[Full_Free]_Tôi Và Ổng Không Thân

Chương 5


trước sau


Lục Tân đặt dụng cụ trở lại chỗ cũ, đeo cặp lên vai, tắt đèn rồi đóng cửa.
 
Hai người nhìn nhau, Hà Diệp đi tới, đi sau anh một bước.
 
Khu nhà giảng dạy trống rỗng cực kỳ yên tĩnh, âm thanh duy nhất trong hành lang là tiếng bước chân của hai người bọn họ đang lần lượt bước xuống.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Đi đến giữa hai tầng bục giảng, Lục Tân quay đầu lại hỏi: “Tối nay trực nhật, cậu đã bảo với người nhà không?”
 
He Ye: “Có chứ, bố tôi biết tôi sẽ về muộn.”
 
“Vậy thì tốt, nếu không có thể họ sẽ lo lắng.”
 
Cuộc trò chuyện đơn giản nhanh chóng kết thúc, cả hai bước ra khỏi tòa nhà giảng dạy, cùng nhau đi đến nhà để xe.
 
Buổi sáng, hai người bọn họ đến trường vào hai thời điểm khác nhau, đương nhiên xe đạp cũng đậu ở hai nơi khác nhau, Hà Diệp mở khóa xe, ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Lục Tân còn chưa đi tới chỗ để xe của anh.
 
Cô đẩy xe đi ra ngoài đợi anh.
 
Thấy Lục Tân ngồi lên xe, Hà Diệp mới thôi nhìn, chậm rãi đạp xe tiến về phía trước.
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lục Tân nhanh chóng đuổi kịp cô.
 
Trường trung học phổ thông số 2 nằm ở trung tâm thành phố, cho dù hiện tại đã mười giờ tối, bên ngoài vẫn còn rất nhiều những người đi bộ. Hơn nữa thành phố An cũng là một thành phố lớn, an ninh luôn được đảm bảo khá tốt. Học sinh cấp ba có tiết tự học vào buổi tối cũng không cần quá lo lắng về vấn đề an toàn.
 
Hà Diệp không sợ về nhà một mình nhưng cô không thể phủ nhận rằng khi đi dạo vào ban đêm, nếu có bạn cùng lớp bên cạnh, cảm giác an toàn cũng được nâng cao hơn nhiều.
 
Có lẽ sẽ hoàn hảo hơn nếu cô giao tiếp với đối phương tốt hơn một chút, hoặc có thể tìm chủ đề để nói chuyện một cách tự nhiên thay vì cứ im lặng mãi như bây giờ.
 
“Tôi không giỏi bắt chuyện lắm.”
 
Sau khi đạp xe bên cạnh nhau được một lúc, Lục Tân đột nhiên lên tiếng.
 
Hà Diệp thở phào nhẹ nhõm: “Tôi cũng vậy, tôi cứ lo cậu sẽ cảm thấy tôi là người bất lịch sự.”
 
Lục Tân: “Có thể nhìn ra được, yên tâm, tôi không nghĩ vậy đâu.”
 
Hà Diệp mỉm cười.
 
Lục Tân: “Tôi vẫn muốn xin lỗi cậu về những gì đã xảy ra ngày hôm qua.”
 
Hà Diệp nghi ngờ nhìn qua.
 
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Lục Tân: “Châu Hướng Minh giả ho ấy.”
 
Hà Diệp ngay lập tức sực tỉnh, chuyển ánh mắt sang nhìn ngắm đường phố.
 
Lục Tân: “Tôi đã nói chuyện với cậu ấy rồi, sau này cậu ấy sẽ không gây rắc rối cho cậu nữa.”
 
Dù sao thì mọi chuyện đã qua, Hà Diệp cũng không hẹp hòi như vậy, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Không sao, cứ nói rõ ràng là được rồi.”
 
Lục Tân liếc nhìn bóng hình cô trên mặt đất.
 
Dường như anh không thể giải thích điều đó rõ ràng với Châu Hướng Minh được.
 
Anh không quen nói dối.
 
Sự thật không thể chối cãi, anh thường lựa chọn im lặng trước những sự việc đã tồn tại nhưng không muốn nhắc đến.
 
Cung đường dài khoảng một kilomet, đi qua ba cột đèn giao thông, rất nhanh đã đến khu chung cư quen thuộc. 
 
Hà Diệp nhìn thấy một bóng người khập khiễng từ xa.
 
Cô không nhịn được vẫy vẫy tay: “Ba!”
 
Hà Dũng dừng lại bên cổng nam, ông đang đứng đợi con gái mình với nụ cười rạng rỡ trên môi.
 
Hà Diệp phanh lại, nhảy xuống hỏi chuyện: “Sao ba lại ở đây?”
 
Hà Dũng liếc nhìn bạn nam bên cạnh đang chống một chân trên mặt đất, giải thích với con gái: “Siêu thị đóng cửa rồi, ba đoán con sẽ về sớm nên mới đi dạo quanh đây một chút, đây là bạn của con hả?”
 
Hà Diệp liếc nhìn Lục Tân, giới thiệu với ông: “Vâng, đây là Lục Tân, là học sinh giỏi nhất trong ban bọn con, là tổ trưởng cùng con trực nhật hôm nay, cũng sống cùng khu này.”
 
Lục Tân: “Chú, chúng ta đã từng gặp qua. Cháu từng đi siêu thị mua đồ mấy lần đó ạ.”
 
Hà Dũng: “Chú nhớ, chú nhớ, không ngờ lại trùng hợp như vậy. Nếu tất cả chúng ta đều ở cùng khu, về sau hai đứa nên cùng nhau trở về sau khi tan học, coi như cũng có bạn đồng hành.”
 
Ông còn định lái xe đưa đón con gái tan học nhưng con gái nhất quyết không muốn làm phiền ông, để ông chuyên tâm quản lý siêu thị.
 
Chỉ là, khi nhìn đến tuổi tác và dung mạo xinh đẹp của con gái, làm sao Hà Dũng không thể lo lắng cho được.
 
“Ba…” Hà Diệp liếc mắt nhìn ba, tỏ vẻ không tán thành chút nào.
 
Hà Dũng bật cười ngây ngô: “Ba có nhờ Tiểu Lục hỗ trợ không công thôi đâu, sau này nếu thằng bé đến siêu thị mua đồ, ba sẽ đặc biệt giảm giá cho thằng bé.”
 
Lục Tân mỉm cười: “Chú quá khách sáo rồi, dù sao thì cháu và Hà Diệp cũng về cùng đường với nhau, chú đừng quá lo lắng.”
 
Hai người đối đáp qua lại một hồi lâu nhưng Hà Diệp vẫn không thể chen vào giữa, cô đứng một bên khẽ cắn môi, một lần nữa ngồi lên xe đạp, ra hiệu cho ba mình ngồi vào ghế sau.
 
Hà Dũng không khách sáo với con gái, sau khi ngồi xuống yên xe, ông tiếp tục nói chuyện với Lục Tân đang đạp xe bên cạnh: “Chú nghe Tiểu Diệp nói rằng cháu luôn đứng đầu trong kỳ thi cuối năm, quả thật là giỏi lắm đó.”
 
Hà Diệp: ...
 
Lục Tân không quá mức khiêm tốn đáp lời: “Kết quả cũng được thôi ạ.”
 
“Thế cháu sống ở tòa nhà nào?”
 
“Cháu ở tòa số 10.”
 
“Hai ba con chú ở tòa số 7, cách đó không xa. Tiểu Diệp, Tiểu Lục học hành giỏi giang như vậy, sau này nếu có chỗ nào không hiểu, con nên học hỏi bạn nhiều hơn.”
 
Hà Diệp ậm ừ qua loa có lệ, ánh mắt hướng về phía ngã ba trên con đường phía trước.
 
Quả nhiên, Lục Tân mở miệng: “Chú, cháu đi lối này, hôm khác nói chuyện tiếp ạ.”
 
Hà Dũng: “Cháu cứ đi đi, về sau nhớ tan học cùng Hà Diệp, chú cảm ơn cháu trước!”
 
Hà Diệp dồn sức đạp mạnh, cố gắng nới rộng khoảng cách với Lục Tân bằng tốc độ nhanh nhất có thể.
 
Sau khi xác nhận rằng Lục Tân không thể nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hai ba con bọn họ, Hà Diệp mới buồn bực lên án: “Con có chơi thân với cậu ấy đâu, ba nói với cậu ấy điều đó làm gì.”
 
Hà Dũng: “Cùng sống trong một khu, học cùng ban, còn cùng một tổ trực nhật, làm quen với nhau không phải là vấn đề chỉ trong vài phút thôi sao?”
 
Hà Diệp khịt mũi: “Con không giỏi bằng ba được, một mình con có thể làm quen với ai chứ.”
 
Hà Dũng: “Không sao đâu, ba sẽ lo cho con, sau này con không cần lo lắng nữa.”
 
Hà Diệp nhớ lại bóng dáng lảo đảo của ba mình đang từng bước đi về chỗ cổng phía nam dưới ánh đèn đường, cuối cùng cô cũng không nói gì thêm nữa.
 
Về đến nhà, Hà Diệp kiểm tra biên lai bữa cơm ba ăn ngoài tiệm xong xuôi mới bước vào phòng tắm.
 
Trời đã khuya, hai ba con bọn họ mới trở về phòng.
 
Hà Diệp đã thay đồ ngủ nhưng cô vẫn chưa cảm thấy buồn ngủ, cô ngồi vào bàn học, bắt đầu làm một bài nghe tiếng Anh khác.
 
Mười giờ bốn lăm, cô mới nằm xuống giường, vặn nhỏ âm lượng rồi phát tin tức “VOA”, ban đầu cô còn tập trung nghe được một chút, nhưng rất nhanh mí mắt đã dán vào nhau, cô tắt âm thanh, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
 
Ngày hôm sau, Hà Diệp lấy chiếc xe đạp của mình từ nhà để xe trong khu chung cư, sau khi suy nghĩ một chút, cô quyết định khởi hành từ cổng phía đông.
 
Mặc dù đường đi có lòng vòng nhưng Hà Diệp nghĩ đến việc giảm thiểu xác suất phải xã giao trực tiếp như thế cũng rất được.

 
Tại ngã rẽ cửa nam, Lục Tân đúng hẹn dừng ở đó chờ Châu Hướng Minh.
 
Bảy giờ mười, bóng dáng Châu Hướng Minh mới xuất hiện.
 
Bấy giờ Lục Tân mới xuất phát, từ khu chung cư đạp ra.
 
Châu Hướng Minh nhanh như gió đuổi theo, mở miệng hỏi chuyện tối hôm qua: “Hai người các cậu cùng nhau trở về sao? Trên đường có nói gì không?”
 
Lục Tân: “Nói tới cậu.”
 
Châu Hướng Minh: “Ồ? Cậu nói gì?”
 
Lục Tân: “Vụ giả ho xong rồi xin lỗi.”
 
Châu Hướng Minh tán gẫu một hồi rồi hỏi lại: “Cô ấy có phản ứng gì không?”
 
Lục Tân: “Lần này bỏ qua.”
 
Châu Hướng Minh: “Đã hiểu, không có lần sau nữa đâu!”
 
Vài phút sau, Lục Tân đi theo Châu Hướng Minh vào lớp học, liếc qua chỗ ngồi của cô, thấy cô đang ngồi ngay ngắn với cuốn sách giáo khoa tiếng Anh trên tay.
 
Lục Tân mỉm cười.
 
Hoặc là cô dậy

sớm hơn anh, hoặc là căn bệnh sợ hãi xã hội của cô lại tái phát, khiến cô cố tình đi đường vòng.
 
Trở lại chỗ ngồi, Lục Tân lấy sách giáo khoa đọc bài một chút, anh thoáng nhìn thấy Châu Hướng Minh đang rút một tờ giấy nhỏ từ cuốn sổ tay ra.
 
Anh nghiêng đầu nhìn Châu Hướng Minh dùng bút viết một chữ “xin lỗi” thật to, sau đó nhìn Châu Hướng Minh gom mấy tờ giấy lại thành một quả bóng, chuẩn xác ném trúng vào giữa cơ thể Hà Diệp và cuốn sách giáo khoa như một quả bóng rổ.
 
Quả cầu giấy từ trên trời rơi xuống khiến Hà Diệp giật mình, vô thức nhìn lại.
 
Châu Hướng Minh nhìn cô, bật cười ngốc nghếch.
 
Hà Diệp nhíu mày.
 
Châu Hướng Minh vươn cổ về phía trước, khẽ bảo: “Cậu xem đi, chỉ có một chữ thôi.”
 
Lúc này, Hà Diệp mới mở quả bóng giấy ra, nhìn thấy một chữ “sorry” nhàu nát.
 
Châu Hướng Minh vẫn đang nhìn chằm chằm vào cô, phát hiện khóe miệng cô hơi nhếch lên, gò má khẽ nhô lên, bấy giờ anh ấy mới thở phào nhẹ nhõm, nháy mắt với Lục Tân, nhỏ giọng nói: “Đang cười kìa.”
 
Lục Tân ngẩng đầu nhìn.
 
Đáng tiếc, giữa anh và cô có một bạn nam chắn ngang, lúc này bóng dáng của cô đã bị bạn nam kia hoàn toàn che khuất.
 
Trong lòng Châu Hướng Minh khẽ động: “Chúng ta đổi chỗ đi?”
 
Lục Tân: “Học thuộc từ đi.”
 
Sau hai tiết học buổi sáng, Chu Tình, Ngô Viên Viên lần lượt khoác tay Hà Diệp, kéo cô đi về phía sân thể dục, cười nói ríu rít.
 
Hầu hết các học sinh đều đi lại rất bình thường, thế nên khi Châu Hướng Minh chạy vượt qua chỗ ba cô gái như một con khỉ nghịch ngợm chỉ để nhảy lên lưng một nam sinh cao gầy phía trước, ba người bọn họ không thể không chú ý tới.
 
Nam sinh bị đè lên phát ra một tiếng “ái ôi”, sau đó vui vẻ khoác tay lên lưng Châu Hướng Minh, xoay người nhìn về phía sau ba cô gái.
 
Không cần phải nói, bọn họ đang đợi Lục Tân
 
Hà Diệp cảm nhận được rằng Châu Hướng Minh đang liếc nhìn mình, cô nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác.
 
Ba cô gái nhanh chóng vượt qua hai chàng trai.
 
Đến tận lúc này, Châu Hướng Minh mới chỉ vào lưng Hà Diệp, nháy mắt với Lý Lương bên cạnh.
 
Lý Lương: “Ý cậu là gì? Yêu sớm như vậy?”
 
Sau đó Châu Hướng Minh mới chỉ vào Lục Tân đang đến gần.
 
Chiếc kính trên mũi Lý Lương suýt chút nữa rơi ra: “Cây vạn tuế nở hoa á?”
 
Châu Hướng Minh: “Không biết có nở hay không, dù sao thì mùa xuân của người đó cũng đến rồi.”
 
Lý Lương hỏi trực tiếp Lục Tân: “Có thật không?”
 
Lục Tân nhìn hai người bọn họ, chỉ nói đúng một câu: “Mặc kệ mấy cậu đang nghĩ gì nhưng đừng có làm phiền cô ấy.”
 
Nói xong, anh đi thẳng về phía trước.
 
Châu Hướng Minh đã được một trận giáo huấn, vội vàng nhắc nhở Lý Lương đừng gây rắc rối.
 
Lý Lương: “Biết rồi mà, cậu ấy tự có chủ kiến riêng của mình, chúng ta đừng làm phiền.”
 
Lý Lương ở lớp 6 thế nhưng cậu ấy không vội xếp hàng mà khoác vai Châu Hướng Minh đến lớp 8, theo sau Lục Tân.
 
Cậu ấy giả vờ như đang nghiêm túc trò chuyện với Châu Hướng Minh, nhưng lại lén lút liếc nhìn mấy cô gái lớp 8, cậu ấy còn chưa nhìn ra cô gái vừa rồi trông như thế nào!
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
 
Đều là bạn tốt với nhau, đương nhiên không thể không tò mò.
 
Hà Diệp khá cao, xếp thứ ba từ dưới lên trong hàng nữ, phía trước chính là Ngô Viên Viên.
 
Chú ý tới bóng dáng ba người Lục Tân, cô cố ý kéo cánh tay Ngô Viên Viên, hai người quay đầu ngược hướng đối phương nói chuyện.
 
Lý Lương ngửa cổ hồi lâu nhưng chỉ nhìn thấy gương mặt nghiêng nghiêng của cô gái, ấn tượng sâu sắc nhất chính là “trắng trẻo”,
 
“Được rồi, nhìn người ta sắp lòi mắt rồi đó.” Châu Hướng Minh quay đầu cậu ấy lại: “Sau này sẽ có cơ hội.”
 
Lục Tân đứng yên tại chỗ, mặt không có biểu cảm gì.
 
Châu Hướng Minh nhìn anh, đột nhiên có chút không xác định rõ: “Cơ hội quả thật rất nhiều nhưng rốt cuộc có thể trở thành người của mình hay không, còn phải xem ý lão Lục rồi.”
 
Lý Lương cười cười: “Với khuôn mặt này của cậu, muốn theo đuổi không phải việc khó.”
 
Lục Tân: “Kia là giáo viên chủ nhiệm của cậu?”
 
Lý Lương ngay lập tức quay đầu lại, quay trở lại lớp 6.
 
Tiết tự học buổi tối, Hà Diệp chỉ tập trung vào việc học bài, vô tình quên mất cuộc nói chuyện giữa ba cô và Lục Tân tối qua. Sau giờ học, cô tự nhiên thu dọn cặp sách, cùng Ngô Viên Viên đi xuống.
 
Mãi đến khi rời khỏi cổng trường, Hà Diệp mới chợt nhớ ra lời ba dặn. 
 
Cô giả vờ thản nhiên nhìn lại.
 
Cách đó vài mét, Lục Tân và Châu Hướng Minh đang đạp xe cạnh nhau.
 
Hà Diệp nhanh chóng quay người lại, trong lòng lẩm bẩm, là trùng hợp hay là Lục Tân đã chấp nhận lời nhờ vả của ba mình?
 
“Tôi cá là cô ấy đã nhìn thấy chúng ta.”
 
Phía sau, Châu Hướng Minh thì thầm bên cạnh Lục Tân.
 
Lục Tân ậm ừ cho qua chuyện.
 
Châu Hướng Minh: “Thế này có khác gì người vệ sĩ âm thầm đâu chứ? Cậu đến trước mặt cô ấy, cứ yên lặng đi theo thì có ích lợi gì?”
 
Lục Tân không trả lời.
 
Châu Hướng Minh không thể chịu đựng được nữa, hừ lạnh một tiếng: “Tôi chán cậu rồi, tôi muốn nói chuyện với bạn Tiểu Diệp cùng lớp.”
 
Nói xong, chỉ trong nháy mắt anh ấy đã tăng tốc, phi tới bên cạnh Hà Diệp.
 
Sau đó Lục Tân mới đuổi theo, đi giữa hai người họ, giữ khoảng cách nhất định phía sau.
 
Hà Diệp liếc nhìn Châu Hướng Minh.
 
Châu Hướng Minh: “Chúng mình sống cùng một khu nên sau này tan học cùng nhau nhé?”
 
Hà Diệp lúng túng hỏi: “Có phải vì lời của ba tôi không? Thực ra cũng không cần thiết phải vậy đâu, ông ấy chỉ lo lắng thế thôi.”
 
Châu Hướng Minh khó hiểu: “Ba cậu?”
 
Lục Tân kịp thời giải thích.
 
Châu Hướng Minh cười nói: “Cũng là một ý kiến ​​hay, có dịp tiện đường ghé qua, chúng ta còn có thể được giảm giá đó.”
 
Tiếng cười của anh ấy vang vọng khắp nơi nhưng Hà Diệp vẫn không biết phải nói gì.
 
Châu Hướng Minh là một người quảng giao, anh chàng liên tục kể với Hà Diệp về mối quan hệ của anh ấy với Lục Tân, bất kể Hà Diệp có muốn nghe hay không.
 
Hà Diệp không có nhiều hứng thú với chuyện này nhưng cô cũng không chán ghét nó, với sự nhiệt tình của Châu Hướng Minh, cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều so với việc đạp xe một mình với Lục Tân.
 
Sau khi đến khu, Hà Diệp chào tạm biệt hai người bọn họ rồi đạp xe về hướng tòa nhà số 7.
 
Châu Hướng Minh cùng đường với cô nhưng anh ấy cố tình đi theo Lục Tân, tấm tắc nói: “Được đó, hóa ra cậu đã dần chiếm được tình cảm của ba cô ấy rồi ư.”
 
Lục Tân: “Cậu có thể về nhà được rồi đấy.”

 



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện