"Thưa cậu, tôi đã tìm được cô Thẩm Sơ Vũ rồi!"
Gương mặt của Trác Du Hiên thoáng chốc sững sờ ngay sau khi nhận được tin này, thế nhưng rất nhang sau đó gương mặt của hắn đã trở về bình thường, không để lộ ra bất cứ một sơ hở nào cả.
Hắn lạnh lẽo nhìn Thẩm Quân Dao, lạnh lão nhắc nhở cô.
"Tôi có việc, phải đi trước, cô nghỉ ngơi cho khỏe cho tôi.Đến lúc tôi trở về mà vẫn thấy cô ở trong tình trạng này thì nhà họ Thẩm bị gì tôi không dám đảm bảo đâu."
Dứt lời, Trác Du Hiên xoay lưng đi ra ngoài, bỏ mặc Thẩm Quân Dao ở trong căn phòng u ám kia.
Tiếng đóng cửa rầm một tiếng vang lên, làm cho Thẩm Quân Dao giật mình một cái.
Thẩm Quân Dao không chịu được nữa, cả người của cô yếu ớt ngã xuống đất, hai vai của người con gái run lên bần bật.
Cô úp mặt vào hai đầu gối khóc nấc lên.
Tiếng khóc xé lòng của người con gái cứ như một bản hoà tấu u sâu ở giữa sự lạnh lẽo của không gian.
Thẩm Quân Dao khóc đến mức hai mắt sưng húp lên, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt vẫn còn ngưng đọng nơi khoé mắt.
Cô vô lực ngồi dậy, khẽ dựa lưng vào tường, đôi mắt nhìn lên trần nhà kia.
Đôi bàn tay đã được băng bó chặt lại không cách nào có thể cử động được.
Trác Du Hiên đã khiến cô trở thành người tàn phế rồi, vậy thì tại sao hắn vân bắt cô sống cơ chứ? Thẩm Quân Dao vẫn chưa đủ thảm ở trong mắt của hắn hay sao? Trác Du Hiên tại sao không để cho cô chết đi cơ chứ? Chẳng mấy chốc đã hơn một tháng trôi qua, kể từ đó đến nay, khi Trác Du Hiên rời khỏi căn nhà này là hản đi luôn, chưa một lần nào người đàn ông này trở về cả.
Thẩm Quân Dao lại một lần nữa rơi vào cuộc sống cô đơn buồn chán như trước đây.
Cánh tay của Thẩm Quân Dao cũng dần cử động được, dần dần cầm được một số vật nhẹ thế nhưng không thể vận động hoặc xách những vật nặng nhọc được.
Cuộc sống buồn chán ảm đạm cứ ngày qua ngày diễn ra theo quy luật.
Thẩm Quân Dao chỉ có chú chó mà Trác Du Hiên nuôi làm bạn, còn Lục Ngạn thì vân đang bận tối mắt tối mũi vì công trình nghiên cứu kia của anh.
Thẩm Quân Dao cũng không muốn làm phiền quá nhiều đến Lục Ngạn, cô đã mang ơn của anh rất nhiều rồi.Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
Càng ngày, trạng thái của Thẩm Quân Dao càng trở nên bất ổn.
Trước đây cô đã ít nói rồi, nay lại càng ít nói hơn.
Người của cô ngày một gầy yếu.
Cũng phải thôi, không ăn đủ chất thì Thẩm Quân Dao ngày trở nên yếu ớt cũng là đương nhiên thôi.
Ngày ngày, Thẩm Quân Dao chỉ có thể ăn cháo hoặc cơm nguội, không có thức ăn dù chỉ một miếng ở trong bữa ăn của cô.
Tuy tủ lạnh vẫn rất nhiều đồ ăn chất đống ở trong đó, thể nhưng Thẩm Quân Dao không có cách nào để nấu chúng nữa rồi.
Bây giờ, tay của cô cầm dao còn không chắc, khi cầm, cánh tay liên tục run rẩy.
Có lần Thẩm Quân Dao đã cắt vào tay của mình, khiến máu chảy ra rất nhiều vì cầm dao không vững.
Cho nên kể từ đó, Thẩm Quân Dao cũng không còn xuống bếp nấu ăn nữa, thỉnh thoảng chỉ xuống nấu cháo mà thôi.
Thẩm Quân Dao bữa ăn bữa không, lúc này cô cũng chẳng thiết sống nữa.
Một mình sống trong căn nhà lạnh lẽo cô đơn này, hơn nữa còn bị kiểm soát bởi những tên vệ sĩ, thuộc hạ của Trác Du Hiên kia.
Cô chẳng khác gì đang bị người ta cầm tù vậy, cuộc sống buồn bã vô cùng.
Trước khi đi, Trác Du Hiên đã dặn dò mấy tên vệ sĩ kia, nhất định phải theo dõi nhất cử nhất động của Thẩm Quân Dao, không được để cho cô làm xằng làm bậy.
Cho nên mọi hành vi của Thẩm Quân Dao đều bị kiểm soát một cách chặt chẽ, không có gì có thể qua mắt được ba tên vệ sĩ kia.
Thẩm Quân Dao cần gì thì chỉ có thể báo với những tên kia, chứ Thẩm Quân Dao tuyệt đối không được phép đặt chân ra khỏi cửa nhà họ Trác này.
Cho nên mới nói Thẩm Quân Dao chẳng khác gì một tù nhân đang bị giam giữ ở trong căn biệt thự rộng lớn này.
Cuộc sống của Thẩm Quân Dao ngày một trở nên tẻ nhạt hơn.
Sắc mặt của người con gái ngày một trở nên khó coi hơn.
Gương mặt trắng bệch ngày một trở nên hốc hác.
Cánh tay của Thẩm Quân Dao ngày một trở nên gầy yếu hơn, trông không khác gì một que củi cả.
Trông vô cùng xót xai Trong lòng của Thẩm Quân Dao vẫn không ngừng nhớ đến Trác Du Hiên, cho dù tên ác ma đó đối xử với cô tệ bạc đến mức độ nào, cô vân