Lý Trăn Nhiên rời đi, Lý Trăn Nhược vẫn đứng sững tại chỗ một lúc lâu.
Nam sinh kia đi về phía cậu, nhẹ nhàng hỏi: "Cậu ổn không?"
Lý Trăn Nhược hoảng hốt quay mặt đi, trả lời: "À, tôi không sao."
Hai người nhìn nhau một lúc, đều cảm thấy khó hiểu.
Nam sinh nói: "Tôi phải đi học."
Cậu gật đầu, "Ồ."
Nam sinh lại hỏi: "Có thể cho tôi biết tên của cậu không?"
Lần này, Lý Trăn Nhược do dự rồi mới nói: "Gọi Jason là được."
Dường như nam sinh cảm thấy hơi khó chịu, nhưng cậu ta chỉ nói: "Tôi là Thẩm Lộ Minh.
Có thể cho tôi số điện thoại không?"
Giờ Lý Trăn Nhược mới nhớ ra.
Cậu hiện tại không có điện thoại nên không biết nói thế nào với Thẩm Lộ Minh cho hợp lý.
Vừa nãy cậu nói tên tiếng Anh, không phải tên tiếng Trung, một miếng thành ý đã không có rồi.
Mà bây giờ nói mình không có điện thoại thì chẳng khác gì mượn cớ.
Nhưng Thẩm Lộ Minh cũng không để ý, cậu ta lấy giấy bút, viết số điện thoại của mình đưa cho Lý Trăn Nhược, "Có thời gian thì gọi cho tôi."
Lý Trăn Nhược nhận lấy, "Được."
Nói xong, Thẩm Lộ Minh rời đi vội.
Lý Trăn Nhược nhìn dãy số trên tờ giấy.
Lúc ngẩng đầu lên mới nhận ra mình đã về đến căn nhà hai tầng Hạ Hoằng Thâm ở.
Cậu ngước đầu lên nhìn cửa sổ, Hạ Hoằng Thâm cũng đứng đó nhìn cậu.
Dường như những chuyện vừa diễn ra, hắn đều biết.
Lý Trăn Nhược vội đi tới, vào phòng đã cởi xích cho Nhị Hoàng tự mình chơi, "Thầy Hạ."
Hạ Hoằng Thâm ngồi trước bàn, tay quay bút, hỏi cậu: "Cậu biết học sinh kia?"
Lý Trăn Nhược lắc đầu, "Tôi cũng đang muốn biết đây.
Tôi gặp cậu ta mấy lần, lần nào tim cũng đập thình thịch, cứ như có thứ gì đó đang hấp dẫn tôi."
Hạ Hoằng Thâm nhìn cậu một lát, "Muốn biết tại sao không?"
Lý Trăn Nhược gật đầu.
Hắn không nói tiếp mà dùng bút gõ lên trán mấy cái rồi mới nói: "Tôi cho rằng nam sinh kia mới là chủ nhân của cơ thể mà cậu đang trú ngụ."
"Hả?" Lý Trăn Nhược mở to mắt.
Hạ Hoằng Thâm ngửa người dựa vào lưng ghế xoay, rơi vào trầm tư, "Nhưng mà kỳ lạ thật, có chỗ nào đó không đúng."
Sắc mặt Lý Trăn Nhược không tốt lắm.
Việc cậu quan tâm lúc này không phải chỗ nào đúng, chỗ nào sai, cậu tiến lên một bước, hỏi: "Cậu ta sẽ đoạt lại cơ thể của mình sao?"
Hạ Hoằng Thâm: "Không phải cậu và cậu ta đều có cảm ứng sao?"
Lý Trăn Nhược nhớ lại những lần mình và Thẩm Lộ Minh gặp mặt.
Quả thực, cảm ứng càng mãnh liệt.
Mà nhìn sắc mặt Thẩm Lộ Minh, cậu ta cũng có cảm giác đó
Cái cảm giác hấp dẫn kia, có lẽ là cơ thể đáp lại linh hồn.
Lời của Hạ Hoằng Thâm nói có thể là thật.
Nếu không, Lý Trăn Nhược cũng không biết phải giải thích cái cảm giác rung động kia thế nào.
Lý Trăn Nhược lo lắng: "Có khả năng có phải không?"
Hạ Hoằng Thâm buông tay, nói thẳng luôn: "Tôi không biết."
Đến lúc này, Lý Trăn Nhược bỗng cảm thấy mảnh giấy Thẩm Lộ Minh đưa cho mình nóng rực.
Cậu chưa từng nghĩ đến khả năng này.
Cậu vẫn luôn nghĩ làm một con mèo có thể sống được hơn mười năm, lại không nghĩ đến cái mạng mèo này là do cậu trộm được.
Vốn dĩ, nó không thuộc về cậu.
Bây giờ, chủ nhân của nó xuất hiện, nếu cậu ta muốn hoặc có khả năng đoạt lại cơ thể của mình, vậy thì mười năm ngắn ngủi cậu cũng chẳng có.
Không thể như vậy được.
Cậu còn một đống chuyện chưa làm xong, thậm chí còn nhiều chỗ chưa hiểu.
Người giết mình là ai, cậu cũng không biết.
Lý Trăn Nhược định ở lại thêm mấy ngày, năn nỉ Hạ Hoằng Thâm nhưng giờ cậu đổi ý rồi.
Thời gian đối với cậu không còn nhiều nữa.
"Thầy Hạ." Lý Trăn Nhược nói, "Tôi không định ở đây lâu, duy chỉ có một thỉnh cầu mong thầy Hạ đáp ứng."
Hạ Hoằng Thâm hơi nghiêng cằm, ý bảo cậu nói đi.
Lý Trăn Nhược liếc Nhị Hoàng, "Lúc tôi không ở đây, mong anh chăm sóc Nhị Hoàng giúp tôi.
Anh không cần làm gì nhiều cả, đến bữa cho nó ăn là được.
Đợi tôi về, tôi sẽ nghĩ cách trả tiền sinh hoạt của nó cho các anh."
Hạ Hoằng Thâm không đồng ý, nhưng hỏi: "Cậu định đi đâu?"
Lý Trăn Nhược đáp: "Tôi muốn điều tra cái chết của tôi."
Hạ Hoằng Thâm cảm thán, "Cố chấp thật."
Lý Trăn Nhược cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Tôi chỉ là không cam tâm thôi."
Hạ Hoằng Thâm nhếch môi, "Cố chấp đôi khi là tốt nhưng cố chấp quá mức không phải chuyện tốt đẹp gì cho cam."
Lý Trăn Nhược cũng cảm thấy thế nhưng im lặng không đáp.
Hạ Hoằng Thâm khẽ thở dài, nói với cậu: "Quỳ xuống."
"Hả?" Lý Trăn Nhược không hiểu mô tê gì nhìn Hạ Hoằng Thâm.
Hạ Hoằng Thâm hai tay khoanh trước ngực, tùy ý ngồi trên ghế xoay, nói hai chữ kia xong cũng không nói gì nữa.
Lý Trăn Nhược không có động tác gì, hắn cũng ngồi im bất động.
Đầu óc Lý Trăn Nhược một mảnh mơ hồ.
Bỗng nhiên một tia sáng lóe lên, cậu quỳ phục xuống, lắp bắp gọi: "Th...!Thầy?"
Hạ Hoằng Thâm nói: "Tôi sống trên đời này đã mấy ngàn vạn năm, từ cô độc một mình đến có người kề vai sát cánh, nhưng chưa từng nhận học trò.
Có lẽ, cảm giác có truyền thừa cũng thú vị.
Ừm, cậu tên gì?"
Lý Trăn Nhược nhất thời im lặng, lát sau mới đàng hoàng nhắc hắn: "Lý Trăn Nhược."
"Trăn Nhược?" Hạ Hoằng Thâm nói, "Cái tên này chẳng hay gì cả.
Nhưng thôi, không sao, tôi chẳng phải bố mẹ cậu.
Cậu có thật sự muốn nhận tôi làm thầy không?"
Lưng Lý Trăn Nhược thẳng tắp, trịnh trọng gật đầu, "Vâng, thưa thầy."
Hạ Hoằng Thâm: "Được, hôm nay tôi nhận cậu làm học trò."
Lý Trăn Nhược mừng rỡ, nụ cười trên gương mặt muốn nhịn cũng không nhịn được, nhìn Hạ Hoằng Thâm.
Nhị Hoàng thấy cậu quỳ, nó không hiểu vì sao nên đi tới, dùng đầu cọ cậu.
Lý Trăn Nhược đưa tay đẩy Nhị Hoàng ra.
Cậu có hơi do dự, hai tay chống lên mặt đất, dập đầu một cái thật mạnh với Hạ Hoằng Thâm, "Học trò bái kiến thầy." (*)
(*): Có hơi ngang thì cũng kệ tui nha, tui xưng hô theo bối cảnh hiện đại.
Hạ Hoằng Thâm gật đầu, nói: "Cậu muốn có sức mạnh, trở nên mạnh hơn, tôi nói cho cậu biết: Yêu vốn là thú, hấp thu linh khí đất trời, có linh căn sinh linh trí.
Cậu có cơ duyên có được yêu thân, bây giờ chỉ cần hấp thu linh khí, tiếp tục tu luyện sẽ có được sức mạnh."
Lý Trăn Nhược nghe, cứ như đang xem phim cổ trang không bằng, nửa hiểu nửa không.
Hạ Hoằng Thâm nói tiếp: "Thiên địa vạn vật đều có linh, cậu thử đẩy linh lực ra ngoài cơ thể, cảm nhận linh khí xung quanh xem."
Lý Trăn Nhược nhắm mắt lại.
Lần thứ nhất thử đẩy linh lực nhưng không phải biến thân.
Cậu làm theo lời của thầy Hạ, dẫn linh lực bám lên da, bất chợt cảm thấy như có một con đường kết nối cơ thể với bên ngoài.
Hạ Hoằng Thâm nói trong thiên địa ẩn chứa linh khí, vào lúc này, nó đã không còn là mờ mịt nữa, mà là chân chính cảm nhận được, cảm giác được.
Hạ Hoằng Thâm nói: "Linh khí càng dồi dào, cậu càng có thể hấp thu được nhiều.
Cho nên, nơi nào nhiều linh khí, yêu cũng nhiều.
Nhưng trong thành phố linh khí ít, lượng linh khí cậu hấp thụ có hạn."
Lý Trăn Nhược lặng lẽ cảm nhận luồng linh khí chậm rãi tiến vào cơ thể.
Hạ Hoằng Thâm giơ chân lên điểm liên tiếp mấy huyệt trên ngực cậu, dừng lại ở bụng dưới, nói: "Linh khí đi vào trong cơ thể, theo đường thở sẽ tụ lại cho cậu dùng, cất trữ trong đan điền.
Đây cũng là nơi chứa yêu đan."
Lý Trăn Nhược cố gắng cảm nhận linh khí.
Hạ Hoằng Thâm: "Tu luyện khó khăn, ngày qua ngày, năm qua năm dài đằng đẵng không ngừng không tận, có thể đi đến đâu thì phải xem số phận của cậu rồi."
Lý Trăn Nhược trịnh trọng đáp: "Cảm ơn thầy."
Hạ Hoằng Thâm đột nhiên đứng dậy, một tay kết ấn vỗ lên trán cậu.
Lý Trăn Nhược thấy một dấu ấn màu đen đặt vào cơ thể mình, lại nghe thấy hắn nói: "Học trò, cho cậu cái dấu ấn."
Lý Trăn Nhược thầm nghĩ, mình không phải thịt lợn.
Nhưng ngoài miệng vẫn ngoan ngoãn, lễ phép nói: "Cảm ơn thầy.
Sau này con kiếm được tiền sẽ mời thầy ăn đồ ăn cho mèo ngon nhất!"
Hạ Hoằng Thâm nghe thế, nhìn cậu hỏi: "Giờ cậu đang ăn đồ ăn cho mèo hãng nào?"
Lý Trăn Nhược nhìn trời, nhớ lại cái túi đựng thức ăn cho mèo của mình trông như thế nào, nhưng không nhớ được nhãn hàng.
Cậu chần chờ nói: "Chắc là đồ ăn cho mèo hàng nhập khẩu, tôi không nhớ rõ của hãng nào nhưng nếu được thấy, chắc chắn sẽ nhận ra."
Hạ Hoằng Thâm hỏi tiếp: "Chỗ nào bán? Tôi chỉ ăn thức ăn cho mèo của siêu thị bán."
Lý Trăn Nhược cũng không biết mua ở đâu, nghĩ một chút mới đáp: "Có lẽ là siêu thị thực phẩm nhập khẩu."
"Ồ." Mặt Hạ Hoằng Thâm đầy suy tư, "Ăn ngon không?"
Lý Trăn Nhược: "Cũng tạm."
Hạ Hoằng Thâm gật đầu, "Nhớ hiếu kính thầy."
Lý Trăn Nhược: "Con biết rồi ạ."
Cậu đứng dậy, nói: "Thầy, còn Nhị Hoàng..."
Hạ Hoằng Thâm: "Để nó lại đi.
Long Tĩnh sẽ chăm sóc nó."
Cậu vội vàng cảm ơn, lại nói: "Thầy, có thể cho con mượn chút tiền không? Sau này nhất định sẽ trả lại thầy."
Không ngờ hắn lại bảo: "Thầy con không có tiền.
Đi tìm Tiểu Phượng ấy, nó có tiền nhất trong cả đám."
Lý Trăn Nhược thầm nghĩ, Phượng Tuấn Nguyên là bác sĩ ngoại khoa mà phải sống khổ thế sao? Như vậy cũng có thể thấy được trong đám người này có bao nhiêu kẻ phá của.
Ngoài miệng cậu vẫn đáp: "Vâng, tạ ơn thầy."
Cuối cùng, Lý Trăn Nhược mượn Phượng Tuấn Nguyên 500 tệ.
Nhớ lại bộ dáng y loay hoay tìm khắp nơi mới được 500 tệ, Lý Trăn Nhược nhìn thôi cũng đủ biết cuộc sống khó khăn của bọn họ.
Lấy được tiền từ chỗ Phượng Tuấn Nguyên rồi, Lý Trăn Nhược vội đến bến xe.
Dì Ngô ở một huyện khá xa trong tỉnh, ngồi xe bus mất 4 tiếng.
Cậu cân nhắc, đong đếm một hồi.
Nếu dùng hình dáng con mèo đi nhờ xe bus có sao không, lỡ đâu đi được nửa đường tài xế ném cậu xuống xe thì sao? Quan trọng hơn cả là nếu đến nơi, cậu không có quần áo mặc.
Mà lúc này, việc tu luyện càng cần thiết.
Không lâu sau khi xe bus khởi hành, một đứa nhỏ ngồi hàng trước say xe, gọi chị Huệ.
Vì trong xe mở điều hòa nên không thể mở cửa sổ được.
Cái mùi chua chua khó chịu ấy bay khắp khoang xe, Lý Trăn Nhược lập tức bịt kín mũi.
Mà gã trung niên ngồi cạnh cậu ngủ ngáy vang dội.
Thỉnh thoảng còn nghiêng đầu qua chỗ cậu.
Lúc sắp gục lên vai cậu thì gã tỉnh, cất đầu qua bên kia.
Đừng