Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Vương Phi Có Thai 2


trước sau



Tiết Vân Thanh nhìn hai người ôm ấp trước mặt ghét bỏ nhíu mày.

Hắn thật sự không hiểu tại sao Vương gia người người nghe tên đã khiếp sợ trong truyền thuyết trước mặt Tiết Vân Chu lại chẳng có chút uy nghiêm nào, thậm chí còn hai lần trước mặt người khác đi quá giới hạn, thật đúng là...!có tính sát thương rất cao.
Đương nhiên hắn không dám chọc giận Hạ Uyên, vì thế liền nhằm vào Tiết Vân Chu: "Xem như tâm nguyện của đường đệ được đền đáp." Ngụ ý chính là Tiết Vân Chu nói được Vương gia độc sủng không phải nói chơi, chỉ là không muốn nói thẳng ra trước mặt Hạ Uyên thôi.
Tiết Vân Chu suýt chút bị Hạ Uyên ôm đến hít thở không thông, dùng sức đẩy anh ra nhìn Tiết Vân Thanh, bộ dáng như bé ngoan ham học hỏi: "Có rồi nghĩa là có con à?"
Tiết Vân thanh sửng sốt gật đầu: "Tất nhiên."
"Ha...!Khụ khụ...!ha ha ha..." Tiết Vân Chu đột nhiên cười ha hả không ngừng được, nắm lấy cánh tay Hạ Uyên: "Tên này có biết xem bệnh hay không vậy? Cho dù là lang băm cũng phải thực tế chút chứ! Vương gia mau bắt hắn lại!"
Hạ Uyên nhìn Tiết Vân Chu đang cười, sau đó lại nhìn ống tay áo bị cậu nắm nhăn nhúm, cảm giác trái tim bị nắm chặt, hơi nhíu mày: "Lời hắn nói là thật, em bị sao vậy?"
Tiết Vân Chu sững sờ, vỗ gương mặt cười đến cứng ngắc, trừng mắt nhìn: "Mọi người...!đang giỡn em đúng không?"
"Em..." Hạ Uyên há miệng thở dốc, gian nan nói: "Có phải em không muốn không?"
"Khoan khoan khoan! Ý mọi người là..." Tiết Vân Chu nuốt nước miếng, chậm rãi cúi đầu chỉ vào bụng mình: "Chỗ này...!Chỗ này...!Ừm...!Có cái kia?"
Hạ Uyên nhìn biểu tình mắc nghẹn của Tiết Vân Chu, sau khi hoài nghi mi tâm đột nhiên giãn ra, kéo cậu ra một góc thấp giọng hỏi: "Châu Châu, có phải em vẫn chưa biết không?"
Đầu óc Tiết Vân Chu hỗn loạn, kinh ngạc ngẩng đầu: "Biết cái gì?"
"Ở thế giới này, đàn ông cũng có thể mang thai sinh con."
Tiết Vân Chu: "..."
Hạ Uyên nhìn cậu thật sâu, lực nắm tay Tiết Vân Chu ngày càng chặt.
Tiết Vân Chu cảm thấy hơi đau, nhanh chóng phục hồi tinh thần, sau đó cúi đầu nhìn bụng mình.

Hạ Uyên hít một hơi sâu: "Em không biết gì cả?"
"Làm sao em biết.

Có ai nói cho em đâu..." Tiết Vân Chu từ đầu đến cuối vẫn không thể tin, trên mặt tràn đầy mê mang.
Hạ Uyên im lặng, anh bỗng ý thức được mình quan tâm Tiết Vân Chu vẫn chưa đủ.
Cùng là xuyên đến đây, Hạ Uyên trở thành Nhiếp chính vương, ngày nào cũng vào triều giao thiệp với đủ loại người, tất nhiên đã sớm biết chuyện nam nhân có thể mang thai.

Không nói tới quan lại trong triều có con do nam thê sinh, tới đương kim thái hậu trong cung cũng là nam tử, vì vậy tới đây không bao lâu anh đã biết chuyện này.
Nhưng Tiết Vân Chu vừa đến đã luôn đợi trong Hầu phủ chờ gả đi, chắc chắn sẽ không được tiếp xúc với nhiều người, thành thân xong lại bận bịu việc trong phủ.

Với tính lười này của cậu cũng sẽ không chủ động tìm hiểu hoàn cảnh xung quanh, đến Vương phủ lại không ra ngoài gặp ai, xác thực là không có cơ hội biết.
Hạ Uyên luống cuống tự trách không thôi: "Anh...!Anh nghĩ em đã biết...!Em không cự tuyệt, anh còn tưởng em đồng ý..."
Tiết Vân Chu chưa từng thấy anh trai thất thố như vậy, chính mình cũng bắt đầu căng thẳng: "Anh hai đừng như vậy, để em từ...!từ từ tiếp nhận."
Hạ Uyên nghe xong càng thêm tự trách.

Đời trước anh đã quen làm theo ý mình, ở chung với Tiết Vân Chu cũng thiếu hiểu biết lẫn nhau; đời này thật vất vả mới được bên nhau, thói quen kia của anh vẫn không thay đổi.

Nếu ngay từ đầu hai người thương lượng trước thì đã không xảy ra việc như hôm nay.
Nhìn thấy Tiết Vân Chu mờ mịt, Hạ Uyên không biết nói gì mới tốt, lần đầu tiên có vẻ vụng về: "Em...!em có đói không?"
Tiết Vân Chu vẫn đang nghiên cứu bụng, vô thức nâng tay xoa xoa, gật đầu: "Vừa mới nôn ra hết rồi, hình như hơi đói."
"Vậy ăn thêm chút gì đi." Nói xong kéo cậu về phòng.
Hạ Uyên sai phòng bếp làm một ít đồ ăn thanh đạm mang tới.

Lần này Tiết Vân Chu ăn rất cẩn thận, may là không nôn ra, cuối cùng mới thở dài một hơi.
Ăn uống no say dường như có chút tinh thần, lúc này Tiết Vân Chu cũng coi như bình tĩnh lại, vẻ mặt vẫn rất shock: "Anh hai, em có thai rồi!"
"Ừ." Hạ Uyên khẽ nhếch môi, rũ mắt nhìn cậu, bốn bàn tay đặt trên bụng Tiết Vân Chu.
Tiết Vân Chu cầm lấy hai tay Hạ Uyên: "Sao...!Sao em lại cảm thấy có chút vui vẻ?"
Hạ Uyên ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu không thấy đáy nhìn thẳng vào Tiết Vân Chu.
Tiết Vân Chu tim đập tăng gia tốc, vô thức mở to mắt.
Giọng Hạ Uyên ám ách: "Em không tức giận?"
"Không có!" Tiết Vân Chu vội lắc đầu: "Chỉ là vừa rồi chưa chuẩn bị tâm lý, hơi kích động thôi."
"Là anh không tốt..."
"Chuyện này không liên quan tới anh.

Ơ không đúng, sao lại không liên quan tới anh được, em chuẩn bị sinh con cho..." Tiết Vân Chu đột nhiên kích động: "Á áa! Em chuẩn bị sinh con cho anh!!"

Hạ Uyên bị phản ứng này của cậu làm phát ngốc, nhất thời không biết nên nói gì.
Tiết Vân Chu chấn kinh trong chốc lát đột nhiên đứng dậy đi lại vài bước, hai tay sờ bụng mình: "Thật thần kỳ, ở chỗ này có em bé thật hả?"
Hạ Uyên thấy Tiết Vân Chu sờ bụng như đang sờ dưa hấu rất không đành lòng, chưa kịp mở miệng đã thấy cậu nhào tới, vội vàng giơ tay đỡ lấy người.
Tiết Vân Chu ngồi trên đùi Hạ Uyên, kéo tay anh áp lên mặt mình: "Anh hai, anh mau nhéo em một cái."
Hạ Uyên không nặng không nhẹ nhéo một cái.
"Không có cảm giác gì cả, mạnh lên một chút."
Hạ Uyên hiện giờ chỉ hận không thể cưng cậu trong lòng bàn tay, nào

dám nhéo mạnh, chỉ có thể nói: "Em không mơ đâu."
Tiết Vân Chu tự nhéo má mình, đau tới mức kêu Á một tiếng mới dừng lại, cụng trán với Hạ Uyên: "Anh hai...!Anh có vui không?"
"Tất nhiên là vui rồi." Hạ Uyên sờ đầu cậu, ánh mắt dịu dàng: "Không chỉ vì đứa bé này, mà còn vì em, bởi vì...!em không bài xích chuyện này."
Tiết Vân Chu không được tự nhiên xê dịch mông: "Cảm giác cứ là lạ, có điều cũng rất chờ mong...!Khoảnh khắc vừa rồi em rất sợ, thế giới này rất không thật.

Thế mà em lại có thể ở cạnh anh, có thể thấy được một mặt trước kia chưa từng thấy của anh, thậm chí còn có con với anh.

Nhân sinh như vậy không còn gì tiếc nuối nữa...!Nhưng mà rất sợ giây tiếp theo sẽ tỉnh lại ở bệnh viện, sau đó phát hiện tất cả những việc trải qua ở đây chỉ là một giấc mộng."
Hạ Uyên không nói gì, bởi vì nháy mắt vừa rồi anh cũng có cảm giác như vậy, nhớ tới lại ra một thân mồ hôi lạnh.
Chưa từng có được với có được rồi đột nhiên mất đi khác nhau rất lớn.
Tiết Vân Chu cảm khái trong chốc lát lại tiếp tục nghiên cứu bụng mình, hết sờ chỗ này lại sờ chỗ kai, nghi hoặc hỏi: "Đứa bé này phải sinh kiểu gì? Sẽ không phải là..." Nói xong biểu tình trên mặt cứng ngắc.
Hạ Uyên nhìn cậu: "Không phải là cái gì?"
Tiết Vân Chu hoảng loạn sờ mông, lắp ba lắp bắp: "Em...!em muốn yên tĩnh một lát."
Đáy mắt Hạ Uyên thoáng có một chút ý cười.
"Anh cười cái gì?" Tiết Vân Chu nuốt nước miếng: "Nghĩa là...!bụng em không phải là bụng...!mà là khoang sinh dục?"
Mí mắt Hạ Uyên giật giật, bất đắc dĩ nói: "Em nói bậy bạ gì đó?"
"Em không nói bậy." Vẻ mặt nghiêm túc: "Đứa bé sẽ sinh ra từ chỗ đó thật sao? Má ơi...!em sẽ không chết chứ?"
"Không phải...!Không phải từ chỗ đó..." Hạ Uyên dở khóc dở cười: "Là mổ bụng lấy ra."
Tiết Vân Chu sửng sốt không kêu nữa, rút tay từ phía sau lại: "Thật sao?"
"Không lừa em, anh đã tìm hiểu rồi, kĩ thuật mổ bụng của người nơi này rất thành thục, chúng ta lại có nhiều thuốc bổ, an toàn hơn người khác rất nhiều."
"Nhưng đây là cổ đại mà..."
"Có nhu cầu thì sẽ phát triển, chúng ta không thể nhìn vào lịch sử để nói về vấn đề này được."
"Ồ..." Tiết Vân Chu rất chờ mong gật đầu.
Hạ Uyên sợ cậu vẫn lo lắng, nói tiếp: "Đàn ông sinh con không ít, đương kim thái hậu cũng là nam tử."
"Hể?!" Tiết Vân Chu rất kinh ngạc: "Còn có chuyện này sao?"
"Ừ."
"Em...!Hình như không sợ nữa..."
Hạ Uyên sờ đầu cậu: "Anh sẽ ở cạnh em, sẽ không để em gặp chuyện ngoài ý muốn nào.


Em mới mang thai, mấy tháng đầu không nên bôn ba, tạm thời chúng ta cứ ở lại đây."
"Ngoài thành còn có binh mã."
"Cho bọn họ đến Thanh Châu trước, để lại một ít bảo vệ chúng ta.

Chút nữa anh sẽ sai người tìm chỗ ở thích hợp để chúng ta chuyển tới đó."
Tiết Vân Chu biết Hạ Uyên sẽ sắp xếp ổn thỏa nên cũng không muốn nghĩ nhiều liền gật đầu.

Nghĩ nghĩ, cậu vẫn rất tò mò với chuyện em bé, nhịn không được hỏi: "Anh hai, anh nói ở xã hội này tất cả đàn ông đều sinh con được sao?"
"Phải."
"Vậy anh..."
Hạ Uyên sửng sốt một chút: "Cấu tạo cơ thể chúng ta giống nhau."
"Hừm..." Tiết Vân Chu hơi đăm chiêu: "Nói cách khác, nếu em làm anh thì anh cũng sẽ có em bé?"
Mí mắt Hạ Uyên lại giật giật.
Nháy mắt trong đầu Tiết Vân Chu hiện lên hình ảnh Hạ Uyên ở dưới thân mình, sau đó mang thai, sinh con xong suy yếu nằm trên giường, ôm đứa nhỏ đút sữa...
Ủa khoan khoan!!
Tiết Vân Chu khiếp sợ, hai tay sờ trước ngực mình, lưỡi bắt đầu líu lại: "Em..

Sau này em còn phải...!Cho con bú sao?!"
Hạ Uyên vừa mới trả lời vấn đề anh có thể sinh con hay không, bỗng nhiên nghe thấy Tiết Vân Chu hỏi chuyện cho con bú, thật sự không nghĩ ra hai chuyện này liên quan gì tới nhau, cứng ngắc mở miệng: "Em không có sữa, tìm bà vú."
"Phù...!Hù chết em rồi." Tiết Vân Chu thở phào.
Hạ Uyên xoa đầu cậu, hôn một cái lên miệng Tiết Vân Chu: "Đừng nghĩ nhiều nữa, anh nhất định không để em xảy ra chuyện, em nghỉ ngơi trước đi."
"Em không mệt." Tiết Vân Chu ngồi trên người Hạ Uyên không chịu dậy, tiếp tục não bổ chuyện vừa rồi, vừa nghĩ vừa cười gian.
Hạ Uyên nghi hoặc: "Em cười cái gì?"
Tiết Vân Chu cong môi: "Anh cũng có thể sinh em bé đúng không?"
Hạ Uyên căng thẳng.
Tiết Vân Chu đã tưởng tượng nửa ngày, mặt mày vui vẻ: "Nghe như chuyện hài vậy á ha ha ha ha!"
Hạ Uyên: "..."



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện