Editor: Chanh
Hiểu biết cơ bản của Chu Hành Diễn đối với giới người mẫu chỉ quẩn quanh trong việc năm đó lúc biết Hướng Ca làm người mẫu nên đã tìm hiểu sơ qua chút ít, đây cũng là lần đầu tiên anh đi xem sàn diễn catwalk như thế này, thật sự không biết người mẫu lúc sải bước trên sàn diễn không thể mặc áo ngực.
Sau khi kết thúc phần diễn, Hướng Ca đã phớt lờ tín hiệu khẩn cấp của bàng quang non nửa một tiếng đồng hồ, bây giờ cô cũng không có thời gian phổ cập kiến thức cho anh, chỉ buồn cười sáp lại gần hôn anh một cái cho có lệ: "Chờ em chút nhé.
"
Nói xong cũng chẳng kịp chờ Chu Hành Diễn đáp lại, nhét túi xách của mình vào tay anh rồi vội vã đi vào toilet.
Chờ tới lúc người ra, Chu Hành Diễn vẫn còn đang dựa người vào tường đứng ngay cửa toilet.
Hướng Ca giơ tay muốn lấy túi, Chu Hành Diễn đưa cho cô, đột nhiên Hướng Ca lại không nhận lấy, đuôi mắt nhẹ nhướng lên, bắt đầu kiếm chuyện: "Em muốn anh đưa là anh cứ đưa cho em thế hả? Lúc này không phải anh nên nói Không, không sao, để anh cầm giúp em cũng được mới đúng à?"
Chu Hành Diễn đứng thẳng người dậy, thanh âm lành lạnh đáp: "Nhiều lúc con gái mang túi xách không phải để đựng đồ mà chỉ để phối với quần áo, lúc này nếu còn cầm túi giúp cô ấy thì dễ bị đá lắm, trước kia mẹ anh bảo vậy.
"
Hướng Ca làm bộ làm tịch oa một tiếng, tặng cho anh một tràng pháo tay bộp bộp bộp: "Bác sĩ Chu lợi hại quá.
"
Chu Hành Diễn nghiêng đầu: "Hôm nay kết thúc chưa em?"
Hướng Ca "Vâng" một tiếng, vẫn là nhịn không được mà hỏi anh: "Biểu hiện của em hôm nay thế nào?"
Mặc dù vẻ mặt cô nom có vẻ bình thường, nhưng thật ra trong lòng vẫn có chút bất an, xen lẫn chút chờ mong cùng khẩn trương nho nhỏ, thấp giọng nói thêm: "Vốn dĩ trang phục của người mẫu đều đã được thiết kế sẵn từ trước, kích cỡ cũng dựa trên số đo của người mẫu, em cứ lo mãi chuyện mặc không vừa rồi rơi mất đồ, những tình huống thế này cũng không hiếm lạ gì trên sàn diễn đâu.
" Hướng Ca giơ hai tay đặt ở trước ngực, làm động tác cúi xuống, "Đang đi thì quần áo rơi xuống, anh có chú ý tới cô người mẫu đi phía trước em không, em nhìn trang phục của cô ấy mà còn lo giùm, cảm giác như chỉ cần động tác hơi mạnh một chút là sẽ đi tong.
"
Chu Hành Diễn im lặng lắc đầu: "Anh chỉ nhìn em.
"
Hướng Ca gật gù như gà mổ thóc: "Anh chỉ chú ý em không mặc áo ngực thôi.
"
Sắc mặt Chu Hành Diễn không hề thay đổi: "Chẳng phải ở nhà em cũng không thích mặc à, anh chỉ là không biết người mẫu không thể mặc áo ngực thôi.
"
Đôi mắt của người đàn ông đen láy, vẻ mặt vô cùng đứng đắn như thể không có thất tình lục dục, Hướng Ca nhỏ giọng hừ một tiếng, tức giận lườm Chu Hành Diễn một cái sắc lẹm.
Buổi biểu diễn đã kết thúc, đám người dưới khán đài chữ T đã tản ra từ lâu, ảnh hậu Tô thật ra lại rất quen thuộc với những show Tuần lễ thời trang như thế này, người cũng không biết đã chạy đi đâu.
Cả cửa trước lẫn cửa sau đều đông nghẹt người, Hướng Ca là người châu Á duy nhất trên sàn diễn ngày hôm nay, vì thế cũng khiến một vài người nhớ kỹ, thi thoảng nhận được một ít ánh mắt dõi theo
Lúc này đã hơn 8 giờ tối, sau buổi biểu diễn còn có tiệc liên hoan chiêu đãi, tổng biên tập các tạp chí thời trang, người nổi tiếng và siêu mẫu khắp nơi đểu tụ hội ở đây, minh tinh Trung Quốc xuất hiện tại tuần lễ thời trang quốc tế giống như là chuyện thường ngày ở huyện, thế nên lúc nhìn thấy Giang Tự trong bộ tây trang màu đen xuất hiện nơi cửa, Hướng Ca cũng không mấy kinh ngạc.
Người đàn ông đang nói chuyện với người bên cạnh, vẻ mặt nhìn qua có chút bất đắc dĩ, tầm mắt đảo quanh một vòng chợt nhìn thấy Hướng Ca đang đứng nơi góc bèn dừng một chút, rồi đi qua.
Chu Hành Diễn đã đi tìm Tô Nghệ Ninh, vì thế Hướng Ca đứng đó chào hỏi với Giang Tự đôi câu, rồi cả hai lại dựa người vào tường, nhìn khung cảnh ăn uống linh đình trước mắt, trầm mặc.
Lại trầm mặc.
"! "
Ảnh đế à, rốt cuộc ngài lại đây muốn làm gì thế.
Hướng Ca đã uống cạn ly champagne trong tay, ảnh đế Giang vô cùng tinh tế nhạy bén chú ý tới, bèn thuận tay lấy thêm một ly từ khay bên cạnh đưa cho cô.
Hướng Ca: "! Thầy Giang à, thầy có chuyện gì cứ nói thẳng đi.
"
Động tác của Giang Tự hơi khựng lại, anh sờ sờ cái mũi: "Tư Ngộ không để ý tới