Gả cho bệnh kiều ác lang xung hỉ

Cắn một ngụm


trước sau

Giọng của Uyên Quyết khàn khàn, ở trong sơn động chỉ có tiếng vang của củi đốt, có vẻ khá rõ ràng.

Tay Nguyễn Thu Thu run không ngừng, đầu ngón tay lướt qua mái tóc đen dài của y, trong nháy mắt cho rằng lỗ tai của mình có phải xuất hiện vấn đề hay không.

Uyên Quyết vừa mới nói...

Muốn cắn nàng???

Gò má vốn đã rất đỏ của Nguyễn Thu Thu lập tức trở nên đỏ au.

Nàng vừa ý thức được mình có cảm giác khác biệt với chàng sói này, y liền nói, muốn cắn, cắn nàng?

Làm sao cắn, cắn, cắn nơi nào...

Ngắn ngủi trong một cái hô hấp, trong đầu Nguyễn Thu Thu đã bị các loại ý nghĩ lung tung nhét đầy, trong khoảng thời gian ngắn quên mất trả lời.

Uyên Quyết thật lâu cũng không nghe thấy tiểu phu nhân trả lời, trái tim vì áy náy và hối hận mà đau đớn không thôi càng thắt chặt, y cực lực kiềm chế mất mát, kiềm chế những tà niệm đang kêu gào trực tiếp đè người ta xuống giường cưới mà tùy ý liếm cắn.

Sau khi Thu Thu trầm mặc một lát, y chậm rãi khép lại đôi mắt chua xót, câu "Không được cũng không sao" này trăn trở đến bên môi, lại thế nào cũng không thốt ra được.

Mắt thấy đuôi to của lão sói xám tiên sinh từ từ dừng vung vẫy, Nguyễn Thu Thu mới bất chợt tỉnh hồn từ trong những ý nghĩ kỳ quái ấy.

Nàng hít sâu một hơi, bắt đầu bình tĩnh phân tích ----

Như Ý nãi nãi từng nói, bán yêu bán ma ở kỳ ma hóa có đôi khi sẽ không khống chế được dục vọng khát máu của mình, chẳng lẽ lão sói xám tiên sinh cũng không khống chế nổi sao?

Để cho y cắn một ngụm, hình như cũng không sao?

Nghĩ thế, Nguyễn Thu Thu từ từ buông ra sợi len đã cột xong, vỗ vỗ gò má đỏ hồng, có chút ấp úng hỏi, "Cắn, cắn nơi nào?"

Có cần giống như quỷ hút máu, cắn cổ ư?

Nguyễn Thu Thu mới vừa hỏi xong, đã nhìn thấy lão sói xám tiên sinh xoay người qua.

Tóc mai và sợi len mềm mại màu trắng che lại đôi mắt y, chỉ lộ ra sóng mũi thẳng tắp và môi mỏng hơi mím.

Bàn tay của y từ từ đứa về trước, nhẹ nhàng nắm lấy tay Nguyễn Thu Thu.

- --- Bởi vì vừa nãy muốn che mắt cho sói, Nguyễn Thu Thu là đang nửa quỳ ở trên giường, giờ phút này bị y giữ lấy cổ tay, không thể lui được nữa, trong lòng dần bắt đầu khẩn trương, nhưng rất nhanh lại bất chấp tất cả, dứt khoát nâng tay lên, đặt ở bên môi Uyên Quyết.

Vốn dĩ định nhân cơ hội cắn xương quai xanh của Thu Thu một ngụm, lão sói xám tiên sinh: "..."

Y có thể cảm giác được cổ tay nàng đang run, hẳn là rất khẩn trương.

Mặt mày nhu hòa, Uyên Quyết từ từ cúi người, hô hấp ấm áp phả trên cổ tay Nguyễn Thu Thu.

Tim Nguyễn Thu Thu đập nhanh hơn, tầm mắt không kiềm được rơi vào trên môi của y, càng run hơn, dứt khoát nhắm hai mắt lại.

Răng nanh nhỏ của lão sói xám tiên sinh từ từ đặt ở trên cổ tay yếu ớt của nàng, Nguyễn Thu Thu chỉ cảm thấy trên cổ tay phải truyền đến một chút đau đớn, cùng với một chút ngưa ngứa.

Y không dùng lực cắn, chẳng lẽ đúng là chỉ cắn một ngụm?

Nghĩ vậy, Nguyễn Thu Thu hơi thả lỏng một ít, đôi mắt cẩn thận hé mở ra, vừa định nói gì đó, lại ở một giây sau không cười nổi nữa ---

Nơi bị lão sói xám tiên sinh cắn chợt truyền đến cảm giác tê ngứa không chịu nổi, một đường từ cổ tay len lỏi đến khắp người, làm cho toàn thân nàng trong phút chốc nhũn ra, đừng nói là mở miệng nói chuyện, mà ngay cả hô hấp cũng có chút khó khăn và dồn dập.

Gò má Nguyễn Thu Thu ửng đỏ, tay trái che môi, hé miệng thở hổn hển, cố gắng để mình không phát ra âm thanh gì.

Rất nhanh Uyên Quyết đã buông lỏng cổ tay của nàng ra, Nguyễn Thu Thu ngay cả sức để nâng tay lên cũng không có, nàng thấy cổ tay của mình chỉ để lại dấu răng nhạt và một vệt sáng màu trắng mờ thoáng cái đã qua.

Dấu vết khế ước cùng Như Ý nãi nãi định ra đã không còn.

Nguyễn Thu Thu kinh ngạc mở to mắt, nhìn thấy cái kế ước đó đã chuyển dời đến trên cổ tay của Uyên Quyết.

Nàng đỏ mặt, thấy lão sói xám tiên sinh vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng liếm liếm cánh môi màu lợt, giống như...

Giống như đang thưởng thức dư vị nào đó.

Trong nháy mắt Nguyễn Thu Thu cảm thấy muôn phần khó xử và xấu hổ.

Nàng căn bản không nói nên lời, trong đầu là một mảng hỗn loạn, nhìn ấn ký vốn ở trên cổ tay mình.

"Sói có thể lại cắn một ngụm không?" Bên tai truyền đến giọng nói khàn khàn, dường như ẩn chứa dục niệm nói không rõ, để nàng trong nháy mắt cảm thấy đêm nay chàng sói này muốn nàng thực hiện nghĩa vụ phu thê.

Nguyễn Thu Thu lắc đầu, sâu sắc cảm thấy là mình nghĩ nhiều rồi.

Cảm giác kỳ lạ trong cơ thể dần dần lắng đi, rốt cuộc Nguyễn Thu Thu cũng tìm về giọng nói của mình, nhìn khuôn mặt tuấn tú của sói ở dưới ánh sáng ấm áp nhu hòa mang theo một vệt đỏ rõ ràng, kỳ lạ là trong lòng cảm thấy cân bằng một ít.

Nàng hít sâu một hơi, mới khôi phục một chút năng lực tự hỏi.

Vừa rồi nàng cho rằng lão sói xám tiên sinh là bởi vì không kiềm được khát vọng ăn thịt tươi trong cơ thể, cho nên mới muốn cắn nàng một ngụm. nhưng rất rõ ràng là nàng đã đoán sai, y chỉ là vì chuyển dời khế ước trói buộc của nàng đến trên người mình.

Mặc dù bây giờ lão sói xám tiên sinh trông không có gì khác thường, nhưng Nguyễn Thu Thu cảm thấy chuyện không có khả năng đơn giản như thế, chuyển dời khế ước sao có thể sẽ không cần phải trả giá đều không có?

Nghĩ tới đây, những ý nghĩ kiều diễm vừa mới nổi lên trong lòng nàng đã tan hết mất.

Cơ thể khôi phục một chút sức lực, Nguyễn Thu Thu thẳng lưng, cậy vào sói bây giờ không nhìn thấy, chính xác nắm chặt cánh tay của y, hỏi y, "... Có phải sói vừa chuyển dời khế ước trên người ta?"

Uyên Quyết mím môi, cũng không chịu trả lời vấn đề của nàng, chỉ cụp xuống tai nhọn màu xám bạc, dùng giọng nói sa sút nói, "Không được sao?"

Nguyễn Thu Thu: "...."

Nàng vừa giận lại bất đắc dĩ nói, "... Vậy sói cũng cho ta cắn một cái."

"... Được."

Ngày thường lão sói xám tiên sinh cao lãnh lắm, gần như mỗi một vấn đề của nàng đều phải cân nhắc rất lâu, lúc này lại phản ứng rất nhanh, trong giọng của y
tràn đầy xấu hổ, sau khi Nguyễn Thu Thu vừa dứt lời liền lập tức lên tiếng, hình như sợ nàng đổi ý.

Nguyễn Thu Thu: "...."

Nàng chống cằm, nhìn chàng sói trước mặt này không biết vì sao chợt trở nên thẳng thắn hơn chút, lát sau bất đắc dĩ thở dài, "Đợi lát nữa đi ngủ ta sẽ cắn."

Từ lúc trở về đến bây giờ, bọn họ còn chưa có ăn cơm chiều đâu.

Lão sói xám tiên sinh có hơi mất mát, nhưng vẫn cảm thấy y hẳn là nên rụt rè chút, liền kiềm chế những tâm tư không thể miêu tả đó, nhẹ gật đầu.

.....

Lúc chuẩn bị cơm chiều, Nguyễn Thu Thu luôn cảm giác bên người có một lực lượng không dễ phát hiện đi theo, làm cho những vật nàng cần dùng đều trở nên rất nhẹ, ngay cả thịt trâu rừng cấp một rất khó cắt trước đó, ở trước khi nàng dùng lực đã tự mình từ từ nứt ra.

Nguyễn Thu Thu: "..."

Nàng ở khóe mắt nhìn sói đang nghiêm chỉnh ngồi ở trước bàn đá, dường như đang thành thành thật thật chờ cơm, nhìn sắc mặt tái nhợt của y, tâm trạng hết sức phức tạp.

Chóp mũi lão sói xám tiên sinh tràn đầy mùi thơm của đồ ăn, lỗ tai không ngừng run rẩy, vừa tính chuyện tương lai, vừa mong chờ mà nghĩ ---

Trong nhà cũng chỉ có một cái chén gỗ, đợi lát nữa có phải Thu Thu sẽ dùng chung một cái với y...

Nguyễn Thu Thu đúng là đang vấp phải vấn đề này, nàng phân vân một lát, cầm lấy ống tre hơi lớn hơn lúc trước đã làm, dùng làm chén của mình.

Lão sói xám tiên sinh: "..."

......

Bây giờ điều kiện của bọn họ tốt hơn chút, cơm chiều khá phong phú, ngoại trừ bột thân củ thường ăn, còn có thịt trâu nướng và canh cá.

Cân nhắc đến y không nhìn thấy, Nguyễn Thu Thu vốn muốn đút sói ăn.

Nhưng Uyên Quyết cầm đũa gỗ rất ổn, động tác ưu nhã, tốc độ không chậm, giống như mù không hề ảnh hưởng đến y ăn cơm, Nguyễn Thu Thu mới an tâm.

Một bữa cơm chiều ăn rất yên lặng.

Bởi vì phản ứng đáng xấu hổ lúc nãy, Nguyễn Thu Thu thậm chí không dám nhìn mặt Uyên Quyết.

Chỉ là nghĩ đến nguy cơ sau này, nàng vẫn đắn đo hỏi, "Phu quân, chuyện chuyển nhà..."

Ngón tay thon dài của Uyên Quyết nhẹ nhàng gõ ở trên mặt bàn, "Ừm."

Nguyễn Thu Thu: "?"

Lão sói xám tiên sinh: "Dọn."

Tuy rằng không nỡ bỏ ngôi nhà đầu tiên của y và phu nhân, nhưng y cũng biết dọn đến nơi có linh khí càng nồng đậm mới là lựa chọn tốt cho nàng.

Đầu ngón tay lạnh nhạt nghịch Tụ Linh Châu trên cổ, Uyên Quyết hơi hơi nghiêng đầu, giọng nói hình như không chút để ý nói, "Giường cưới giữ lại."

Nguyễn Thu Thu: "....."

Nàng sững sờ hai giây, mới kịp phản ứng "giường cưới" trong miệng y là giường đá mà bọn họ ngủ bây giờ, nàng nhìn mặt lão sói xám tiên sinh che sợi len màu trắng, trông có phần gợi cảm, thật lâu không nói nên lời.

Nàng không nói lời nào, yêu thức đã hao hết, sói không còn cách nào phán đoán tâm trạng của nàng, dần dần có chút bất an.

Y nghĩ rằng lời vừa rồi của mình làm nàng cảm thấy không vui, nghĩ đi nghĩ lại, ngẫm lại trong thế giới ký ức, làm thế nào mới khiến nàng vui vẻ.

Vì thế chờ khi Nguyễn Thu Thu vất vả lắm mới lấy hết can đảm, muốn hỏi Uyên Quyết đối với thê tử Nhân tộc là mình đây có cảm giác gì, nàng nghe lão sói xám tiên sinh dùng giọng hơi tủi thân, khẽ nói, "Có muốn sờ đuôi không?"

Nguyễn Thu Thu: ".....??"

Tuy rằng nàng không biết chàng sói này đang bổ não cái gì, nhưng mà cái đuôi đã đưa tới cửa, sao có thể không sờ!

Vì thế Nguyễn Thu Thu gật gật đầu, "Muốn."

.....

.....

Hai con gấu khờ cuối cùng cũng trải qua thiên tân vạn khổ (trăm cay ngàn đắng) hoàn thành giao dịch với Tượng Tộc (Tộc voi), đang trên đường trở về, vẻ mặt của Hùng Đóa Đóa vô vàn hoảng hốt, không ngừng rớt nước mắt.

Hùng Viễn vỗ vỗ lưng đệ đệ, giọng tang thương nói, "Đóa Đóa, đừng khóc, cho dù đệ trọc rồi, trước kia Tiểu Hồng của bộ lạc Hải tộc cũng không chê đệ đó sao?"

"Nàng ấy đã sớm ầm ĩ muốn gả cho đệ, đệ còn sợ gì?"

Hùng Đóa Đóa hung hăng trừng mắt nhìn ca ca nhà mình, không nhịn được mắng, "Mẹ nó. Ca ỷ vào người ta không có coi trọng lông của ca, ca không trọc, ở chỗ này cười nhạo ta đi!"

"Đừng nói Tiều Hồng nữa, gấu trúc và cá mập là không có tương lai." Hùng Đóa Đóa "oa" khóc, xoa xoa nước mắt, "Ca, chúng ta nhanh về thôi, vất vả lắm mới đổi được mười lăm cây dược thảo, bọn Tiểu Hoa còn chờ dùng."

Hắn nói xong lại có phần tự hào, "Không nghĩ tới lông của đệ quý giá thế, vì sao trước đây đệ không ăn nhiều chút cho yêu hình mình béo thêm chút thịt, mọc thêm chút lông."

"...." Hùng Viễn xoa xoa đầu gấu của đệ đệ, vô cùng tang thương nói, "Bởi vì chúng ta nghèo."

Hùng Đóa Đóa: "..."

************

Tạm thời tuần sau có việc, không thể lên chương. Tạm chào các thân ái nhé!

Hết chương 74.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện