Gả cho bệnh kiều ác lang xung hỉ

Nước mắt của sói xám tiên sinh


trước sau

"Cô oa! (Gì? Đáng yêu?)" Điền Tú lại lần nữa kinh ngạc, hắn không khống chế được âm thanh của mình mà cất cao giọng, làm Nguyễn Thu Thu hoảng sợ.

Nàng lại nhìn thấy mõm nhòn nhọn của Sa điêu huynh mở ra.

Mắt thấy Đại Điêu có lẽ còn muốn tiếp tục gào lớn, lo lắng bị lão sói xám tiên sinh nghe thấy, Nguyễn Thu Thu vội vàng vươn ngón tay đặt trên môi, "suỵt" một tiếng, ý bảo Điền Tú nhỏ giọng một chút.

Nàng biết lão sói xám tiên sinh là đang tỉnh, y rất dễ xấu hổ, lỡ như nghe được, về sau nàng chỉ sợ không còn nghe được tiếng "ngao ô" đáng yêu của y.

Nhưng hành vi này của Nguyễn Thu Thu "dịu dàng thiện lương", ở trong mắt của Điền Tú, chính là biểu hiện "quan tâm".

Nghĩ rằng tiểu thê tử đau lòng phu quân đang bị thương sợ y bị yêu khác đánh thức, Điền Tú rất tự giác khép mõm lại, hai cánh to lớn của chim đại bàng đỏ giơ ra giữa không trung làm ra một cái tư thế xin lỗi của Điêu tộc.

Sa điêu nhỏ giọng nói: ".... (ta hiểu mà ta hiểu mà, ta biết ta biết.)" tình nhân trong mắt hóa tuấn lang.

Nguyễn Thu Thu: "....??" Con chim này có phải đầu óc thật sự có vấn đề.

"Huynh mau trở về đi thôi, các yêu của bộ lạc Đông Hùng còn cần dùng dược thảo gấp." Nguyễn Thu Thu bất đắc dĩ cười, bắt đầu đuổi yêu.

"Cô ~ (Được rồi, đúng là ta phải nhanh chóng trở về.)" Điền Tú không biết nghĩ tới cái gì, thở dài, "Cô ~ Oa~ (tình huống của mọi người ở bộ lạc Đông Hùng đều không ổn, hai con gấu ngốc lần trước đi theo sư tử về bộ lạc Phong Sư đến bây giờ còn chưa có trở về...)"

Nghe lời của hắn, trong mắt Nguyễn Thu Thu hiện lên vẻ kinh ngạc, "Bọn họ đi bộ lạc Phong Sư?"

"Cô... (ta cũng không chắc, nhưng bọn hắn đúng là còn chưa có trở về, ta định ngày mai đi bộ lạc Phong Sư nhìn xem một chuyến.)" Điền Tú ngừng lại, lại nói tiếp, "Oa ~? (còn chuyện chuyển nhà, cái sơn động đó ta thấy rồi, khá tốt, có thể ngăn ra bốn cái sơn động nhỏ! Nơi đó rất rộng, nếu chuyển qua, cô có thể ở một mình ha ha ha ha ha...)"

Nguyễn Thu Thu: "....."

Sói đang nghe lén: "...."

Chuyển nhà?

Lỗ tai vì xấu hổ mà biến thành màu hồng phấn của lão sói xám tiên sinh giống như bị yêu dùng một chậu nước đá đổ từ đầu xuống, trên gò má tuấn mỹ như mất đi huyết sắc.

Y có chút không kiềm được cắn chặt môi mỏng, giọt nước trên mi run lên.

Trái tim không nghe lời đau đớn, đi đôi với bất an là dục vọng chiếm hữu bá đạo càng ngày càng bành trướng, làm y không nhịn được gắt gao nắm chặt da thú dưới thân.

Nàng gả cho y.

Là người của y.

Chuyển nhà cũng chỉ có thể cùng y chuyển đi, bọn họ từng hôn môi, đã là bạn lữ thân mật như thế...

Nàng phải chịu trách nhiệm với y.

Rõ ràng Nguyễn Thu Thu cũng chưa nói gì đâu, trái tim pha lê của sói xám đã mưa sầu gió tủi →_→

Lão sói xám tiên sinh hung ác nghĩ, nếu lát nữa nàng muốn rời đi, y sẽ nhốt nàng lại, buộc nàng mỗi ngày đều phải ở bên mình, không được rời y nửa bước, mỗi ngày đều phải hôn y ít nhất một trăm lần, không thể chỉ hôn mặt...

Nàng còn phải cho y ôm ngủ...

Uyên Quyết nghĩ nghĩ, khuôn mặt tuấn tú đã đỏ ửng.

Y khẽ nhắm lại đôi mắt có phần không thích ứng ánh sáng, điều chỉnh nhiệt độ cơ thể và hô hấp bất giác tăng cao, cố hết sức thay đổi vị trí, định chờ khi tiểu thê tử tiến vào, chậm rãi "tỉnh lại".

- --- Nguyễn Thu Thu ở cửa sơn động đang nghe đến sơn động mới có thể ngăn ra bốn cái sơn động nhỏ, mắt hơi sáng rực lên.

Kỳ thật nàng cảm thấy sơn động bây giờ có chút nhỏ, phòng chứa đồ không quá đủ để chứa đồ, nàng còn muốn ngăn ra một phòng bếp và buồng vệ sinh, còn có nơi đặt quần áo và một ít đồ vật linh tinh khác.

Như vậy tính ra, bốn cái sơn động nhỏ hình như cũng vừa vặn đủ rồi.

Nguyễn Thu Thu lắc lắc đầu, định chờ sau đó mới cân nhắc vấn đề ngủ, lại chia sẻ chút tin tức với Điền Tú, mới vẫy tay từ biệt Đại Điêu, xoay người vào sơn động.

Nói chuyện một lát, ngoài trời đã tối một phần.

Nguyễn Thu Thu đóng kỹ cửa, cài chặt cái chốt làm bằng gỗ, nương theo ánh sáng mờ mờ, từng chút từng chút đi tới "phòng ngủ chính".

Nàng vốn cho rằng Ốc Đồng sói xám tiên sinh sẽ tiếp tục làm bộ không thanh tỉnh.

Nhưng khi nàng vén mành da thú lên, đã phát hiện hình như Uyên Quyết "tỉnh".

- -- y ngồi bên giường đá, chỉ còn lại một chân to đang mang giày da thú dự phòng lần trước nàng làm cho y, một cái chân khác, từ đầu gối trở xuống trống không, nhìn rất đáng thương.

"Phu quân, chàng tỉnh rồi?" Ở chung nhiều ngày như vậy, tuy rằng thời gian một người một sói cùng tỉnh táo không nhiều lắm, trong lòng vẫn có một chút ngại ngùng, nhưng sờ thấu hơn phân nửa bản tính của chàng sói, Nguyễn Thu Thu đã có thể tự nhiên đối mặt với y.

"..." Nghe thấy tiểu thê tử gọi mình, lão sói xám tiên sinh hơi khựng lại, giọng nói hơi khàn, lát sau mới "Ừm" một tiếng.

Nguyễn Thu Thu: "...."

Nàng do dự một lát, mới nói, "... Ta đắp thuốc cho chàng nhé."

Uyên Quyết hơi ngẩng đầu, mắt phượng mơ hồ nhìn về phía nàng, trong tầm mắt tràn đầy mờ ảo, quầng sáng mờ mờ và những cảm giác đau nhói không thể gạt bỏ, làm mắt y ngưng tụ ra một tầng hơi nước mỏng.

Đối với thương thế của mình, lão sói xám tiên sinh cũng không quá để ý.

Ở trước khi nàng đến, y đúng là đã buông tha chính mình, cũng chán ghét phải trôi qua cuộc sống vô hạn tuần hoàn một lần lại một lần bị từ bỏ bị căm ghét.

Nhưng giờ đây, y chỉ lo lắng nàng và Yêu Ma khác định ra khế ước.

Đã rất lâu chưa có mở miệng nói ra nhiều lời như vậy, giọng của Uyên Quyết khàn khàn trầm thấp cực kỳ, "Có phải bị Yêu Ma
ép buộc ký kết khế ước?"

Nguyễn Thu Thu: "..."

Lần đầu tiên nàng nghe thấy y nói nhiều như vậy, hơi sửng sốt, sau đó có chút ngạc nhiên nhìn về phía mi mắt của lão sói xám tiên sinh, trong mắt là ánh nước.

Phản ứng được y đang nói cái gì, lòng Nguyễn Thu Thu mềm nhũn, "Là cùng Như Ý nãi nãi định khế ước."

"Trước đó đã nói với chàng một lần, là về chủ thượng của bà..." Nguyễn Thu Thu vừa giải thích, vừa đi về trước, ngồi ở trên ghế đá bên cạnh giường.

"..." Nghe thấy "chủ thượng của Như Ý nãi nãi" trong lời của nàng, lòng Ác Lang tiên sinh dần dần tràn ngập một tầng bất an nồng đậm.

Y nghiêng người về phía trước, bàn tay to rộng ấm áp dò ra, từng chút từng chút theo ống tay áo của Nguyễn Thu Thu, gần như chính xác bắt được tay phải của nàng.

Lòng bàn tay thô ráp khẽ cọ qua vệt đỏ không quá rõ ràng trên cổ tay ấy, Nguyễn Thu Thu chỉ cảm thấy từ trên cổ tay truyền đến một tia cảm giác tê ngứa khó nhịn, bèn hơi rụt tay về.

Gò má Uyên Quyết tái nhợt, mím chặt môi.

Xem ra y hiểu lầm nàng không thích tiếp xúc với y, thậm chí lo lắng nàng sẽ cảm thấy y quá mạo phạm, lòng chua xót, từ từ định thu tay lại.

Nhưng động tác của y từ đầu đến cuối đều nhẹ nhàng, ngón tay lướt qua cổ tay nàng, Nguyễn Thu Thu càng thấy ngứa.

Nàng run run, mặt cũng bất tri bất giác đỏ lên, nâng tay trái lên đè lại ống tay áo của y, có chút xấu hổ nói, "... Không sao."

Nàng biết y chỉ là muốn kiểm tra khế ước, cũng không phải muốn làm chuyện xấu gì.

Đôi mắt đã hoàn toàn biến thành màu đỏ tươi của Uyên Quyết lóe lên một ít ánh sáng nhỏ, y cẩn thận tra xét nội dung khế ước, lòng dần dần trầm xuống.

Nguyễn Thu Thu ngẩng đầu, nhìn sắc mặt của lão sói xám tiên sinh càng ngày càng tái nhợt, nét mặt cũng dần trở nên đáng sợ, thậm chí một đoạn cánh tay lộ ra ở bên ngoài cũng hiện lên một ít gân xanh, dường như toàn thân sói đang phải cực lực đè nén phẫn nộ và sát ý.

Nàng bấy giờ mới phát hiện, đôi mắt xinh đẹp của Uyên Quyết không còn không có tiêu cự như trước.

Dù là không sáng ngời giống như hai mắt của tiểu sói xám tiên sinh, lại dần mang theo một ít ánh sáng.

Nàng nhìn khuôn mặt tuấn tú của lão sói xám tiên sinh so với khi còn nhỏ càng thêm sâu sắc góc cạnh, nhìn lông mi của y không ngừng run run, dường như bởi vì không thích ứng với ánh sáng, trong lòng từ từ nảy ra một ý niệm làm nàng mừng rỡ không thôi, "Phu quân, có phải chàng đã có thể nhìn thấy một chút gì đó?"

Nhưng lời nàng nói ra thật lâu sau lão sói xám tiên sinh cũng không có đáp lời.

"... Sao thế, có chỗ nào không khỏe à?" Nguyễn Thu Thu có chút lo lắng, phát hiện bàn tay mà lão sói xám tiên sinh đang giữ tay nàng đang không ngừng run, lỗ tai mềm nhũn gục ở trên đầu.

Như Ý nãi nãi nói bán yêu bán ma ở kỳ ma hóa, mỗi một giây đều giống như ở trong nỗi thống khổ sống không bằng chết.

Nguyễn Thu Thu nói xong, nhìn Uyên Quyết, lại có hơi kinh ngạc nhìn đôi mắt hẹp dài của Uyên Quyết giờ phút này lộ ra khổ sở, hai mắt của y đỏ lên, rất nhanh đong đầy một tầng hơi nước, thấm ướt hàng mi dài đen như mực của y.

Nguyễn Thu Thu chỉ cảm thấy trên ngón tay bị từng giọt từng giọt nước ấm áp nhỏ xuống, từ trong hốc mắt của sói không ngừng rơi xuống.

Từng chút một, rơi ở trên tay nàng.

Nguyễn Thu Thu hơi mở to mắt, lại như hiểu được điều gì, nàng có chút hoảng loạn, luống cuống tay chân từ trên ghế đá đứng lên, hơi khom lưng, cầm lấy khăn da thú ở một bên muốn giúp y lau đi nước mắt.

Nàng rất tự tin an ủi y, "Như Ý nãi nãi tốt lắm, còn có Mạc gia gia, bọn Điền Tú cũng sẽ hỗ trợ."

Nguyễn Thu Thu nỗ lực làm cho vẻ mặt mình trông có vẻ nhẹ nhàng, nàng ngồi vào bên cạnh lão sói xám tiên sinh, cười nói, "Chủ thượng của Như Ý nãi nãi nghe nói là một Ma vật sắp trở thành Ma Vương, hình như có chút đáng sợ... Chỉ cần chúng ta trốn đi, hắn sẽ không tìm được..."

Chữ "chúng ta" còn chưa nói xong, Nguyễn Thu Thu chỉ cảm thấy trên eo nằng nặng, mang theo lực lượng không thể ngăn được, làm cả người nàng nghiêng về một bên.

Tầm mắt nàng chao đảo hai giây, chóp mũi đụng phải lòng ngực cứng rắn, trong nháy mắt tràn đầy đều là mùi trên người Uyên Quyết.

Chờ khi hồi thần lại, nàng đã bị chàng sói dùng đuôi to xù xù lông quấn eo, nhẹ nhàng đè vào trong lòng ngực.

************

Nhá hàng ~ 

Chương sau: "Sói có thể cắn phu nhân một ngụm không?"

Hết chương 72.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện