Dư Thuý nghe thấy tiếng mở cửa, mở mắt ra.
Hành lang rộng không tới 2 mét, hai người đứng đối diện, hầu kết Thời Lạc hơi động: "Anh..."
Dư Thuý xoa xoa ấn đường: "Xin lỗi, quá buồn ngủ, cái này cho em."
Dư Thuý dừng lại, từ trong túi quần lấy ra cái thẻ phòng: "Chìa khoá phòng để bên trong tủ đầu giường của em, dì ở căn cứ mỗi chiều 5 giờ sẽ đến quét dọn phòng, nếu muốn khoá cửa phòng thì nhớ đến giờ mở cửa cho dì. Tài xế căn cứ không phải 24 giờ đều ở đây, số điện thoại của tài xế lúc sau Chu Hoả sẽ cho em, cần dùng xe cứ gọi điện thoại là được, nếu có việc gấp mà không gọi được cho tài xế, cũng có thể tìm người khác trong căn cứ, đều có bằng lái xe, bao gồm..."
Dư Thuý dừng lại, đưa thẻ phòng cho Thời Lạc: "Bao gồm anh."
Đôi môi Thời Lạc hơi động, thầm nghĩ ông chủ làm tài xế cho mình, này có phù hợp không?
Thời Lạc nhận thẻ phòng, thấp giọng nói: "Tại sao...Không gõ cửa."
Dư Thuý nhìn Thời Lạc: "...Sợ em còn chưa dậy."
Thời Lạc mím môi, trong lòng không nhịn được lặng lẽ nói, người này lại tới nữa rồi.
Thảo nào nhiều cô gái bị tra nam lừa dối như vậy, này má nó...Có thật sự là tra nam cũng đỡ không nổi, càng khỏi phải nói đây là tra nam không tự biết bản chất tâm tư mình trong sạch.
"Lần sau cứ gõ cửa là được." Thời Lạc buồn bực nói, "Còn...Có chuyện khác?"
Dư Thuý mặc áo khoác: "Rất nhiều, có vài thứ cần em ký tên, xuống lầu đi."
Thời Lạc lúc này mới nhớ đến mấy giấy tờ chuyển đội và việc ký chiến đội mới, cùng xuống lầu với Dư Thuý.
Ngoại trừ hai người, mọi người đã đến phòng nghỉ lầu một đầy đủ. Tất cả đều đang nhìn hợp đồng của mình, thấy hai người đến, Chu Hoả nhanh chóng đưa một xấp cho Thời Lạc.
Thời Lạc cầm lấy giấy tờ ngồi xuống: "Bút đâu?"
"Không vội." Dư Thuý ngồi xuống, hắn chẳng cần phải ký cái gì, lúc này thoải mái nhất, Dư Thuý nói với mọi người, "Tự xem hợp đồng của mình xem, lát nữa tôi gọi bộ phận pháp lý tới, chỗ nào không hiểu thì hỏi tổ pháp lý."
Thời Lạc cau mày, đang muốn nói không cần phiền như vậy, Puppy ngồi bên cạnh chậm rãi nói: "Evil, đừng ngại phiền phức, nhìn kỹ một chút đi, cả phòng này chỉ có cậu là nguy hiểm nhất."
Thời Lạc không hiểu nhìn Puppy: "Có ý gì?"
Puppy liếc mắt nhìn Dư Thuý bên cạnh, muốn nói lại thôi, thật không dám nói xui xẻo: "Không có gì, tôi thuận miệng nói thôi."
Thời Lạc nhíu mày, lần này thật không hiểu nổi.
Thần Hoả một bên khác nhịn cười: "Đúng vậy, thật đúng là...Thấy thế nào Thời Lạc cũng nguy hiểm nhất."
Dư Thuý lấy điện thoại ra gửi wechat cho nhân viên pháp lý, môi khẽ nhúc nhích không tiếng động mắng một câu, tiện đà giải thích: "Năm đó Quý Nham Hàn tiến vào câu lạc bộ Đao Phong, bị Đao Phong hãm hại nên tự mình trốn đi xây câu lạc bộ FS, ba năm sau lại hãm hại anh, sau đó bây giờ anh cũng xây Free, bọn nhổ nước bọt cảm thấy đường dây kế thừa này của chúng ta đều có độc, dựa theo nội dung vở kịch, tiếp theo..."
Dư Thuý nhìn về phía Thời Lạc: "Kế tiếp sẽ đến lượt em."
Lão Kiều với Puppy không nhịn được cười ra tiếng.
Chu Hoả đau đầu nhìn về phía Thời Lạc: "Biết không? Fan của cậu cảm thấy gốc rễ của chiến đội phong thuỷ không tốt, tập thể cùng nhắn tin đến weibo chính thức của chiến đội, nhắc nhở bọn tôi không được hãm hại cậu, nếu cậu cũng trốn đi xây chiến đội mới, vậy má nó cái tiết mục này sẽ thật sự kéo dài đầy đủ."
Thời Lạc: "..."
Thần Hoả tri kỉ gật đầu nhắc nhở: "Bất kể là phân biệt đối xử hay xem độ tuổi và khoảng thời gian, người tiếp theo đều là cậu, cho nên nhất định phải xem hợp đồng cho kỹ, đừng để ác mộng xảy ra lần nữa, nhất định phải kết thúc lời nguyền này của chúng ta tại cậu."
Thời Lạc nhìn lướt qua hợp đồng, cau mày: "Chỉ ký có một mùa giải, có thể xảy ra chuyện gì?"
"Mỗi mùa giải ký một lần thật phiền phức, ban đầu tôi đề nghị ký thẳng luôn hai mùa, mà ông chủ không đồng ý." Chu Hoả bất đắc dĩ, "Hết cách rồi, nghe ông chủ thôi. Xong rồi các cậu nhìn hợp đồng phát sóng trực tiếp đi, ngoại trừ phí ký kết không giống nhau thì những cái khác đều giống, cùng là mỗi tháng 30 tiếng. Nói trước một chút, phí ký kết không phải do tôi quyết định đâu, là nền tảng phát sóng đưa ra, cơ bản hợp lý rồi, khen thưởng chia như nhau hết. Tự xem đi, có ý kiến gì thì nói lại."
Hợp đồng một mùa giải mà thôi, mà nội dung hợp đồng đối với tuyển thủ đều cực kì hữu nghị, đây xem như là hợp đồng đãi ngộ điều kiện rộng rãi nhất Thời Lạc từng ký, cũng không có ý kiến gì, nhìn một vòng đọc nhanh như gió rồi cầm bút qua ký tên.
Chu Hoả nhìn về phía những người khác: "Còn lại thì sao? Có ý kiến gì không?"
Thần Hoả vừa xem hợp đồng vừa giơ tay: "Ý kiến, thời gian phát sóng trực tiếp tính như thế nào?Chỉ tính thời gian phát sóng game hay toàn bộ đều tính?"
"Không tính theo thời gian game, là tính thời gian của bản thân cậu."
Thần Hoả còn chưa dứt lời Chu Hoả đã biết hắn muốn hỏi cái gì, thời dài liếc mắt nhìn Thần Hoả một cái, sốt ruột nói: "Đều là tuyển thủ cuối tháng nợ 29 tiếng, tôi hiểu, không phát sóng chơi game thì phát sóng cậu ăn thức ăn ngoài cũng được, chỉ cần là chính cậu phát thôi."
Thần Hoả cười hì hì: "Vậy được."
"Nhưng mà tôi xin nhờ các vị, làm ơn đừng tới cuối tháng mới chạy, tôi biết các cậu không thiếu bằng đấy tiền cũng không sợ thiếu giờ bị phạt tiền, nền tảng phát sóng không dám gây phiền phức cho các cậu, nhưng mà sẽ tìm tôi gây khó dễ, van xin mọi người." Chu Hoả lại nói, "Người khác thì sao?"
Puppy rất tích cực ngẩng đầu nói: "Quản lý, tôi không phải kiểu tuyển thủ đi học mới bổ sung bài tập, bây giờ tôi có thể dùng điện thoại phát sóng trực tiếp luôn không? Tôi thấy fan chắc chắn sẽ rất thích xem chiến đội chúng ta ký hợp đồng."
"Không được!" Chu Hoả không chút nghĩ ngợi nói, "Trước không nói một ngày rồi tôi chưa có gội đầu, giờ còn chính sự chưa nói hết đây."
Puppy nhún nhún vai: "Được thôi, fan của hai người nào đó trong đội vừa mất phúc lợi."
Thần Hoả tò mò: "Hai vị nào? Tôi với Dư Thuý đấy hả?"
"Nhìn thẳng vào sự nổi tiếng của mình một chút." Puppy sờ sờ đầu chó Thần Hoả, thở dài, "Còn chưa nhận thấy? Độ nổi tiếng của cậu đã rơi xuống thứ ba rồi. Có điều vẫn mạnh hơn tôi rất nhiều, nói như vậy có vui không?"
Thần Hoả trừng mắt nhìn Thời Lạc:
"Độ nổi tiếng của tôi bây giờ đã không bằng Thời Lạc? Tôi đường đường là tuyển thủ du học trở về! Tôi không thể sánh bằng cậu ta nữa?"
Thời Lạc đau đầu, ai con mẹ nó muốn so độ nổi tiếng với Thần Hoả?
"Nói tới phát sóng trực tiếp, vẫn phải nhắc nhở mọi người, có ít chủ đề nhạy cảm...Thì hơi hơi chú ý một chút." Chu Hoả nghĩ nghĩ nói, "Như là mấy chuyện nhỏ hai năm trước, đã thông báo chính thức rồi, bây giờ trên mạng cũng không còn bao nhiêu người dám phun cái gì nữa, chúng ta không cần phải tạo chủ đề cho mình, lúc thường phát sóng trực tiếp có thể nói chuyện thoải mái, đúng không, Dư Thuý? Cậu cũng không muốn để người khác nhắc tới đúng chứ?"
"Tôi?" Dư Thuý ngước mắt, rất lưu loát phá đám, "Chính tôi chắc chắn sẽ không chủ động nhắc tới, nhưng mà người khác muốn nói đến tôi, tôi không có vấn đề gì."
Thời Lạc cũng lạnh lùng nói: "Tôi không bảo đảm, cũng không quan tâm người khác, người khác muốn nói gì thì nói, tốt nhất là mỗi ngày lấy roi đánh xác Quý Nham Hàn một lần."