Gả Cho Anh Trai Người Thực Vật Của Nam Chính

Chương 28


trước sau

Tống Sở tự biết mình lỡ lời, vội che miệng lại, nhìn xung quanh một chút, thấy không ai nghe được hắn nói, mới nhỏ giọng: "Vớ vẩn, lão tử không có cái ý tứ kia!"

Ninh Thu Thu biết hắn không có cái ý tứ đấy, Tống Sở người này mồm méo tương đối nhanh nhảu, nhưng tâm địa vẫn tương đối thuần lương.

Cô nghe lời này của Tống Sở, liền nhớ ra vấn đề đã thắc mắc từ hôm qua tới nay, hỏi hắn: "Anh sao lại nghĩ đến việc tham gia chương trình này a, anh không sợ hình tượng yêu mến mọi người sụp đổ sao?"

Nghĩ đến hắn những cái đó mụ mụ phấn mỗi ngày nhãi con hảo đáng yêu, nhóc con lễ phép mà kêu, Ninh Thu Thu liền cảm thấy cácnàng muốn phát hiện chính mình nhãi con gương mặt thật, muốn hỏng mất rớt, nói không chừng toàn viên thoát phấn.

"Tưởng dễ thành công, không nghĩ nhiều," Tống Sở chua xót nói ra sự thật, "Có ai mà không biết bây giờ mấy chương trình người thật việc thật là đường tắt đến nổi tiếng."

Kể cả không thành công, thì chi phí mất cho đoạn thời gian mấy ngày bịp bợm này cũng rất thấp.

"......" Lý do này cũng khá là minh bạch không ra vẻ, Ninh Thu Thu vỗ vỗ bả vai hắn, "Cố lên, anh có thể."

Tuy rằng cô cảm thấy cái chương trình này thoạt nhìn cũng không có gì đặc sắc, bộ dáng nhìn đâu cũng không giống có thể cho may mắn......

"Oái, đau đau đau!" Tống Sở bị cô đập một cái, kêu lên.

Ninh Thu Thu: "......"

Cô không mang bùa mạnh mẽ, lực đạo hẳn không lớn như vậy đi.

"Ngày hôm qua chặt trúc phải dùng sức, hôm nay liền bắt đầu đau nhức," Tống Sở giải thích, lại nhìn cô, "Chẳng lẽ cô không bị?"

"...... Không, sẽ không a." Ninh Thu Thu có điểm chột dạ, cô kỳ thật không tốn quá nhiều sức lực, đều là tác dụng của bùa mạnh mẽ thôi.

Tống Sở: "...... Thu tỷ quả nhiên là Thu tỷ."

Chẳng những Tống Sở, Lâm Cận lúc sau góp mặt cũng kêu khổ thấu trời, tàn phế nửa người giống Tống Sở.

Ban tổ chức dường như đã dự đoán được kết quả này, nhiệm vụ tiếp theo bố trí tương đối đơn giản —— làm tổ cho đám chuột tre.

Ban tổ chức có chuẩn bị nguyên liệu để làm tổ, nhưng mọi người đối với cái này cũng không am hiểu, ai nấy cũng hăng hái làm bậy, tuy rằng kết quả cuối cùng lộn xộn không khác gì lấy ra từ chuồng lợn, nhưng toàn bộ quá trình đều ngập tràn tiếng cười, hiệu quả khá tốt.

Buổi sáng rất nhanh trôi qua, ăn cơm trưa xong, có một giờ để nghỉ ngơi chỉnh trang lại, Ninh Thu Thu tối hôm qua ngủ sớm, không ngủ trưa được, cô vừa vặn nhớ đến buổi sáng mấy cây trầu bà sáng nay nhìn thấy ở sau nhà, liền quyết định đi nhổ mấy cây trồng vào bình nước đặt trong phòng.

Ninh Thu Thu cầm kéo nhỏ đi đến sau nhà, phát hiện trong vườn đã có người.

"Thu Thu." Nhìn thấy cô, Phương Cẩn Nhiên có chút không được tự nhiên mà véo véo lòng bàn tay.

"!!!"Ninh Thu Thu sợ ngây người, cô không ngờ Phương Cẩn Nhiên người này cư nhiên sẽ trộm trốn ở chỗ này hút thuốc, đây, đây cũng quá ngoài sức tươnghr tượng của mọi người.

"Anh cũng ở đây a?" Ninh Thu Thu cảm giác như mình vừa phá vỡ sự riêng tư của người ta vậy, có điểm ngượng ngùng, nhưng ngay lúc hỏi ra lời này liền cảm thấy mình như bị thiểu năng trí tuệ.

Này không phải chuyện rõ ràng sao!

"Ừ," cũng may Phương Cẩn Nhiên không quá để ý vấn đề cô vừa hỏi có bao nhiêu điểm ngu ngốc, nói, "Tâm tình có chút không tốt, không dọa đến cô đi."

"...... Tôi cũng không phải trẻ con ba tuổi," Ninh Thu Thu đi đến bên cạnh hắn, "Có cần người tâm sự không?"

Advertisement / Quảng cáo
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});


"Được." Phương Cẩn Nhiên dứt khoát nói.

Hai người ngồi xuống thềm đá ở sau nhà, Phương Cẩn Nhiên sắp xếp lại từ ngữ một chút, nói: "Người đại diện của tôi không màng tôi phản đối, nhận một bộ phim IP cho tôi."

"A?!" Ninh Thu Thu không thể tưởng tượng, "Anh hiện tại cũng coi như diễn viên có lưu lượng lớn nhất đi, muốn diễn kiểu phim gì, mà bản thân không có quyền quyết định?"

Cô không ngờ Phương Cẩn Nhiên người này có vị thế trong giới như vậy còn bị người đại diện khống chế, Phương Cẩn Nhiên nhìn cũng không phải loại người yếu đuối đi.

"Không có, bao gồm cả chương trình lần này, còn có gameshow tình cảm lần trước, hẳn là cũng có tìm cô đi, tôi cho rằng chúng ta là bạn bè, không nên tạo CP, sẽ khiến mọi thứ xấu hổ, liền kiên quyết không nhận, nên chọc cô ta cáu, trực tiếp không hỏi ý kiến tôi liền nhận chương trình hiện tại này, muốn mượn cơ hội cảnh cáo. Tôi có nổi tiếng hay không đều nằm trong tay cô ta, muốn nâng tôi lên liền cho tôi tài nguyên tốt, không ngờ chính là loại người này...... tóm lại, tương đối khó chịu."

Tương đối...... Phương Cẩn Nhiên nói thật nhẹ nhàng a, hắn là diễn viên có lưu lượng nhất, tới tham gia loại chương trình ba đồng này, ban tổ chức nghèo nàn đến nỗi mạng internet cũng không kéo dậy nổi, rõ ràng quá rớt cấp bậc đấy chứ.

Cái người đại diện này của hắn thật quá độc ác, hẳn là rất cường thế, khống chế dục phi thường cường cái loại này, Ninh Thu Thu có điểm tức giận: "Nếu người đại diện của anh vừa cẩu vừa cường thế như vậy, sao anh không trực tiếp tìm công ty đổi người cho mình?"

"Cô ấy là người trong ban hội đồng quản trị." Phương Cẩn Nhiên nói.

Được rồi, bối cảnh cường thế như vậy, khó trách cô ta dám trắng trợn táo bạo lại kiêu ngạo: "Giải ước đi?"

Phương Cẩn Nhiên: "Tôi cùng công ty ký hợp đồng 20 năm, giải ước chẳng những thưa kiện phiền toái, còn phải bồi thường rất nhiều tiền vi phạm hợp đồng, tôi...... không có tiền."

"......" Không có tiền lời này từ trong miệng Phương Cẩn Nhiên nói ra, thật sự rất không thuận tai, hắn tuy rằng mới nổi lên không đến một năm, nhưng đừng nói trước đây, khoảng thời gian một năm này cũng đủ để hắn kiếm hơn một ngàn vạn đi.

Không có tiền lời này quá khó tin, hắn đi sòng bạc tìm niềm vui sao?

"Trước đây ba tôi làm buôn bán thất bại mắc nợ, mượn vay nặng lãi, thiếu nợ rất nhiều tiền, mẹ tôi vì thế tức đến nữa mất trí nhớ một lần, tiền thuốc men dùng rất cao." Phương Cẩn Nhiên giải thích nói.

Hả, sao lại mẹ nó cẩu huyết như vậy!

Ninh Thu Thu quỳ, có thể có chút sáng tạo hơn không a, đây là cùng một nhà sản xuất sinh ra sao, giống nhau quá vậy.

"Hơn nữa," Phương Cẩn Nhiên lại nói, "Tôi thu vào không tính là cao."

Ninh Thu Thu cái trán nhảy dựng: "Nhiều ít?"

"50%."

"Chết tiệt!" Con số này khiến Ninh Thu Thu quá phẫn nộ rồi, "Công ty này khinh người quá đáng rồi."

Đấy vốn dĩ là tiền thù lao của nghệ sĩ mới a, mọi nghệ sĩ đang nổi tiếng đều có thể được nhận từ 80%, thậm chí là 90%, hắn chỉ được nhận 50%, sau đó còn phải nộp thuế, kiếm được 100 vạn thì lúc tới tay phỏng chừng cũng chỉ còn 40 vạn.

Công ty của Phương Cẩn Nhiên hẳn là sờ đến rành mạch tình huống hắn, biết hắn chạy không được, cho nên vẫn luôn đè nặng bóc lột hắn không chút suy nghĩ.

Ninh Thu Thu vừa giận, trên tay không nhịn được dùng chút sức lực, cô đã mang theo bùa mạnh mẽ bên người, liền bóp cây kéo nhỏ biến dạng.

Ninh Thu Thu: "......"

Phương Cẩn Nhiên: "......"

"Xin lỗi xin lỗi, tôi...... tôi chie là quá bức xúc." Ninh Thu Thu xấu hổ giải thích.

"Ừ." Phương Cẩn Nhiên nhìn cô cuống quít giấu cây kéo nhỏ đã biến hình ra sau lưng, ánh mắt phức tạp.

Dùng câu nói đang thịn hành bấy giờ, Ninh Thu Thu thật đúng là người sói.

"Tôi không có việc gì," Phương Cẩn Nhiên cười cười với cô, "Nói ra đỡ hơn nhiều."

"Sẽ ổn thôi," loại chuyện này Ninh Thu Thu trừ bỏ làm người lắng nghe thì cô không còn biện pháp gì khác, chỉ có thể an ủi hắn, "Người đang làm trời đang xem, cái loại người đại diện này của anh sớm hay muộn cũng bị lật xe."

Ninh Thu Thu nói, nhiệt tình đối với cái ý tưởng bị trì hoãn ngày trước lại một lần nữa bốc cháy nhiệt tình trong lòng, nếu cô có công ty riêng thì cô đã trực tiếp kéo Phương Cẩn Nhiên lại đây rồi, tuy rằng khả năng cô phải bồi thường, còn bị kiện là rất cao, nhưng tiền đồ Phương Cẩn Nhiên trong tương lai vẫn luôn rộng mở bằng phẳng, rất nhanh sẽ kiếm được chỗ tiền này trở về.

《 Tôi cùng chuột tre xinh đẹp hằng ngày 》 tập đầu tiên chỉ cần hai ngày quay, tới chạng vạng, chương trình liền kết thúc, mọi người ai về nhà nấy, ai tìm mẹ người ấy.

Cù Hoa cách đấy không xa, bay nhanh qua đây đón cô, đi xe bảo mẫu, Ninh Thu Thu có điểm cảnh giác mà nhìn hắn: "Có phải lại an bài lịch trình mới gì cho em đúng không?"

"Đừng không tin tưởng anh như vậy chứ, người ta thương tâm quá mà ~" Cù Hoa ủy khuất khóc hu hu, "Chúng ta đã lâu không gặp, lại đây đón một chút mà em cứ nghĩ đâu vậy."

"Sợ anh bẫy em." Ninh Thu Thu không chút khách khí mà nói.

"Nơi nào có chuyện đấy!" Cù Hoa nói, bát quái mà thò qua, "Chỉ là anh nghe nói em không có mua nhà ở thành phố A, cũng không ở khách sạn, nên anh đặc biệt qua thăm em một chút, xem phải một mùa xuân mới lại tới, khai vận đào hoa hay không ~"

"Đúng vậy, nói không chừng ngày nào đó em phải cưới chạy bầu đấy, anh vui vẻ chưa?"

"...... Cưới chạy bầu," lời này thành công dọa Cù Hoa khiếp đảm, "Anh đang ngồi cùng tiểu Thu Thu ngoan ngoãn ngày trước sao"

"......" Ai dà, người mù cũng có ngày nhìn ra.

"Nhanh như vậy đã ở chung, cải trắng tôi nuôi rốt cuộc vẫn bị heo ăn mà ô ô ô ~" Cù Hoa giả mù sa mưa khóc hai câu.

"......" Ninh Thu Thu lười phải bắt hắn câm miệng, đeo tai nghe lên, thế giới đều an tĩnh.

"Được được được anh không nói cái này nữa," Cù Hoa bắt lấy tai nghe của cô, hắn vốn cũng không định bát quái quá nhiều, lấy ra hai tờ giấy, nói "Này, đây là triển lãm hoa bạn anh tổ chức ở thành phố G, nghe nói khá xinh đẹp, em cùng vị kia nhà em đi thôi."

Ninh Thu Thu do dự một chút, duỗi tay nhận lấy, hình như đẩy Triển Thanh Việt ra ngoài một chút cũng không tồi.

Về đến nhà, đã là buổi tối.

Triển Thanh Việt đang ở biệt thự phòng khách...... cùng với một chú chó, đó là một con Husky nhỏ, màu lông trên người trắng đen lẫn lôn đặc biệt soái khí, Triển Thanh Việt cầm đồ vật trong tay dứ dứ nó, cố ý ném tới một cái giá cách đó không xa, vật nhỏ đuổi theo không với tới, ở dưới gấp đến độ kêu gâu gâu vài cái, ngay đến cái đuôi phía dưới cũng quẫy tới quẫy lui, chính là với không tới.

Ninh Thu Thu: "......"

Vì cái gì mà ngay đến thú cưng của Triển Thanh Việt cũng phải độc đáo hơn người khác.

"Đã trở lại." Triển Thanh Việt giương mắt nhìn cô, mở miệng nói, "Gọi là Diệu Diệu, bằng hữu đưa."

Diệu Diệu nghe được chủ nhân kêu nó, lập tức quên mất nhiệm vụ của mình, vui sướng mà phe phẩy cái đuôi chạy tới, Triển Thanh Việt lại cầm quả bóng dứ dứ nó, sau đó nhẹ nhàng ném, quả bóng lập tức lăn xuống gầm sô pha cách đó không xa......

Vì thế Diệu Diệu lại bị chủ nhân nó làm khó, bắt đầu cùng nó căn bản súc không đi vào tìm cầu sô pha đế làm đấu tranh.

"Ngay đến con chó anh cũng khi dễ!" Ninh Thu Thu không nhìn được, thay Diệu Diệu lên án hắn.

"Tôi đang rèn, chỉ số thông minh, của nó." Triển Thanh Việt dõng dạc.

"??? Anh chắc chắn?"

"Ừ," Triển Thanh Việt nói, "Khoá học tên, học cách từ bỏ."

"......"

Cô cảm thấy nếu Triển Thanh Việt người này đi dạy học, học sinh nhất định sẽ khởi nghĩa tập thể mất.

Bất quá ngẫm lại, hiện nay Triển Thanh Việt không thể tự mình gánh vác sinh hoạt bản thân, mỗi ngày chỉ có thể ngồi trên xe lăn, không có gì để giải trí, thật sự rất nhàm chán, tìm chút gì đó để tiêu khiển không có gì đáng trách.

Bằng không, phục hồi xong hắn lại phải tiếp tục điều trị bệnh trầm cảm a.

Diệu Diệu nghe được động tĩnh người lạ, lập tức dừng tìm bóng, rung đùi đắc ý mà lại đây cọ chân Ninh Thu Thu, còn cắn váy cô, không coi cô như người ngoài chút nào.

Ninh Thu Thu bị nó vừa dụi đầu vừa cắn, có điểm không chống đỡ được, kéo kéo váy mình: "Cái này không thể cắn, uy......"

Triển Thanh Việt quát nhẹ: "Diệu Diệu!"

Diệu Diệu nghe thấy Triển Thanh Việt gọi nó, lập tức không quấn lấy Ninh Thu Thu nữa, nịnh nọt đi đến trước mặt Triển Thanh Việt, nó rõ ràng rất hiểu tình thế, biết ai dễ chọc ai không dễ chọc, ở trước mặt Triển Thanh Việt, nó chỉ dám vẫy đuôi "ư ử" vài tiếng, không dám đi cọ hắn.

Ninh Thu Thu: "......"

Xem ra ngay đến con chó cũng có nhu cầu sinh tồn rất mạnh.

Triển Thanh Việt bảo người hầu tới dắt chó đi ra ngoài, lại giương mắt hỏi Ninh Thu Thu: "Ăn chưa?"

Vẫn còn có chút lương tâm để biết quan tâm cô đấy, Ninh Thu Thu vòng qua ghế sô pha bên cạnh ngồi xuống, nói: "Ăn, bác Khánh, làm ơn lấy giúp cháu cốc nước."

Bác Khánh là quản gia bên này.

Triển Thanh Việt thấy cô uống một mạch hết non nửa cốc nước, xem ra là rất khát, mặt lộ vẻ mỉm cười: "Mạng mới dùng tốt không?"

Ninh Thu Thu thiếu chút nữa bị sặc chết dưới ngụm nước cuối cùng của mình, cô vội rút một tờ giấy che miệng: "Thì ra là anh thật, anh cho bọn hắn bao nhiêu tiền a."

"Không nhiều lắm." Triển Thanh Việt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng vì sặc nước, bình tĩnh nói, "100 vạn."

"......" Đây có lẽ là kẻ thừa tiền nhất thế giới mất, có cần tôi xin giúp ngài một kỷ lục Guinness không hả!

Ninh Thu Thu cảm thấy Triển Thanh Việt cũng quá có tiền rồi, 100 vạn như nói chuyện đùa vậy, có nhiều tiền như thế sao không để dành mà đầu tư cho công ty giải trí của cô! Lập tức, Ninh Thu Thu cảm thấy công ty giải trí của mình có hi vọng, nói: "Triển tiên sinh, muốn thương lượng với anh một chuyện."

Triển Thanh Việt nghiêng tai: "Sao?"

"Thì......" Nhưng lời đến bên miệng, Ninh Thu Thu lại khó mở lời, hiện tại thân thể Triển Thanh Việt còn chưa khôi phục tốt, mỗi ngày đều phải làm phục kiện, trừ lần đó ra, cục diện nhà cô rối rắm, hắn nhận nhiệm vụ lúc nguy hiểm, phải tiến hành chỉnh đốn cùng cải cách toàn diện đối với Ninh Hoà, đầu óc lúc nào cũng tiêu tốn lượng tinh lực rất lớn, "Hỏi anh hai ngày tới có rảnh không?"

"Nếu người khác hỏi thì không có, nhưng cô hỏi...... thì không có cũng phải có."

Advertisement / Quảng cáo
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});


"......" Ninh Thu Thu bị hố hai lần, đã không dám tin mấy kiểu lời nói nghe rất "ngọt ngào" như nam chính của Triển Thanh Việt, ở giữa nhất định có chứa bẫy rập, cô mặt không gợn sóng nói, "Bạn tôi có tặng tôi hai tấm vé mời dự triển lãm, muốn hỏi anh có đi không."

"Được." Triển Thanh Việt đáp ứng rất kiên quyết.

Hắn thấy Ninh Thu Thu được đến khẳng định trả lời, giữa mày tâm sự như cũ không có hóa khai, biết này không phải nàng chân chính tưởng nói, bất quá hắn không đề, đỡ phải Ninh Thu Thu lại cảm thấy hắn đem nàng đều nhìn thấu, sinh tiểu tính tình.

Nhưng Ninh Thu Thu do do dự dự, đang phân vân có nói hay không, vì thế Triển Thanh Việt đề nghị: "Đi ra ngoài một chút đi?"

"À, được a."

Phong cảnh bên ngoài khu biệt thự viện của điều dưỡng cực tốt, ra cửa liền có một vườn lớn hoa cỏ cây cối, tu bổ không chút cẩu thả, giống như một hoa viên vậy, mặc dù hiện
tại đã là cuối mùa thu, nhưng cũng không thấy nửa điểm điêu tàn, buổi tối chậm rãi tản bộ trên đường nhỏ, rất là thích ý.

Ninh Thu Thu đẩy Triển Thanh Việt, chậm rãi đi trên đường, đèn đường ái muội chiếu lên hai người, nơi này cách xa thành thị ồn ào náo động, yên lặng an tường, có chút hương vị năm tháng tĩnh lặng.

"Lạnh không?" Ninh Thu Thu hỏi, lúc nãy ra cửa quên mang cho Triển Thanh Việt cái cái thảm chân, nếu hắn nói lạnh, cô sẽ bảo người mang qua đây.

"Vẫn tốt," Triển Thanh Việt nói.

Ninh Thu Thu không tiếp tục hỏi, không khí giữa hai người lại an tĩnh xuống, đi một hồi lâu, Triển Thanh Việt than nhẹ một hơi, chủ động mở miệng: "Gặp phải phiền toái?"

"A? Sao lại hỏi như vậy?"

Triển Thanh Việt: "Tâm sự nặng nề."

Rõ ràng...... như vậy sao? Ninh Thu Thu không nhịn được sờ soạng mặt mình một chút, lớn lên xinh đẹp có ích lợi gì, luôn bán đứng cô!

Ninh Thu Thu cảm thấy nếu hôm nay cô không nói, thì sẽ nghẹn chết mất, nghĩ nghĩ, cô hỏi: "Triển tiên sinh, mạo muội hỏi một chút, anh về sau có tính toán gì không, là quay về Trác Sâm sao?"

A, là quan tâm đến tương lai của mình, Triển Thanh Việt nói: "Tôi nghĩ làm con rể mẫu mực cũng không tồi."

"......" Lại lấy cái này trêu chọc cô!

Vậy rốt cuộc là trở về hay không trở về.

"Thanh Viễn quản lý khá tốt." Triển Thanh Việt giống như nghe được tiếng lòng cô, nói ra đáp án.

Ánh mắ Ninh Thu Thu sáng lên: "Thế...... anh có muốn xem xét mở công ty giải trí gì không."

"......" Triển Thanh Việt bị lời này của cô chọc cười, "Mọi chuyện xảy ra đều có lý do, nói lý do của cô chút."

"Tôi......" Tôi có thể nói tôi biết trước tiền đồ người nào mênh mông sáng lạn, thừa dịp bây giờ chưa nổi tiếng thu họ vào, thì về sau tiện tay đảo qua cũng đều là ảnh đế ảnh hậu sao, "Thì...... tôi có một ít bạn bè có năng lực khá tốt nhưng nghèo túng không nơi nương tựa, vừa vặn anh nói sẽ không trở về Trác Sâm, tôi thấy chúng ta có thể hợp tác."

Nói tới đây, Ninh Thu Thu có chút khẩn trương, cô trộm nhìn khuôn mặt đẹp trai của Triển Thanh Việt một chút, phát hiện biểu cảm trên gương mặt người này vẫn bình tĩnh như thường, căn bản không có cách nào phán đoán được suy nghĩ của hắn qua vẻ mặt.

"Thu Thu." Triển Thanh Việt gọi tên cô.

"Hửm?"

"Nếu cô mà là, người cấp dưới của tôi, thì đề án này, ngay câu đầu tiên, đã bị tôi đánh X."

Ninh Thu Thu: "...... Tôi không phải cấp dưới của anh!"

Tôi là vợ anh đấy anh trai ạ, chẳng lẽ anh không nên cho tôi chút quyền lợi đặc biệt?

"Theo sự phát triển nhất định của trình độ mà nói, phải*." Ngữ khí Triển Thanh Việt đột nhiên ái muội lên.

(*) Nguyên văn Ninh Thu Thu nói là "Ta không phải người dưới ngươi". Ý NTT là "cấp dưới", nhưng TVT hiểu "底下" này là phía dưới, bên dưới.

"......" Ninh Thu Thu phản ứng một chút, mới hiểu ra ý tứ câu nói kia của hắn, tức khắc mặt già đỏ lên, thẹn quá thành giận, "A, lưu manh!"

Bị vợ mình mắng là lưu manh, Triển Thanh Việt thực oan uổng, hắn điều chỉnh cảm xúc, nói: "Cho cô một cơ hội."

"......" Anh nói lại một chút nghe xem nào!

"Nếu là nhất thời không thể nghĩ được, có thể trở về chậm rãi suy nghĩ, làm một đề án đơn giản lại đây." Triển Thanh Việt nghiêm trang mà nói.

Ninh Thu Thu không ngờ Triển Thanh Việt lại nghiêm túc như vậy, ngay đến thái độ lừa cô trêu cô ngày thường cũng không làm, giận dỗi nói: "Không muốn thì không muốn, quanh co lòng vòng như vậy làm gì."

Triển Thanh Việt thấy cô xù lông, bất đắc dĩ cười một chút, nói: "Thu Thu, gây dựng sự nghiệp chỉ là ý tưởng, mọi người đều có thể có, cho nên tuy ý tưởng là cần thiết, nhưng phải xuất chúng, mới có thể phát triển hơn, lý do để có thể thuyết phục tôi, cô đều không có, nếu tôi cũng nghe theo cô mà mù quáng đầu tư nhân lực, tài lực, cô cảm thấy, Triển gia Ninh gia, sẽ thất bại không?"

Tốt thôi, giải mã xong ý tứ của Triển Thanh Việt, Ninh Thu Thu cũng biết đề nghị của mình quá đột ngột, khả năng cao là Triển Thanh Việt coi hành động này quá bồng bột, dù sao Triển Thanh Việt trầm ổn thông minh như thế, sao có thể làm ra mấy chuyện theo cảm tính như này được.

Ninh Thu Thu ủ rũ, mất công cô vẫn luôn cảm thấy ý tưởng này thật tốt, thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh vợ chồng sóng vai xưng bá giới giải trí.

Là cô coi mọi chuyện nghĩ quá đơn giản.

"Tuy nhiên," Triển Thanh Việt lại nói, "Cái ý tưởng này rất tốt, cho cô thời gian hai ngày, làm kế hoạch sơ bộ cho tôi."

Còn tới, nàng tính tích cực đều bị đả kích thành như vậy, nơi nào còn có cái gì tâm tư làm cái này, nàng trước nay không làm quá văn phòng công tác, liền cái cơ bản chức nghiệp người đều không bằng, làm được đồ vật phỏng chừng liền cơ bản logic đều không thông, khẳng định bị hắn trào không hoa điểm làm bậy, nàng mới không tự rước lấy nhục.

"Người không nhụt chí không buông tay, mới có thể nhìn thấy thành công." Thấy Ninh Thu Thu định cự tuyệt, Triển Thanh Việt cường thế rót cho cô một chén canh gà.

"Không nghĩ sẽ thành công."

"Tin tưởng bản thân, bà chủ tương lai." Hoả lực kẻ địch lại lần nữa thăng cấp.

"......"

Tốt thôi, làm một chút cũng không sao hết, nhiều lắm là bị hắn cười nhạo, da mặt cô dày như vậy, sợ gì!

Buổi tối, chờ sau khi hộ tá sắp xếp ổn thoả mọi thứ, đóng cửa lại đi rồi, Triển Thanh Việt mới nằm trên giường lấy di động ra, lúc thấy Triển Thanh Viễn, đang định lướt qua thì nhớ ra đối phương cũng là người sống về đêm, ngược lại lại mở WeChat, chậm rãi gửi tin nhắn cho hắn.

【 Triển Thanh Việt: Trên tay chú có bao nhiểu nhân tài giới giải trí? 】

Chỉ trong chốc lát, Triển Thanh Viễn bên kia liền trả lời lại, hắn gửi voice: "Còn tuỳ, hỏi cái này làm gì, đừng nói là anh định thật sự nâng đỡ Ninh Thu Thu đấy!"

Thanh âm Triển Thanh Viễn bên kia có chút ồn ào, phỏng chừng là đang dự mấy buổi tiệc tiêu tiền bên ngoài, Triển Thanh Việt thấy hắn không ngủ, dứt khoát gọi cho hắn gọi.

"A, anh." Sau một lúc điện thoại mới được nối, đã không còn âm thanh ồn ào như trước, đại khái hắn đã tìm một nơi an tĩnh nói chuyện.

"Chú đem tài nguyên đang có tập hợp lại, chỉ cần là tài liệu chú có trên tay, đều phải, chuyển một phần cho anh." Triển Thanh Việt nói.

"Không phải," Triển Thanh Viễn liền buồn bực, Ninh Thu Thu này cũng quá có mị lực đi, ngay đến anh trai cũng tự mình sắp xếp giúp cô ấy, anh trai ra tay, phỏng chừng chính là chế tạo ảnh hậu cấp bậc, Triển Thanh Viễn tức khắc ăn chanh, chua mà nói, "Anh, anh đối xử với cô ấy thật tốt."

"Bình thường." Không đối tốt sẽ xù lông.

"Vậy anh đối xử với em trai ruột cũng tốt một chút đi," Giọng nói Triển Thanh Viễn bất giác mang theo vài phần ý tứ làm nũng, "Anh phải mau chóng khoẻ mạnh lên, hiện tại em đang đếm ngày chờ anh trở về Trác Sâm, để em có thể cởi bỏ gánh đó."

"Không quay về, chị dâu chú đang muốn mở công ty giải trí, tính toán thử xem."

"......" Triển Thanh Viễn vốn đang nhàn tản dựa lưng vào tường, một chân đứng trụ thân thể, một chân khác đang vắt chéo với chân còn lại, nghe xong câu nói kia, thiếu chút nữa lệch trọng tâm mà ngã lăn lên trên mặt đất, "Anh, anh không nói đùa đấy chứ! Mở, mở công ty giải trí?!"

Khó trách tự nhiên cần tài nguyên từ hắn, căn bản là vì cái này.

Lúc này Triển Thanh Viễn ăn chanh không đủ chua, bắt đầu ăn bưởi xanh.

"À, chú đừng nói với người khác, cũng đừng tìm cô ấy hỏi."

Mẹ nó còn phòng ngừa hắn đi hỏi cô ấy nữa chứ, Triển Thanh Việt thấy chua loét, định thức tỉnh anh trai mình: "Anh, anh trai, tại sao anh muốn nuông chiều cô ấy, mức độ khó khăn của chuyện này cũng quá cao, anh nghiêm túc sao?"

Anh trai vẫn luôn bình tĩnh giữ minh, không ngờ lại có ngày bị sắc đẹp mê hoặc thành cái dạng này! Đều phải vượt ngành sản xuất đi chơi, mở công ty giải trí, tiền là một chuyện, cái chính là tài nguyên cùng nhân tài, mà bên ngoài có rất nhiêud người muốn dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, khó càng thêm khó, anh trai đây là bị mê hoặc đến mức độ nào đây a!

"Tạm thời chỉ là, ý tưởng cơ bản, thời gian không còn sớm, không chậm trễ chú vui vẻ, cúp máy." Triển Thanh Việt không để ý tới hắn gào khóc, tắt máy.

Triển Thanh Viễn: "......"

Hắn hận.

Triển Thanh Viễn mới cất điện thoại thì nhìn thấy Quý Vi Lương từ phòng đi ra, nhìn thấy hắn xoa ấn đường, đi tới quan tâm nói: "Uống nhiều quá?"

"Không, nhận điện thoại của anh trai thôi."

Quý Vi Lương nghe được hai chữ "anh trai", ánh mắt bất giác thay đổi.

"Đi thôi, đi vào ngồi thêm một lúc rồi về." Tâm tư Triển Thanh Viễn đều đặt trên cuộc điện thoại Triển Thanh Việt gọi lúc nãy, không chú ý tới cảm xúc Quý Vi Lương, duỗi tay ôm cô ta, hai người cùng nhau về phòng.

Triển Thanh Việt bên này sau khi ngắt cuộc điện thoại xây dựng lý tưởng của vợ yêu, thì cảm thấy bản thân có điểm ấu trĩ lại buồn cười.

Kỳ thật cũng không phải vì một lời nói của Ninh Thu Thu mà hắn thật sự xúc động làm việc này, sự nghiệp giải trí chiếm một ảnh hưởng lớn đến quốc gia, là ngành sản xuất vĩnh viễn đứng đầu không rơi xuống, có thể có một cơ nghiệp bên trong ngành này tương lai tuyệt đối là cây thường xanh, nếu thật sự có cơ hội, cũng chưa chắc là không thể.

Chính hắn cũng có chút tài nguyên cùng nhân tài trong phương diện này, hơn nữa trước đây cũng từng đầu tư một hệ thống rạp chiếu phim......

Sở dĩ nhắc chuyện này trước mặt Triển Thanh Viễn là vì muốn mượn danh Ninh Thu Thu, một mặt xác thật là do cô nhắc tới, làm hắn có tâm tư này, mặt khác, cũng giúp hán hiểu thêm về quá khứ Ninh Thu Thu.....

......

Ngày hôm sau Ninh Thu Thu dậy thật sớm.

Advertisement / Quảng cáo
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});


Cô là cái người nói được làm được, sau khi ăn bữa sáng xong, liền trốn vào phòng, bắt đầu minh tư khổ tưởng*.

(*) Chuyên tâm suy nghĩ về vấn đề gì đó đau đầu khó giải quyết. Hoặc không thể giải quyết nhưng vẫn cố gắng tìm cách cứu vãn.

Thế nhưng, ý tưởng thì đơn giản, viết ra lại rất khó.

Ninh Thu Thu mở word, nhìn chằm chằm trang giấy trắng nửa ngày, mới biết được làm giản án có bao nhiêu khó khăn.

Đầu tiên cô không biết phải làm dạng kế hoạch gì, được rồi cái này có thể tìm trên Baidu một chút, cũng không tồi, nhìn quả bầu mà vẽ ra chiếc gáo* là được.

(*) Y hồ lô họa gáo (依葫芦画瓢): dựa theo dáng vẻ mà bắt chước.

Tiếp theo cô phát hiện mình tốt nghiệp đã lâu, tri thức cũng đem hết cho lão sư, dùng một từ để hình dùng thì đó chính là bần cùng, chỉ có thể dùng cách thứ mà đám học sinh hay dùng để viết văn: Tôi cảm thấy mở một công ty giải trí khá tốt, lý do như sau blah blah.

Ninh Thu Thu viết một đoạn như vậy, xong xuôi đọc lại một lần, thiếu chút nữa bị chính cách hành văn của mình làm cho bật khóc.

Nói là học sinh tiểu học viết văn, đại khái còn vũ nhục học sinh tiểu học.

Vì thế Ninh Thu Thu vừa gõ vừa xóa, xóa lại gõ, một buổi sáng đi qua, trên hồ sơ chỉ có mấy chữ: Kế hoạch sơ bộ về công ty giải trí.

"......" Người nghe thương tâm, người nhìn rơi lệ.

Rốt cuộc cô vì gì mà phải tự tìm phiền toái như vậy a a a, làm minh tinh không thoải mái sao, làm con dâu hào môn khó chịu sao, tiền trên tay không đủ tiêu sao?

Ninh Thu Thu tắt máy tính, quyết định đi xuống một chút, có lẽ sẽ tìm được ý tưởng.

Cô đi xuống dưới lầu, vừa vặn thấy một người đi từ trong thư phòng ra, là một vị phu nhân 40 tuổi, ăn mặc âu phục, buộc tóc, thoạt nhìn lưu loát soái khí.

Cô ấy hẳn là khách của Triển Thanh Việt, nói không chừng là bạn bè tốt, mới nói chuyện với Triển Thanh Việt xong.

Người phụ nữ kia cũng thấy Ninh Thu Thu từ trên lầu đi xuống, lễ phép gật gật đầu với cô.

Ninh Thu Thu cũng cười cười với cô ấy.

Đối phương cũng không có ý định nói chuyện, lúc này vừa vặn quản gia qua đây, trước chào hỏi tỏ vẻ lễ phép với Ninh Thu Thu, sau đó nói với vị phu nhân kia: "Bác sĩ Phan, tôi tiễn ngài."

Thì ra là bác sĩ, Ninh Thu Thu có chút buồn bực, Triển Thanh Việt gặp bác sĩ, vì sao phải ở thư phòng.

Có điều cô cũng không nghĩ nhiều làm gì, vốn dĩ Triển Thanh Việt hành xử tương đối khác người, giống như việc đang êm đẹp lại đi nuôi một con Husky ngu xuẩn để tiêu khiển vậy, cô là người bình thường, đoán không ra tâm tư đối phương.

Cô xuống lầu, khi đi đến bên cạnh bàn trà tính toán tìm chén uống nước, thì nhìn thấy trên bàn trà có một tấm danh thiếp.

Cô tò mò nhìn thoáng qua, chỉ thấy bên trên viết: Phan Niệm Vân, bác sĩ tâm lý.

"......" Đây là tình huống như thế nào?!

——————

Ác mộng của editor là gì? Là lỡ tay "don"t save" thay vì "save" đó:) Vì thế mình lại phải ngồi edit lại từ đầu ( may mà ms edit được một nửa:D) nên chương này tốn gấp đôi t/g bth đó:/

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện