Chương 80: Tư Niệm và Chu Hạc Thư
"Sau đó thì sao?" Sau khi Chu Hạc Thư rời khỏi quán cà phê, Tư Niệm gọi điện thoại cho Nguyễn Huỳnh ngay, kể về chuyện giữa cô ấy và Chu Hạc Thư.
Nghe cô ấy nói xong, Nguyễn Huỳnh rất tò mò về phản ứng của Chu Hạc Thư.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tư Niệm hừ vài tiếng, cô ấy ngồi ở bồn hoa cách quán cà phê không xa, nhìn dòng xe cộ qua lại tấp nập và nói: "Đầu tiên anh ấy hỏi lại tớ vì sao lại cảm thấy anh ấy sẽ không đành lòng."
Nguyễn Huỳnh cong môi cười: "Vậy cậu trả lời sao?"
Tư Niệm tự tin nói: "Tớ nói mặc dù tớ không phải là người xinh đẹp, giàu có nhất trong số những người theo đuổi anh ấy nhưng chắc chắn tớ là người thú vị nhất."
Nguyễn Huỳnh: "Giáo sư Chu không nói cậu ảo tưởng à?"
"Không nhé." Tư Niệm nói, khóe môi vô thứ cong lên: "Anh ấy cười đó."
Nghe cô ấy nói thế, mắt của Nguyễn Huỳnh sáng rực lên, cô vội tiếp lời: "Cậu có hy vọng lớn đấy."
Tư Niệm tự luyến: "Tớ cũng thấy thế."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Sau khi cô ấy nói xong câu đó, Chu Hạc Thư nhìn chằm chằm cô ấy một lát rồi nói: "Có phải dù tôi đồng ý hay từ chối thì em cũng sẽ không thay đổi không?"
Tư Niệm đáp Phải.
Chu Hạc Thư ngừng lại một lát, sau đó nhìn cô ấy nói: "Vậy em còn hỏi tôi làm gì?"
"..."
Nghĩ đến Chu Hạc Thư, ý chí chiến đấu của Tư Niệm sục sôi: "Cậu nói xem làm sao để tớ theo đuổi được anh ấy đây?"
Thật ra cô ấy chưa từng theo đuổi ai, tất cả những chuyện Tư Niệm làm với Chu Hạc Thư đều là tự nhiên cả.
Ngẫm nghĩ một hồi, cô ấy hỏi ý kiến của Nguyễn Huỳnh: "Bác sĩ Lục theo đuổi cậu thế nào vậy?"
Nguyễn Huỳnh suy nghĩ: "Đưa đón tớ đi làm, rồi hẹn tớ ra ngoài và tặng hoa nữa."
Tư Niệm nghe thế thì hỏi nhỏ: "Đơn giản vậy sao? Phương pháp theo đuổi người ta của bác sĩ Lục cùi bắp quá."
Nguyễn Huỳnh ngẫm kỹ lại rồi tán thành nói: "Cậu nói thế thì tớ cũng cảm thấy thế thật."
Nhưng chuyện theo đuổi này chỉ cần hợp ý là được. Những chuyện mà bác sĩ Lục làm khi theo đuổi Nguyễn Huỳnh, lần nào cũng là những chuyện mà cô thích, anh nhớ kỹ từng câu nói của cô, nhớ sở thích của cô và nhớ hết tất cả về cô.
Nhưng Nguyễn Huỳnh cảm thấy lý do chính để Lục Ngộ An có thể theo đuổi được mình là do mình cũng thích anh.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nghĩ đến đây, cô nói ngắn gọn: "Cách theo đuổi không quan trọng, quan trọng là cậu khiến giáo sư Chu thích cậu là được."
Tư Niệm: "... Cậu nói nhảm hay gì."
Nguyễn Huỳnh nín cười: "Anh ấy có ý với cậu thì dù cậu có làm sao thì anh ấy cũng cảm nhận được thôi."
"... Ừm." Tư Niệm trầm ngâm suy nghĩ: "Đúng là thế thật, vậy tớ sẽ suy nghĩ thật kỹ."
Nguyễn Huỳnh: "Được rồi, nếu cần tớ giúp đỡ thì cứ nói, chắc chắn tớ sẽ dốc hết sức mình."
Tư Niệm: "Đương nhiên phải vậy rồi."
Cúp điện thoại, Tư Niệm lại tiếp tục ngồi ở cổng thêm một lúc nữa.
Quét mắt nhìn đồng hồ, cô ấy mở tài khoản wechat của Chu Hạc Thư lên và hỏi: "Giáo sư Chu, anh về đến nhà chưa?"
Tin nhắn gửi đi được mấy phút thì Chu Hạc Thư trả lời cô ấy: "Đến rồi."
Tư Niệm nhướng mày, ngẫm xem mình nên nói gì với anh ấy.
Cô ấy nhớ đến chuyện mình vừa nói với Nguyễn Huỳnh, tò mò hỏi: "Anh có thích loại hoa nào không?"
Chu Hạc Thư: "?"
Tư Niệm: "Tôi chỉ hỏi bừa chút thôi."
Chu Hạc Thư: "Không."
Tư Niệm: "Ồ, tôi thích Cappuccino."
Chu Hạc Thư: "..."
Tư Niệm: "Sao thế?"
Lúc đi vào thang máy, Chu Hạc Thư nhìn hai chữ mà Tư Niệm gửi tới, đuôi lông mày của anh ấy hơi nhếch lên. Anh ấy rất nghi ngờ rằng người đối diện biết rõ mà còn hỏi.
Không nói gì một lúc, Chu Hạc Thư đánh chữ: "Không sao."
Tư Niệm: "... Tôi còn tưởng anh không biết Cappuccino là gì."
Đúng là Chu Hạc Thư không biết thật, chỉ là anh ấy không có ý định hỏi Tư Niệm.
Nếu anh ấy hỏi thì có vẻ đã rơi vào bẫy của cô ấy.
Im lặng một lát, Chu Hạc Thư cụp mắt: "Hoa."
Tư niệm: "... Anh trả lời câu này cũng ngắn gọn ghê."
Chu Hạc Thư: "Ừm."
Trong nháy mắt Tư Niệm không muốn trò chuyện với anh ấy nữa, cô nhắn lại mình phải đi làm việc rồi xoay người quay về quán cà phê.
Mà sau khi Chu Hạc Thư bước vào cửa nhà, anh ấy nhìn chằm chằm chữ Cappuccino mà Tư Niệm gửi tới, sau đó thì thoát khỏi wechat và mở baidu lên.
Trên thực tế Cappuccino là hoa hồng, chỉ là nó là sự kết hợp giữa màu hồng nhạt và màu cà phê. Dáng vẻ trông rất dịu êm khiến người ta có cảm giác hoài cô và tươi mát.
Chu Hạc Thư nhìn bó hoa trong anh một lúc, mí mắt anh ấy khẽ chớp.
Thật ra anh ấy cũng khá bất ngờ, bất ngờ vì Tư Niệm thích loài hoa như Cappuccino.
***
Sau khi làm rõ chuyện sẽ theo đuổi Chu Hạc Thư, thỉnh thoảng Tư Niệm sẽ liên lạc với anh ấy.
Thỉnh thoảng khi rảnh rỗi, cô ấy sẽ đi học tiết của Chu Hạc Thư. Nếu may mắn thì khi học xong cô ấy có thể hẹn Chu Hạc Thư đi ăn cơm.
Ngày hôm đó, Nguyễn Huỳnh dọn nhà.
Cô muốn sang ở chung với Lục Ngộ An, Tư Niệm là bạn thân đương nhiên sẽ lao tới hiện trường dọn nhà.
Một đám người cũng chuyển nhà xong, Tư Niệm không nhịn được mà kề tai nói nhỏ với Nguyễn Huỳnh. Cô ấy nói gần đây chẳng có tiến triển gì trong việc theo đuổi Chu Hạc Thư cả, có phải nên thay một cách khác không? Cô ấy có nên chuyển nhà, ở gần quan thì được hưởng lợi trước không?
Nguyễn Huỳnh ngẫm nghĩ: "Đợi lát nữa tớ hỏi bác sĩ Lục xem giáo sư Chu ở chỗ nào?"
Tư Niệm không chút do dự: "Ok."
Chuyển nhà xong, một đám người giúp đỡ dọn dẹp.
Lúc đã sắp xếp ổn thỏa thì Tư Niệm đề nghị mọi người tụ tập cùng nhau, tối nay cùng ăn cơm ở nhà xem như làm nóng căn nhà luôn. Tất cả mọi người đều không có ý kiến nhưng nguyên liệu nấu ăn trong nhà không nhiều, cần phải đi mua thêm.
Tất cả đều là người có đôi có cặp, chỉ có mỗi Tư Niệm là cô đơn một mình.
Không ngoài ý muốn, cô ấy sẽ bị bỏ lại phía sau.
Vì không muốn cô ấy làm bóng đèn và không khiến cô ấy cảm thấy cô đơn, Lục Ngộ An gọi Chu Hạc Thư đến.
Thấy Chu Hạc Thư xuất hiện, khóa môi của Tư Niệm từ từ cong lên.
Cô và Nguyễn Huỳnh liếc nhìn nhau, mơ hồ cảm thấy mình phát hiện ra bí mật gì đó. Có Chu Hạc Thư rồi thì Tư Niệm cũng không cần phải xoắn xuýt chuyện mình đi siêu thị với ai nữa, cô ấy chủ động sắp xếp để cho mình và Chu Hạc Thư cùng đi siêu thị.
Không ngoài dự đoán của Tư Niệm, Chu Hạc Thư không tư chối.
Siêu thị cách nhà Lục Ngộ An và Nguyễn Huỳnh không xa nhưng cân nhắc đến việc sẽ phải mua kha khá đồ vật, Chu Hạc Thư vẫn lái xe đi.
Tư Niệm ngồi trên ghế lái phụ liếc mắt nhìn người bên cạnh, cô ấy không nhịn được mà hỏi: "Giáo sư Chu, hôm nay anh ở nhà à?"
Chu Hạc Thư: "Ừm."
Tư Niệm: "... Anh với bác sĩ Lục ở cùng một khu nhà à?"
Chu Hạc Thư nghe thế thì cụp mắt xuống nhìn cô ấy, anh ấy khẽ nhếch mày: "Không rõ à?"
Giọng điệu của anh ấy khi nói chuyện khá lạnh nhạt, không hiện rõ được tâm trạng.
Tư Niệm Ồ một tiếng, chờ xe ra khỏi khu nhà, cô ấy quay đầu lại hỏi: "Hoàn cảnh ở khu nhà các anh trông có vẻ không tệ lắm nhỉ?"
Chu Hạc Thư cong môi dưới: "Lần đầu tới à?"
Tư Niệm: "Đúng vậy."
Cô ấy nháy mắt mấy cái rồi lại nhìn anh ấy: "Nhưng sau này thì không chắc lắm."
"..."
Nghe ra ý trong lời nói của Tư Niệm, Chu hạc Thư không tiếp lời.
Lái xe khoảng mười