anh chàng cao to ngồi trên một cái ghế chủ tịnh ở một căn phòng lớn với những cái cửa sổ bằng kính to chạm đất có thể nhìn ra bên ngoài rộng lớn.
Chàng trai đó ngồi quay mặt ra ngoài cửa sổ đôi mắt sâu đen nhìn về phía chân trời xa xa...
Bỗng có tiếng bước chân của một chiếc giày cao gót vang lên trong căn phòng và đi đến gần anh với một dáng vẻ yêu kiều và uyển chuyển.
"Anh Văn Thiên.." tiếng gọi của cô gái trong trẻo kéo anh ra khỏi cái nhìn xa xăm đó.
Văn Thiên quay chiếc ghế cùng với thân hình to lớn lại bên trong đôi mắt nhìn cô gái với vẻ lạnh lùng. Nhưng sau đó anh nở ra một nụ cười, không phải nói đó là một nụ cười hiền dịu hay là một nụ cười đẹp. Chỉ là trên miệng anh đã từ lâu không cười nên đâm ra ngượng nghiệu, cứng và thô mà thôi.
"chí Mỹ em đến đây làm gì vậy?"
Câu nói của anh làm cho Chí Mỹ cảm thấy tủi thân và buồn, trái tim cô hơi đau nhói. Nghĩ lại cách đây 5 năm trước, kể từ ngày Thanh Thu cùng với Thư Quân bỏ đi, cái ngày mà Văn Thiên bị bọn người của Quan Nhiên bắn, may là người của gia đình cô đến kịp thời và cứu được anh. Sau phụ viếc đó Chí Mỹ đâm ra rất hận Thanh Thu. Cô không hiểu cô gái kia có gì hơn cô mà anh lại yêu thương đến như vậy? Cho dù cô ta đã bỏ đi quá lâu như thế, nhưng anh vẫn ngày đêm cho người tìm kiếm khắp nới trên nước Mỹ.

Lúc anh hấp hối và đau đớn đưa vào bệnh viện thì tiếng nói

yêu ớt của anh cũng chỉ có gọi Thanh Thu mà thôi.
Chí Mỹ cô chẳng là gì trong trái tim anh sao? Cô đã cố gắng ở bên anh mà chịu đựng với những câu nói và dáng vẻ lạnh lùng của anh đối với cô.Anh nằm viện một tay cô chăm sóc, nhưng để rồi được gì chứ. Trái tim anh chỉ có một người phụ nữ đã từ bỏ anh mà đi thôi.
TP
: (Đàn ông thường nhớ và không thể quên người phụ nữ đã làm cho họ khóc, chứ lại không hề để ý đến phụ nữ làm cho họ cười.)
Cô ngồi xuống ghế giọng có vẻ tức bực, "chẳng lẽ lại không được đến thăm anh sao?"
Văn Thiên ngồi im vị trí của mình nhìn đống giấy tờ trên bàn. tất cả những giấy tờ này là giấy tờ tìm kiếm Thanh Thu, nơi cô sống và đang làm gì..vv..
Quả thực là anh biết Thanh Thu ở đâu chứ, vẫn theo rõi cô hàng ngày, còn biết là người con gái bé bỏng đó của anh còn có 1 bí mật rất là đáng tội chết với anh, nhưng trong thời gian 5 năm vừa qua hay nói cách khác là khoảng thời gian anh tìm ra cô, thì anh đã để im cho cô sống một cuộc sống yên bình. Tại vì trong thời gian khắc nhiệt của anh đối đầu với Quan Nhiên thì anh không muốn liên lụy đến cô.
Ngày hôm này là ngày rất quan trọng đối với anh, anh sẽ làm cho Quan Nhiên phải ngồi tù với những gì hắn đã làm với anh và gia đình anh.
Sắc mặt của anh lạnh căm, làm Chí Mỹ nhìn vào đó mà cũng thấy rùng mình không hiểu anh đang suy nghĩ chuyện gì? „Anh chuẩn bị đến đâu cho buổi tối hôm này rồi?“
Nghe được tiếng nói của Chí Mỹ sắc mặt anh dần dần thay đổi, nhìn cô cũng không cười nghiêm trang nói, „rất tốt, rất tốt.“
Chỉ với 2 từ đó được lập đi lập lại 2 lần làm cho Chí Mỹ không lạnh mà run, đúng là người đầu óc làm ăn như anh, có thể rất nhiều thủ đoạn để đánh địch, nhất là người mà anh căm ghét và thù hận suốt đời suốt kiếp như Lão Nhiên.
Nói đi rồi phải nói lại, tuy trong cùng một nhà, anh em ruột thịt cùng nhau còn không thể tin tưởng được ngỡ là người ngoài. Nói về mặt làm ăn thì ta luôn luôn, ở mọi nơi đều phải cẩn trọng, từng lời ăn tiếng nói và cách cư sử của mình.
**

„Mẹ mẹ mẹ, nhanh lên chúng ta ra ngoài thôi.“ 2 đứa bé sinh đôi dễ thương với những đôi mắt tròn to đen nhánh và mái tóc hạt rẻ bòng bềnh hơi xoăn vào nhau nhìn như là 2 con búp bê nam dễ thương để người ta treo trên tủ kính mà ngắp nghía không thấy chán.
Hai cậu bé nhìn giống hệt nhau như đúc, nhưng để mà quan sát kỹ tính cách thì có điểm khác nhau thật. Một bé có vẻ nhìn lạnh nhạt và ra vẻ người lớn hơn là bé kia.
Cô gái là mẹ của 2 nhóc đó, cầm tay 2 cậu bé với làn da trắng như tuyết, bước ra khỏi sân bay. Dáng người của người mẹ nhỏ nhắn với chiếc váy trắng và mái tóc đen tuyền dài qua lưng đi lướt qua đám đông mà đôi mắt ai ai nhìn cũng phải khen ngợi rằng là một cảnh tượng đẹp như tranh vẽ.
Theo sau là một người đàn ông vóc dáng cao to, mặc trên mình là chiếc áo da đen bó sát người và chiếc quần Jeans xanh, cung cặp mắt kính râm đen nhánh. Chàng trai đang đẩy một cái xe với mấy chiếc va ly cồng kềnh đi theo sau người mẹ trẻ tuổi cùng 2 đưa con trai sinh đôi ra ngoài.
Họ ra đến ngoài, có một chiếc xe đen Mercedes dài đã đỗ ngay trước mặt họ, người lại xe nhanh như chớp xuống xe mở cửa cho họ và cho va ly vào cốp xe.
Hai tiểu tử ngồi vào trong xe cùng mẹ, người đàn ông ngồi trên trước cùng với người lái xe. Một bé trai với đôi mắt dễ thương ngả người vào mẹ mình phụng phịu, „sao chúng ta lại phải về đây? Ơ kia Văn Phong có bạn ở đây thì không.“ Khuôn mặt bé trai dễ thương đó ủ rũ ôm chặt lấy đùi mẹ mình.
Người mẹ dịu dàng hiền từ như là nước suốt trong, nhìn đứa con nằm lên đùi mình vuốt nhẹ đầu và cất lên một giọng nói như là lời ru êm dịu vang lên bên tai. „Mẹ sẽ cho Văn Phong đi nhà trẻ, con sẽ lại quen nhiều bạn mà.“
Nói xong cô ngước mắt lên nhìn đứa con thứ hai của mình, đôi mắt đứa bé đó đang nhìn ra ngoài cửa sổ xe, vẻ mặt lạnh lùng của nó làm cô nhớ đến 1 người, cô nhìn đứa con trai mình kia không thấy nó nói năng gì cả buổi từ Mỹ về đên đây. Cô đưa tay ra vuốt nhẹ lên mái tóc mầu hạt rẻ của cậu nhóc, làm chó nó giật mình quay đầu lại nhìn cô, nhưng ánh mắt vẫn lạnh nhạt như thế nhìn cô như vẻ muốn hỏi, (có chuyện gì không mẹ?)
Cô nở một nụ cười thật đẹp với đứa con trai của mình, „còn con thì sao Văn Thiện? Con có muốn cùng em đi nhà trẻ không?)
Tiểu Thiện lắc đâu , đôi mặt lạnh nhạt như có chút mệt mỏi làm cô cảm thấy đau lòng. Về Đai Loan là do cô muốn về, cô muốn quay lại nơi cô sinh ra và lớn lên. Những đưa con của cô cũng sẽ dần dần quen với cuộc sống này, hy vọng là thế.
Cô đưa hai tay ra ôm lấy Tiểu Thiện, tuy là một cậu nhóc lạnh lùng nhưng mà với mẹ mình thì chẳng có ai mà lạnh lùng được mãi với lại câu bé mới chỉ có 4 tuổi rưỡi mà thôi.
Tiểu Thiện vùi đầu vào lòng mẹ, ôm cô thật chặt nhắm đôi mắt đẹp tròn to, toàn lòng đen của mình lại. 2 đứa bé cứ ôm người mẹ của mình mà ngủ thiếp đi. Cô nhìn 2 đứa con bé bỏng của mình mà cười hiền từ. Đôi mắt cũng nặng trĩu nhắm lại và ngủ lúc nào không hay.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện